Trang chủ Blog Trang 28

PHƯƠNG PHÁP THƠ

Batsheva: A New Era, a New Role for Ohad Naharin - The New York Times
Khế Iêm

Theo G. K. Chesterton, nhà thơ, triết gia, kịch tác gia người Anh, “cách mạng là phục hồi (restoration) – đoạt lại (recapturing), giới thiệu lại một điều gì đó đã từng được hướng dẫn và truyền cảm hứng trong quá khứ. Từ Cách mạng nguyên từ chữ Latinh re-volvere – là cuộn lại (re-roll), quay lại (return), đi vòng quanh một lần nữa.” Tương tự, C.S. Lewis, tiểu thuyết gia, nhà thơ, nhà Trung cổ học, nhà phê bình người Anh, cho rằng “khi chúng ta mất phương hướng, con đường duy nhất thường là quay vòng (revolving) trở lại. Chúng ta nổi loạn, và làm điều đó bằng cách quay trở về nhà.”

Điều nói trên, trái ngược với định nghĩa mang tính chính trị, “cách mạng là xóa bỏ cái cũ, thay thế bằng cái mới, tiến bộ hơn”. Thơ, như vậy, là một cuộc hành trình quay trở lại. Thơ Mỹ, sau một thế kỷ thơ tự do, phiêu lưu đi tìm cái mới, cuối cùng phải quay trở lại thể luật với thơ Tân hình thức Mỹ. Quay trở lại, không có nghĩa là rập khuôn như cũ, mà là trở về với giá trị truyền thống, hòa quyện với hiện đại, làm thành một hình thái khác. Nhưng không phải chỉ có thơ quay trở lại, mà ngay cả giáo dục cũng đang quay trở lại. Nhà thơ Frederick Turner, trong một bài viết cho Poetry Journal In Print (Báo Giấy), “Sinh Khí Thơ của Tam Khoa”, cho rằng, “Tam khoa liên quan tới chương trình giáo dục cổ điển – “ba phương pháp” – văn phạm, lý luận và hùng biện, là nền tảng thiết yếu của thơ.” Theo ông, thể thơ là quan trọng vì đó là nguyên tắc thực hành thơ, nhưng nội dung, thực chất và chủ đề thơ mới là điều cốt yếu, để kết hợp tư tưởng và cảm xúc, đạt tới sinh khí mạch lạc đáng nhớ cho thơ.

Giáo dục cổ điển bắt nguồn từ thời cổ Hy lạp (thế kỷ thứ 5 trước công nguyên tới năm 146). Pythagoras coi toán học, thiên văn học, âm nhạc là những khoa học gắn bó với nhau. Plato đồng ý và phác thảo lý tưởng giáo dục làm 3 cấp, sơ cấp, trung cấp, và cao cấp. Ở lớp sơ cấp, học sinh học thể dục, âm nhạc và chữ (văn phạm). Ở trung cấp, học sinh học số học, hình học, thiên văn học và âm nhạc (sự hài hòa). Ở lớp cao cấp, học triết học. Đến thời Đế quốc La mã, (thế kỷ 1 trước công nguyên đế năm 476), tiếp nhận quan điểm giáo dục của những nhà Sophist thời cổ Hy lạp với văn phạm, lý luận và hùng biện, và thêm vào các môn số học, hình học, âm nhạc và thiên văn tương đương với sơ và trung cấp thời Hy lạp. Vì vậy, khi nhắc tới giáo dục cổ điển phương Tây, người ta nghĩ tới giáo dục La Hy. Tới thời Trung cổ (500-1460 sau công nguyên) được hệ thống hóa thành hai cấp: Tam khoa (Trivium), còn được gọi là nghệ thuật của ngôn ngữ hay văn học, theo tiếng Latin là “nơi ba con đường gặp nhau”, ba giai đoạn giáo dục, từ tiểu học đến hết trung học. Tứ khoa (Quadrivium), bậc đại học, còn gọi là nghệ thuật số (arts of number) hay những nguyên tắc toán học gồm: số học (arithmetic), hình học (geometry), âm nhạc (harmonics), và thiên văn học (astronomy). Cuối thời Trung cổ, giáo dục cổ điển xói mòn cho đến thời Phục hưng (1350 – 1600) mới hồi phục trở lại, quan tâm tới đời sống thế tục thay vì tôn giáo.

Giáo dục Anthens cổ, tiêu biểu cho giáo dục cổ Hy lạp, chỉ có trường tư, bắt đầu lúc 7 tuổi: Học chữ (letters) bao gồm: đọc, viết và số học, thơ của Homer, Iliad và Odyssey. Giai đoạn 2: Âm nhạc, hát và chơi đàn lyre và sáo. Sau khi đọc thông viết thạo, học sinh được dạy về lịch sử, địa lý, đạo đức (ethics), Học Đức hạnh (virtue), lòng can đảm và những vị anh hùng như Achilles, Ulysses. Giai đoạn 3: Thể dục (14 tới 16 tuổi).

Đến 16 tuổi, học sinh hoàn tất chương trình giáo dục căn bản. Sau đó, các học sinh giàu có có thể theo học các trường Academy của triết gia Plato, hoặc Lyceum của triết gia Aristotle. Những trường này giống như các trường đại học, hay có thể chọn theo khoa hùng biện của các thầy Sophist, học cách thuyết phục và tranh luận trong những sinh hoạt chính trị. Mặt khác, học sinh cũng có thể theo học y khoa để trở thành bác sĩ. Như vậy, triết học và thể chế dân chủ là hai nét đặc trưng của văn minh cổ Hy lạp. Quan niệm về hùng biện cũng khác nhau. Những nhà chính trị chỉ quan tâm tới làm sao để người dân bỏ phiếu cho mình, bất kể sự thực, trong khi những nhà triết học quan niệm hùng biện phải theo đuổi kiến thức, phân biệt sự đúng sai.


Giáo dục cổ điển

Ngày nay, khi đề cập tới giáo dục cổ điển, người ta thường chỉ còn nhắc tới tam khoa. Tam khoa do những nhà Sophist (học giả) Hy lạp phát minh đầu tiên, khi họ đi khắp các thành bang Hy lạp để truyền bá kiến thức. Họ dạy hùng biện theo cách biện chứng và với ngữ pháp. “Biện chứng” (dialectic) là một hình thức của lý luận, dùng đối thoại và tranh luận (trao đổi ý tưởng) để đạt tới sự thật, là một phần quan trọng trong tư duy phương Tây, chú tâm tới ngôn ngữ, qua chữ viết và lời nói, hơn là hình ảnh. Học qua ngôn ngữ khác với hình ảnh. Học ngôn ngữ đòi hỏi  tâm trí phải làm việc để chuyển dịch hình tượng (chữ trên giấy) thành ý tưởng. Học qua hình ảnh, với màn hình (video), tâm trí thụ động, thảnh thơi, ít bị bị căng thẳng.  Ở giai đoạn đầu, học sinh tiếp thu các dữ kiện và hình ảnh, nhưng ở giai đoạn sau, chú tâm vào ngôn ngữ, với công cụ lý luận, sắp xếp các dữ kiện, và cuối cùng là sự tự diễn đạt. Tam khoa tùy thuộc vào 3 tiến trình:

Giai đoạn Văn phạm (Grammar stage): từ lớp 1 đến lớp 4, học sinh tiếp thu kiến thức hay những dữ kiện, bằng cách học thuộc lòng. Trước 10 tuổi, trẻ em chỉ ghi nhớ những ý tưởng cụ thể, thích nghe đi nghe lại những câu truyện kể, những bài hát. Học sinh học đánh vần, ngữ vựng, luật văn phạm, học thuộc lòng thơ. Tới tuổi từ 10 đến 12, học sinh nối kết giữa ngôn ngữ và văn học, qua giác quan, học về số học cơ bản, địa lý, những câu truyện lịch sử, loài vật, cơ thể con người …

Giai đoạn Lý luận (Logical stage): Từ lớp 5 đến lớp 8, học sinh học cách suy nghĩ qua những cuộc tranh luận, học cách lý luận và áp dụng vào các môn học. Lý luận về viết liên quan tới việc cấu trúc những đoạn văn và chủ đề. Lý luận đọc liên qua tới phê bình, phân tích bản văn. Lý luận về lịch sử, tìm kiếm sự thật tại sao những cuộc chiến tranh xảy ra. Lý luận khoa học, học những phương pháp khoa học.

Từ tuổi 12 tới 15, khi khả năng những suy nghĩ trừu tượng bắt đầu, học sinh liên kết ngữ vựng với nhau thành câu, cũng như am hiểu và liên kết các dữ kiện để tạo ra ý nghĩa. Ở giai đoạn này, học sinh căn cứ vào những dữ kiện và kiến thức đã thâu đạt, học các phương pháp lý luận, khơi dậy khả năng tranh luận, khám phá, tìm kiếm sự thật, phân biệt đúng sai, phân tích và đánh giá, đặt câu hỏi về những biến cố lịch sử …

Giai đoạn Hùng biện (Rhetoric stage): Từ lớp 9 tới lớp 12, học sinh áp dụng những nguyên tắc lý luận và kiến thức căn bản thu thập được, học cách tự diễn đạt qua cách viết và nói. Từ tuổi 16 tới 18, học sinh được dạy về kỹ năng thuyết trình, kết hợp với ngôn ngữ và lý luận, phát hiện khả năng phát biểu trước đám đông, theo đuổi những sinh hoạt chính trị …

Phương Tây, qua nhiều thời kỳ văn minh, nhưng tại sao giáo dục cổ điển vẫn được coi như nền tảng phát triển trí tuệ con người? Cho đến bây giờ người ta mới kết hợp với những khám phá về não bộ để giải thích: giai đoạn văn phạm phù hợp với sự phát triển bán cầu não phải của trẻ em từ lúc mới sinh, và bán cầu não trái bắt đầu hình thành và đúng vào thời điểm trẻ em bước vào tuổi đi học. Cả hai kết hợp giữa ý thức và bản năng, giúp các em phát hiện khả năng phát minh và sáng tạo ở tuổi trưởng thành.

1/ Như chúng ta biết, não bộ chia làm bán cầu não phải và trái, phát triển với tốc độ khác nhau. Bán cầu não phải chiếm ưu thế cho đến 3 tuổi. Khi lưu lượng máu chuyển sang bán cầu não trái, trong độ tuổi từ 3 đến 6 tuổi, bán cầu não trái phát triển đầy đủ hơn. Sau đó, bán cầu não phải phát triển đầy đủ hơn ở tuổi từ 7 đến 11 tuổi. Nhưng ở lứa tuổi từ 2 đến 11 tuổi, bán cầu não trái và phải hoạt động như một thực thể duy nhất. Trẻ em tự nhiên có khả năng ghi nhớ rất tốt với ngôn ngữ, chuỗi sự kiện kết nối đơn giản, câu chuyện giàu tưởng tượng và kỹ năng số học hạn chế, cũng như các chức năng đếm tiên khởi, ghi nhớ bản cửu chương.

Dữ kiện không cần phải hiểu thấu đáo. Phần lớn dữ kiện được hấp thụ trước tuổi 11, trong thời niên thiếu và tuổi trưởng thành, được lưu trữ trong bộ nhớ ngắn hạn (trong não trái), và sử dụng sự lặp lại chuyển nó và bộ nhớ dài hạn (trong não phải). Trẻ em bắt đầu tiểu học về âm nhạc, khiêu vũ, nghệ thuật thị giác và văn học, tâm trí sẽ bắt đầu được mở ra và hành động học tập sẽ là niềm vui và phiêu lưu lâu dài.

2/ Khi bắt đầu tuổi dậy thì, vào khoảng 11 tuổi, hai bán cầu não bộ bắt đầu hoạt động tự chủ. Bán cầu trái tuyến tính hơn, phân tích và khoa học trong hoạt động; trong khi bán cầu phải toàn diện hơn, tổng hợp và nghệ thuật. Chất lượng của sự hiểu biết trí tuệ bắt đầu đi vào cuộc sống thông qua các quá trình phân tích và tổng hợp. Các dữ kiện thu được trong thời thơ ấu, cũng như được tiếp tục, được chuyển đổi thành thông tin bởi bán cầu não giữ dữ kiện đó trong tâm trí, trong khi bán cầu não ngược lại, thực hiện phân tích (bên trái) hoặc tổng hợp (bên phải), bắt đầu giai đoạn Logic của sự hiểu biết. Chữ ‘giáo dục’ trong tiếng Anh có nguồn gốc từ giáo dục Latin, có nghĩa là rút ra. Để rút ra thông tin từ dữ kiện thô, bắt đầu từ giai đoạn văn phạm.

Theo Jean Piaget, trẻ em khi sinh ra tới 2 tuổi, tìm hiểu thế giới qua giác quan. Từ 2 tới 7 tuổi phát triển trí nhớ và trí tưởng tượng. Từ 7 tới 11 tuổi, ý thức hơn về những biến cố xảy ra. Và từ 11 tuổi trở lên, bắt đầu sử dụng logic để giải quyết các vấn đề. Tuổi vị thành niên được đánh dấu ở tuổi 21 khi sự phát triển xương thường chấm dứt, hóa học cơ thể chuyển hóa từ chủ yếu có tính axit sang độ kiềm, và răng hàm thứ ba (răng khôn) mọc ra. Người lớn bây giờ được định vị hoàn toàn theo nghĩa vật lý. Cơ thể và não bộ tiếp theo không thay đổi cho đến giữa tuổi 50.


Quay trở về nhà

Giáo dục cổ điển từ thời Phục Hưng đến 1880s, bắt đầu chuyển qua giáo dục hiện đại, thường được gọi là giáo dục tiến bộ (progressive education), nhanh hơn vào thập niên 1900s. Giáo dục tiến bộ lấy trẻ em làm trung tâm (child-centered), bắt nguồn từ ý tưởng trong luận thuyết giáo dục của Rousseau, cho rằng trẻ em vốn tốt và đơn giản, chỉ cần để trẻ em phát triển một mình theo tính tốt và bản năng tự nhiên của các em. John Dewey được coi là người khởi xuống phong trào trong quá trình đô thị hoá và công nghiệp hóa nhanh chóng tại Mỹ vào cuối thế kỷ 19. Học sinh được yêu cầu khám phá và đặt câu hỏi về thế giới xung quanh, quá khứ, hiện tại và tương lai, và hiểu biết thế giới với những quan điểm khác nhau. Các kỹ năng học tập và thực hành được tích hợp vào các bối cảnh có ý nghĩa, chịu trách nhiệm không chỉ cho hành động cá nhân, mà còn cho cộng đồng nói chung. Giáo dục nhấn mạnh vào các môn học hữu ích (bao gồm cả nghề nghiệp), “học bằng cách thực hành”, thảo luận nhóm, hơn là giảng dạy hoàn toàn từ sách giáo khoa, chuẩn bị cho học sinh đáp ứng với đời sống xã hội, môi trường đa văn hóa, phát triển các kỹ năng xã hội. Giáo dục tiến bộ phát triển chủ yếu nghiêng về não trái, quan tâm tới khoa học và lý luận để phát triển tâm trí, sản sinh ra lớp người thích cấu trúc, lập kế hoạch, làm việc một mình và giải quyết các vấn đề với logic. Điều ngẫu nhiên, từ khi giáo dục tiến bộ được áp dụng, cũng là thời điểm nổi lên phong trào thơ tự do, một loại thơ thuần lý, ảnh hưởng thế giới phương Tây suốt thế kỷ 20.

Tới năm 1947, trong bài nói chuyện ở đại học Oxford, “Những công cụ học tập đã mất” (The Lost Tools of Learning), Dorothy Sayers quay về giáo dục cổ điển, với sự biến cải. Theo bà, tam khoa là phương pháp xử lý những môn học, còn tứ khoa bao gồm những môn học, vì vậy hồi phục giáo dục cổ điển thật ra chỉ cần hồi phục lại căn bản của giáo dục là tam khoa. Tam khoa, trên thực tế, dạy cho học sinh cách sử dụng đúng đắn các công cụ học tập, trước khi bắt đầu áp dụng chúng vào “những môn học”. Nhưng ý kiến của Dorothy Sayers phải chờ đến hơn 3 thập niên sau, tới năm 1990, Douglas Wilson xuất bản cuốn “Recovering The Lost Tools of Learning”, bài nói chuyện của Sayers mới được nhắc lại,  khởi động cho xu hướng quay về giáo dục cổ điển, với trên 500 trường tư và khoảng 10 ngàn phụ huynh theo đuổi chương trình giáo dục tam khoa. Ở Mỹ có khoảng trên 2000 trường tư, độc lập về tài chánh và đường lối giáo dục, song song với hệ thống giáo dục chính qui. Thật ra, giáo dục tiến bộ, với những mâu thuẫn nội bộ và tư tưởng giữa các nhà sư phạm và quản trị đã dự báo sự sụp đổ của phong trào. Ví dụ, vào năm 1935, một nghiên cứu quốc gia trong đó các nhà nghiên cứu đã kiểm tra 7000 học sinh trung học cơ sở và trung học phổ thông tại 24 trường trên toàn quốc đã chứng minh rằng học sinh trung học không biết nhiều về lịch sử của họ hoặc chính phủ (Emery, 1936). Hartman đánh giá các phong trào giáo dục tiến bộ trong những năm 1950, như là một thất bại bởi vì đã sai lầm trong việc  truyền đạt giá trị cho các trường học của Mỹ. Và năm 1955, cơ quan quản trị chính của phong trào giáo dục tiến bộ đóng cửa, định hướng chung của giáo dục Mỹ chấp nhận các nghiên cứu học thuật cổ điển. Cuối năm 1960 và đầu những năm 1970, số lượng các trường học tiến bộ đã suy giảm, và nổi lên phong trào giáo dục tại gia (homeschool), chống lại giáo dục tiến bộ, đã lên tới gần 2 triệu trẻ em vào năm 2003 (homeschool được cung cấp miễn phí software học tập, chương trình giảng dạy, tài liệu giáo khoa, các video giảng dạy). Trở lại với bài nói chuyện, Dorothy Sayers không đặt ra vấn đề tuổi tác (áp dụng cho cả những người lớn tuổi), và tên gọi văn phạm, lý luận và hùng biện của tam khoa cũng chỉ những ẩn dụ, vì tam khoa là phương pháp học về bất cứ môn học nào.

Giai đoạn văn phạm (9 – 11 tuổi), được gọi là Poll-Parrot (bắt chức): Trong giai đoạn này học sinh học thuộc lòng, chấp nhận mọi sự vật không thắc mắc hay đặt câu hỏi. Học sinh ghi nhớ qua thơ và văn xuôi, và làm đầy ký ức với những câu truyện và huyền thoại, học những biến cố, ngày tháng và con người qua lịch sử. Về địa lý, ghi nhớ các thủ đô, những dòng sông, ngọn núi, những kiến thức về cây cối, thú vật, và các hành tinh. Về toán học, những kiến thức về số học, hình học … Tóm lại là những kiến thức cơ bản của mọi bộ môn.

Giai đoạn lý luận, hay biện chứng (dialectic stage), từ 12-14 tuổi, được gọi là pert (xấc xược): Giai đọan này được học cách suy nghĩ, cú pháp và phân tích, viết tiểu luận và phê bình, học số họ, hình học và toán cấp tiến. Về lịch sử, học sinh bàn cãi và tranh luận, nối kết giữa những biến cố. Dorothy Sayers đòi hỏi trẻ em dùng những dữ kiện, kiến thức, những câu truyện và ngày tháng được ghi nhớ trong ký ức ở giai đoạn văn phạm làm tài liệu để tranh luận. Nói tóm lại là dạy học sinh cách tư duy.

Giai đoạn hùng biện (14-16 tuổi), được gọi là poetic (thơ mộng): Cũng giống như hai giai đoạn đầu, giai đọan hùng biện không hạn chế ở bất cứ môn học nào, mà truyền đạt kỹ năng diễn đạt qua mọi chủ đề. Nếu công việc giáo dục hoàn hảo, học sinh sẽ biết làm sao để ghi nhớ, phân tích những dữ kiện này và áp dụng một cách sáng tạo trong cuộc đời. Đến cuối giai đoạn Logic, các học sinh có lẽ bắt đầu tự khám phá ra rằng kiến thức và kinh nghiệm của họ là chưa đủ. Trí tưởng tượng – thường không hoạt động trong thời kỳ Pert – sẽ tái hiện, và nhắc họ nghi ngờ những hạn chế của logic và lý trí. Điều này có nghĩa rằng, họ đang đi vào thời poetic. Những điều một khi đã học được bằng cách thuộc lòng sẽ nhìn thấy trong các ngữ cảnh mới và những điều một khi phân tích bây giờ có thể tập hợp lại để tạo thành một tổng hợp mới.

Khoảng thập niên 1990s, khi những chức năng não bộ phát triển, nhân loại bước qua một nền văn minh, với công nghệ thông tin, dĩ nhiên giáo dục cũng phải thay đổi để chuẩn bị bước vào thế kỷ 21. Các nguyên tắc giáo dục được liên kết trực tiếp với sự am hiểu khoa học thần kinh – The New Neuroscience Progressive Standards Framework (Khung tiêu chuẩn tiến bộ khoa học thần kinh mới) – bằng cách triển khai giữa triết học, tâm lý học và  sinh vật học, khám phá sự học hỏi về lý thuyết, phát triển con người, khoa học và kỹ thuật (technology). Đến đầu năm 2000, khi internet và website phát triển nhanh chóng, giáo dục đang trở thành toàn cầu trên online.

Nếu văn minh cổ Hy lạp ảnh hưởng gián tiếp từ văn minh Ấn độ, qua ngả đường thương buôn cách đây trên 2500 năm, từ Ấn độ qua Mesopotamia (tương ứng với phần lớn Iraq, Kuwait, một phần của miền Bắc Ả Rập Saudi, phần phía đông của Syria, Đông Nam Thổ Nhĩ Kỳ và các vùng dọc theo Thổ Nhĩ Kỳ– Biên giới Syria và Iran – Iraq) tới Mycenaean (Hy lạp), thì nền văn minh bây giờ không còn tùy thuộc vào bất cứ nền văn hóa nào, mà là nền văn minh đa văn hóa. Nếu văn minh Hy lạp phát triển nhờ nền giáo dục phù hợp với sự phát triển của con người, thì giáo dục online hiện nay, cũng đang theo một tiến trình học hỏi, tương tự tam khoa. Những trường đại học nổi tiếng như Havard, Stanford, MIT … đều có những chương trình giáo dục online miễn phí. Phương pháp tự học không cần giáo chức, trường lớp, giai đoạn kiến thức chủ yếu dựa vào lý thuyết hoặc những tài liệu căn bản và có giá trị nghiên cứu của mỗi bộ môn, qua sự cung cấp miễn phí của những cơ quan phi lợi nhuận như The OpenCourseWare (OCW), The Open Learning Initiative (OLI), Learner.org, Academic Earth, The Massachusetts Institute of Technology, Big Think. Giai đoạn hiểu biết (lý luận) thay thế bằng nhóm thảo luận, lập ra những blog riêng, các diễn đàn, hay các phương tiện mạng internet … Tóm lại, phương tiện tự học gồm hai giai đoạn chính, tiếp thu kiến thức (lý thuyết) và thảo luận để có sự hiểu biết cặn kẽ vấn đề.


Phương pháp thơ

Văn minh Hy lạp với những tên tuổi và thành tựu cho đến bây giờ vẫn thường được nhắc đến. Về thơ, với Homer và hai bản hùng ca Iliad va Odyssey. Triết học với các triết gia Socrates, Plato, Aristotle. Toán học và thiên văn: Thales, Euclid, Archimedes, Pythagoras … Và y khoa với danh y, Hyppocates. Và sản sinh ra phương pháp giáo dục cơ bản, góp phần vào việc phát triển nền văn minh phương Tây. Trở lại với tam khoa, nếu “hùng biện” phát sinh từ những sinh hoạt dân chủ, đưa tới những thể chế dân chủ hiện nay ở phương Tây, thì “văn phạm” và “lý luận” là hai phương pháp chính của giáo dục. Lý luận, vì vậy, là cốt lõi của nền giáo dục, tạo môi trường cho học sinh tranh luận, tìm ra ưu khuyết điểm, đúng sai những kiến thức được truyền thụ. Trong khoa học, giúp khám phá và phát minh, trong triết học là tiến trình tìm kiếm chân lý, hình thành những triết thuyết ở mọi thời đại. Và trong văn học, giúp tưởng tượng, kết hợp các tình tiết để trở thành câu truyện trong kịch, tiểu thuyết, và trong thơ, giúp liên kết những ý tưởng để hình thành tư tưởng. Trong phê bình, lý luận phải dựa trên những bằng chứng cụ thể (văn phạm) mới có thể thuyết phục, phân tích để tìm ra cái hay, cái dở,  không chỉ là những suy diễn mông lung, không liên hệ gì tới tác phẩm.

Từ trước tới nay, từ Đông qua Tây, thơ là một phần của giáo dục, là phương tiện phát triển ngôn ngữ và văn học, đọc và viết, khơi dậy tưởng tượng, cảm xúc, khả năng ghi nhớ và sáng tạo, cùng mối liên hệ giữa con người và thế giới chung quanh. Tuy nhiên, chương trình chỉ dạy cho học sinh đọc và hiểu có tính cách tổng quát, còn muốn trở thành một nhà thơ chuyên nghiệp phải theo học những chương trình cao học. Ở Mỹ, với trên 500 trường cao đẳng và đại học có những lớp sáng tác (creative writing)  nằm trong chương trình cao học nghệ thuật MFA (master of fine arts)  đào tạo những nhà văn, nhà thơ, kết hợp giữa lý thuyết và thực hành. Dĩ nhiên, một nhà thơ không cần tới học vị, nhưng cần kiến thức và nguyên tắc bao quát về thơ, là giai đoạn khởi đầu, và tiếp theo là giai đoạn nối kết những yếu tố đã được tiếp nhận trước đó, trong sáng tác, để có tác phẩm mang tính sáng tạo và thuyết phục ở giai đoạn cuối. Tam khoa trong thơ, qua ba giai đoạn: Kiến thức, hiểu biết, và tác phẩm.

1/ Kiến thức: Thơ tiếng Anh ngoài những yếu tố như thể thơ, luật tắc, vần, nhịp điệu, các kỹ thuật như sự lập lại âm đầu (Alliteration), sự trùng âm (Assonance), ẩn dụ (Metaphor), sự ví von (Simile), và những kỹ thuật của thơ tự do, còn có lý thuyết thơ. Những nhà thơ thể luật, thừa hưởng một nền giáo dục cổ điển, ngoài những sáng tác, còn có những tác phẩm tư duy về thơ. Với những phong trào tiền phong thơ tự do, họ coi lý thuyết cũng quan trọng như sáng tác. Vì vậy, kiến thức về thơ không dễ dàng tiếp thu chỉ với vài năm đại học, mà suốt đời.

2/ Hiểu biết: Thực hành sáng tác, phân tích kỹ thuật, phê bình thông qua những workshop, bao gồm một nhóm học viên cùng đọc, đưa ra những ý kiến phản hồi những tác phẩm của nhau, tập trung vào kỹ năng, cách áp dụng và kết nối những yếu tố thơ, chủ đề, và những kiến thức đã tiếp thu từ giai đoạn trước. Nhóm thảo luận nhấn mạnh đến việc khám phá và phát triển giọng điệu của từng cá nhân, đồng thời giúp chuyển bài thơ liền mạch hơn, những ý tưởng liên hệ và ăn khớp với nhau, đưa tầm nhìn của tác giả ra ánh sáng. Nhiều phong cách, cách tiếp cận thơ khác nhau, và kiến thức mới phát hiện trong các cuộc thảo luận, và học viên được khuyến khích thử nghiệm những phong cách mới.

3/ Tác phẩm: Hàm ý trong giáo dục cổ điển là tự diễn đạt, ở đây là kết hợp giữa giai đoạn kiến thức và hiểu biết trong sáng tạo, thể hiện nơi tác phẩm của người làm thơ.

Những nhà thơ, sau khi tốt nghiệp, vẫn tiếp tục gắn bó với hai giai đoạn kiến thức và hiểu biết trong sinh hoạt, với những bài viết, thảo luận và công bố tác phẩm trên các diễn đàn thơ. Câu hỏi được đặt ra, tiếp thu kiến thức là điều cần thiết trong giáo dục, nhưng tại sao giai đoạn lý luận cũng quan trong không kém? Theo Jean Piaget, nhận thức bao gồm sự chú ý, trí nhớ ngắn hạn, trí nhớ dài hạn, lý luận & lý trí, và xử lý thính giác (auditory processing), xử lý thị giác (visual processing), và tốc độ xử lý. Đó là những kỹ năng bộ não sử dụng để suy nghĩ, học hỏi, đọc, ghi nhớ, chú ý và giải quyết các vấn đề (ở đây là sáng tác). Theo mô hình này, sự chú ý, trí nhớ ngắn hạn và trí nhớ dài hạn phát triển trong độ tuổi từ 2 đến 5. Xử lý thính giác và thị giác, yếu tố quan trọng cho kỹ năng đọc, phát triển từ 5 đến 7 tuổi. Lý luận và lý trí hình thành sau 11 tuổi, có khả năng kết nối tốt hơn giữa các ý tưởng. Trong giai đoạn logic, “liên kết các dữ kiện để tạo ra ý nghĩa, tìm kiếm sự thật, phân biệt đúng sai, học phương cách tư duy”, giúp học sinh chọn lựa những kiến thức quan trọng từ giai đoạn học thuộc lòng, tiếp tục ghi nhớ thêm những kiến thức mới, và đặc biệt, cách suy nghĩ qua tranh luận trở thành thói quen định hình, giúp giải quyết đúng các khó khăn trong cuộc sống.

Lý luận (logic) bắt nguồn từ truyền thống cổ Hy Lạp, được khám phá đầy đủ bởi Aristotle. Aristotle định nghĩa logic là “lý luận mới và cần thiết”, “mới” bởi vì nó cho phép học những gì chúng ta chưa biết, và “cần thiết” bởi vì kết luận của nó là không thể tránh khỏi. Hệ thống logic nên có ba điều: nhất quán (không có định lý nào của hệ thống mâu thuẫn với nhau); vững chắc (các quy tắc chứng minh của hệ thống không cho phép suy luận sai lầm từ một tiền đề thực sự); và đầy đủ (không có những ý kiến đúng không thể chứng minh được trong hệ thống, ít nhất về nguyên tắc). Lý luận là nghiên cứu về lập luận (argument). Chữ “argument” xuất phát từ tiếng Latin có nghĩa là cách giải quyết (solution) hoặc bằng chứng (proof), phân biệt lý lẽ tốt, từ lý lẽ xấu. Như vậy có nghĩa là lý luận dùng một thứ ngôn ngữ dễ hiểu với những bằng chứng cụ thể để lập luận làm sao thuyết phục người nghe về một đề tài nào đó. Trong giáo dục, logic dạy học sinh cách tư duy, kết nối và đào sâu sự hiểu biết những kiến thức mà học sinh đã tiếp thu từ giai đoạn văn phạm.


Tân hình thức Việt

Trong thời đại internet, có cơ hội tiếp xúc với  mọi nền văn hóa của nhân loại như từ xa xưa chúng ta đã tiếp nhận các nền văn minh Trung Hoa, Ấn Độ, và thơ, cũng đã từng ảnh hưởng thơ Pháp, một thời đã là cái nôi văn hóa phương Tây. Ngày nay, đa văn hóa đang trở thành xu hướng toàn cầu. Những tạp chí thơ, tuyển tập, website đã chuyển dịch thơ từ nhiều ngôn ngữ qua ngữ tiếng Anh, và từ đó, được chuyển dịch qua lại nhiều ngôn ngữ khác. Bởi tiếng Anh đang là ngôn ngữ thông dụng nhất hiện nay trên thế giới. Và thơ tiếng Anh, cũng là dòng thơ ảnh hưởng tới nhiều dòng thơ của nhiều quốc gia. Nhưng với một nền giáo dục không có các giai đoạn như logic và hùng biện thì sao? Chúng ta cần bổ túc thêm bằng phương pháp tự học để thay thế chương trình cao học sáng tác như của thơ Anh, Mỹ. Nếu không tự học (kiến thức) và cuốn vào sinh hoạt viết (lý luận), thì những phát biểu sẽ hàm hồ, vô căn cứ, không thuyết phục được người đọc. Cái đọc (tiếp thu kiến thức) dù có chú tâm đến đâu, cũng không nói lên được sự hiểu biết, vì trong lúc đọc, chúng ta thường lướt qua những chi tiết, và chỉ khi viết xuống mới phát hiện ra. Cái biết, lúc đó mới toàn vẹn, và người đọc mới nhận ra sự thiếu sót và yếu kém của mình. Đó là đối với cá nhân, còn với một bộ môn, cần tới những nhóm thảo luận. Trong lúc thảo luận, chúng ta sẽ lọc ra những chi tiết nào trong lý thuyết chưa hiểu, chưa đầy đủ, cần bổ túc thêm, những chi tiết nào quan trọng hay không cần thiết. Thảo luận làm nẩy sinh những ý tưởng mới, nhận ra những ưu khuyết điểm, giúp loại bỏ những ý tưởng khó hiểu, bất hợp lý, sắp xếp lại để thành tư tưởng trong thơ. Thảo luận cũng cho chúng ta biết cách làm sao kết nối những yếu tố thơ phù hợp với những chức năng não bộ đáp ứng tiêu chuẩn nhịp điệu và ý tưởng trong thơ Tân hình thức Việt.

Thơ Tân hình thức Việt cần một phương pháp thơ vì đó là con đường dẫn tới sáng tạo? Trong giai đoạn kiến thức, chúng ta đã biết kiến thức đến từ đâu (tiểu luận Thơ và Không Thơ) nhưng đối với các bộ môn, ở đây là thơ, có hai loại: a/ phần lý thuyết, đã nằm sẵn trong ký ức, do đọc, hiểu và nhớ. Loại ký ức này dùng để liên kết các yếu tố thơ với nhau, gợi nhớ trong lúc thực hành. b/ Loại kiến thức thứ hai được tiếp nhận qua kinh nghiệm, nghiên cứu (tìm kiếm thông tin trong sách vở hoặc internet), liên quan tới chủ đề thơ. Ở giai đoạn hiểu biết, chúng ta nối kết những ý tưởng liên hệ với nhau, đến từ kiến thức đáp ứng với chủ đề làm thành tư tưởng trong thơ.

Kiến thức là gì và tại sao người làm thơ cần kiến thức trong việc sáng tác? Ngắn gọn, kiến thức là những dữ kiện chuyên môn, hoặc kỹ năng tiếp thu được qua kinh nghiệm hoặc giáo dục bằng cách nhận thức, khám phá hoặc học tập. Còn ý tưởng là những gì chúng ta nghĩ. Sau khi có được kiến thức về một chủ đề đặc biệt nào đó, những ý tưởng được nẩy sinh. Nhưng những ý tưởng cần đến tưởng tượng vì ý tưởng và trí tưởng tượng sẽ không có giá trị cho đến khi nó được chuyển hướng đến một hành động (sáng tác). Trí tưởng tượng dựa trên kinh nghiệm và kiến thức về thế giới xung quanh, kết hợp chúng với cái hoàn toàn không biết, để tạo ra một cái gì đó mới mẻ. Nói tóm lại, sáng tạo là dùng tưởng tượng buông lỏng những ý tưởng đã có để tạo nên những ý tưởng mới và giá trị. Vì vậy tưởng tượng quan trọng không kém kiến thức, và là chìa khóa của đổi mới và sáng tạo

1/ Tân hình thức có một lý thuyết thơ (Vũ Điệu Không Vần, Tân Hỉnh Thức và Cách Làm Thơ, Thơ và Không Thơ): cung cấp kiến thức và ưu khuyết điểm của nhiều nguồn thơ, tiêu chuẩn thơ, cách làm thơ, những chức năng não bộ, kết hợp với những yếu tố thơ, cân bằng giữa cảm xúc và trí tuệ trong sáng tạo. Nhưng đó cũng mới chỉ là những gợi ý để từ đó, qua những phương tiện tìm kiếm như google, có thể mở rộng thêm kiến thức chuyên môn.

2/ Thơ Tân hình thức Việt là một thể thơ mới, dùng lại các thể 5 chữ, 7 chữ, 8 chữ lục bát, thêm những yếu tố như vắt dòng, lập lại, tính truyện ngôn ngữ thông thường. Đó là những yếu tố căn bản, nhưng khi áp dụng vào sáng tác lại không đơn giản. Thơ Tân hình thức Việt có cách làm thơ và và tiêu chuẩn đánh giá một bài thơ hay, nhịp điệu và ý tưởng. Nhịp điệu và ý tưởng là hai chức năng chính trong não bộ phải và trái. Nhịp điệu dùng để chuyên chở cảm xúc và ý tưởng, không đơn giản chỉ lập lại những câu chữ, mà phải kết hợp nhiều yếu tố khác trong thơ như giọng điệu, nội dung … vì khi ý tưởng gắn liền với khả năng sáng tạo thì nhịp điệu cũng vậy.

3/ Diễn đàn thơ Tân hình thức Việt – có hiệu quả giống như một workshop, nếu sử dụng đúng cách.

Trong mục “Thơ Sáng Tác“, các bạn thơ có thể post thơ lên, và góp ý, phê bình với nhau về những bài thơ đó. Góp ý không phải chỉ là những ý kiến khen ngợi vu vơ, mà phải chỉ ra chỗ hay, chỗ dở, dựa vào các yếu tố thơ như cách chọn chữ, liên tưởng, nhịp điệu, hình ảnh và âm thanh; nhận xét về những điểm mạnh, điểm yếu, sự rõ ràng, cảm xúc, giọng điệu, cú pháp, sự ngạc nhiên … và chủ đề, ý nghĩa liên kết mỗi đoạn thơ để thành tư tưởng thơ. Sau đó chỉnh sửa lại cho bài thơ hay hơn.

Trong mục “Thảo Luận“, nhà thơ có thể viết những tư duy của mình về thơ Tân hình thức Việt, dựa theo lý thuyết thơ. Nhà thơ cũng có thể thảo luận với nhau về mọi chi tiết  trong lý thuyết thơ, điểm nào quan trọng và cần khai triển thêm, điểm nào chưa rõ ràng cần giải thích và bổ sung. Người tham gia cũng có thể post lên những tiểu luận ngắn về tư duy thơ, đưa ra những ý tưởng mới đóng góp cho việc phát triển thơ Tân hình thức Việt.

Những câu hỏi được đặt ra trong thảo luận, cũng giống như một nhà thơ khi đọc xong bài viết này đã nêu ra câu hỏi: cảm xúc trong thơ quan trọng như thế nào? Vì sao người làm thơ Tân hình thức Việt dễ rơi vào bế tắc và hình thành ý nghĩ từ bỏ?

a/ Cảm xúc quan trọng như thế nào? Thơ thường bắt đầu với cảm xúc và kết thúc với sự hiểu biết sâu sắc. Ngay cả đối với nhà thơ trí thức như Robert Frost, đối với ông, cảm xúc là cơ sở của thơ, ông nói, “Thơ bắt đầu bằng niềm khóai cảm và kết thúc bởi sự khôn ngoan”. Cảm xúc toát ra từ ý tưởng, và ý tưởng lại tùy thuộc vào chữ. Vì thế, nguồn cảm xúc chính là lựa chọn chữ, âm thanh, hình ảnh, và kết hợp chúng lại để tạo ra tâm trạng. Tâm trạng và giọng điệu thường phụ thuộc vào nhau, tâm trạng có thể là lãng mạn, hiện thực, chủ quan, giọng điệu có thể là vui buồn, giận dữ, hài hước, thích thú …

Chữ có nghĩa đen và nghĩa bóng, còn âm thanh của bài thơ là âm thanh của toàn bộ chữ, cũng giống như một bài hát, buồn bã hay vui vẻ, tràn ngập những âm thanh buồn vui. Kỹ thuật thứ ba là hình ảnh. Hình ảnh (imagery) không giống như một tấm hình (photo), mà nó có thể hấp dẫn các giác quan như nhìn, nghe, nếm, ngửi, sờ mó, gợi lên trong tâm trí người đọc qua những chữ trong bài thơ. Hình ảnh và cảm xúc luôn luôn đi đôi với nhau. Hình ảnh người mẹ còng lưng bên gánh hàng rong, trong bài thơ “Mẹ Khổ” là một ví dụ. Như vậy, cảm xúc luôn luôn đi đôi với ý tưởng và cách chọn chữ, chọn lời sao cho chính xác. Một bài thơ chỉ có chơi chữ, chơi nhịp điệu hay hình ảnh mà không có ý tưởng thì không thể tạo được cảm xúc nơi người đọc.

Lấy kinh nghiệm của cá nhân người viết, những bài thơ Con Mèo Đen, Chiếc Xe Đạp, Mẹ Khổ … đều là những bài thơ có cảm xúc. Mới đây, khi trong đầu tôi bất ngờ một ý tưởng chợt đến, thành chủ đề bài thơ: Đám Đông. Nhưng sau đó, trong tôi hoàn toàn không có một khái niệm nào về đám đông. Tôi phải đi tìm hiểu ý nghĩa và tâm lý đám đông để có thể khai triển chủ đề. Tôi nhận ra, Tâm lý đám đông (crowd pschycology), hình thành từ những người có cùng chung một sở thích như thể thao (bóng đá), âm nhạc (nhạc rock), hay những đặc điểm văn hóa về ngôn ngữ, đất nước, con người. Trong vô thức mỗi người đều có một đám đông nào đó bên trong, và đám đông thường thì mỗi lúc mỗi khác, tùy thuộc vào hoàn cảnh và thời điểm khác nhau.Và thế là những ý tưởng mới nảy sinh và làm bài thơ hoàn tất.


Đám Đông

Những con đường đông đông
đám đông tình cờ đến
và đi đám đông là
ai ai là đám đông

không ai thấy đám đông
là con người của mọi
con người là người khác
trong mỗi người khác và

đang có một đám đông
trong tôi mới vừa tỉnh
giấc trên con đường đông
đông đám đông tôi vô

danh giữa đám đông vô
danh đến đến đi đi
mất mất còn còn tiếng
lòng tôi trong nỗi lòng

tôi cay cay không thốt
nên lời lời là lời
của ai ai nói ra
lời tôi nghe tiếng nước

sôi từ thuở xa xôi
cho đến bây giờ nước
tôi thức dậy chào buổi
sáng bình minh hay hoàng

hôn chào đám đông.


b/ Bài thơ khởi đầu bằng cảm xúc “những con đường đông đông đám đông …” và kết thúc bằng câu hỏi từ sự hiểu biết nội tâm, đất nước tôi đang ở thời bình minh hay hoàng hôn? Cảm xúc thay đổi tùy theo nhịp điệu và ý tưởng trong bài thơ. Những âm thanh theo đà của kỹ thuật lập lại những chữ đơn kép như đám đông, vô danh, đến đến đi đi, sôi, xôi, tôi …  Hình ảnh đám đông chập chờn trong suốt bài thơ, với kỹ thuật lập lại.

c/ Vì sao người làm thơ Tân hình thức Việt dễ rơi vào bế tắc và hình thành ý nghĩ từ bỏ? Điều này cũng dễ giải thích. Đa số người làm thơ Việt ít khi quan tâm tới lý thuyết, vì thế thơ thường rơi vào trò chơi chữ, hay loại thơ tự do với ý tưởng đứt đoạn, không có nhịp điệu. Không có ý tưởng liền mạch và nhịp điệu thì làm sao chuyên chở cảm xúc? Thơ Tân hình thức Việt đòi hỏi người làm thơ phải có kiến thức về thơ, đặc biệt là am hiểu về tiến trình thơ hậu hiện đại Mỹ, nửa sau thế kỷ 20. Khi không có kiến thức và hiểu biết về thơ thì thơ cứ dừng lại ở lúc khởi đầu, kể những câu chuyện về đời thường. Cứ lập lại mãi những câu chuyện đời thường, và không có khả năng tìm kiếm ý tưởng trong thơ thì sớm muộn cũng rơi vào bế tắc. Bế tắc không giải quyết được thì đành phải từ bỏ. Dĩ nhiên, bế tắc là chuyện thường tình, trong khi lý thuyết thơ Tân hình thức lại giúp người làm thơ dễ dàng giải quyết bế tắc, kết hợp giữa ý tưởng và tưởng tượng, để phát huy khả năng sáng tạo. Kiến thức không thể cho không, mà phải trả giá bằng sự học hỏi và niềm đam mê.

Vả lại thơ Tân hình thức Việt từ gần 20 năm qua đã có nhiều thay đổi, tính truyện còn được hiểu như sự liền lạc của câu chữ, kỹ thuật lập lại câu chữ được thay bằng lập lại những chữ đơnkép trong tiếng Việt. Thơ Tân hình thức Việt đưa ra những tiêu chuẩn đánh giá một bài thơ hay, cách làm thơ, nối kết với những chức năng não bộ và giáo dục cổ Hy lạp, hình thành phương pháp thơ. Nếu không quan tâm tới lý thuyết thì làm sao biết cách sáng tác thơ Tân hình thức? Bế tắc hay từ bỏ là lẽ đương nhiên.

Tóm lại, thơ Tân hình thức là một dòng thơ mới, không thể phát triển nếu không có phương pháp tư duy về lý thuyết, sao cho phù hợp với khả năng và kinh nghiệm của mình, và nhận ra, kiến thức và hiểu biết là động lực cơ bản, và nằm trong tiến trình của sáng tạo. Dĩ nhiên, có người không đồng ý và cho rằng, thơ thuộc trạng thái cảm giác chứ không phải lý luận. Với Tân hình thức Việt, thơ là cái toàn thể, cả cảm giác lẫn lý luận. Đúng hơn, thơ là cảm xúc và nhận thức (cảm nhận), và muốn có nhận thức, phải có lý luận, vì thế chúng ta cần một phương pháp thơ.


Bạn đọc có thể đọc trực tiếp hoặc in ra giấy để đọc, đặt mua sách, báo
đóng góp, thơ, tiểu luận xin Gửi vào Diễn đàn hoặc Email về Ban Biên Tập
Chân thành cảm ơn!

Ba tiểu luận


 “Vũ Điệu Không Vần

, “Tân Hình Thức và Cách Làm Thơ

Thơ và Không Thơ


Tranh bìa: Batsheva Dance Company

TUẦN THƠ 10: ĐỪNG BUỒN

THƠ MỖI TUẦN


Sáng tác xin gửi về Diễn đàn hoặc email:
baogiaytanhinhthuc@yahoo.com | info@tintho.net


Hồ Đăng Thanh Ngọc
MÙA HÈ

Tôi đi ra phố mùa hè lỡ cầm
trên tay mặt trời nên tay tôi
cháy mắt tôi cháy người tôi cháy
áo quần tôi cháy tôi cháy đen

như hòn than tôi đi ra phố
mùa hè lỡ cầm trên tay mười
tám tầng địa ngục nên đành cứ
thế bước đi như đi trên lửa

than hồng trên bếp cồn cháy đỏ
thân tôi như bị ném trong vạc
dầu tôi đi ra phố mùa hè lỡ
cầm trên tay cái nhìn giận dữ

của em nên óc tôi nhão ra
não tôi bốc khói mắt tôi đui
mù tôi đi ra phố mùa hè
lỡ cầm trên tay chảo dầu chiên

đang sôi nên miệng tôi sưng phồng
lưỡi tôi rốp đỏ họng tôi rách
toác tôi như khạc ra lửa tôi
đi ra phố mùa hè lỡ cầm

trên tay mặt trời lỡ cầm trên
tay địa ngục lỡ cầm trên tay
cái nhìn giận dữ lỡ cầm trên
tay chảo dầu chiên nên tôi đang

bốc khói đang bốc khói đang bốc
khói.


Khế Iêm
ĐÁM  ĐÔNG

Những con đường đông đông
đám đông tình cờ đến
và đi đám đông là
ai ai là đám đông

không ai thấy đám đông
là con người của mọi
con người là người khác
trong mỗi người khác và

đang có một đám đông
trong tôi mới vừa tỉnh
giấc trên con đường đông
đông đám đông tôi vô

danh giữa đám đông vô
danh đến đến đi đi
mất mất còn còn tiếng
lòng tôi trong nỗi lòng

tôi cay cay không thốt
nên lời lời là lời
của ai ai nói ra
lời tôi nghe tiếng nước

sôi từ thuở xa xôi
cho đến bây giờ nước
tôi thức dậy chào buổi
sáng bình minh hay hoàng

hôn chào đám đông.

* Tâm lý đám đông (crowd pschycology), hình thành từ những người có cùng chung một sở thích như thể thao (bóng đá), âm nhạc (nhạc rock), hay những đặc điểm văn hóa về ngôn ngữ, đất nước, con người. Trong vô thức, mỗi người đều có một đám đông nào đó bên trong.


Nguyễn Văn Vũ
TÔI ĐÃ THA THỨ CHO TÔI

thật tội nghiệp cho người đàn ông
ăn năn như đứa trẻ lỡ ăn
vụng que kem dâu của bạn trong
nhà ăn công cộng thật tội nghiệp

cho người đàn ông hung hăng như
vừa bị xách tai trước đám đông
hôm qua chúng tôi là những người
đàn ông tội nghiệp như vậy và

càng tội nghiệp hơn cho người
phụ nữ  mỏng manh chen vào cơn
thịnh nộ dang tay ra ngăn cản
cánh tay nổi cơ bắp gồng lên

vung vẫy trong không khí như muốn
đập nát cái gì có thể đập
nát đương nhiên phải có một cái
gì để đập nát tan hoang cho

hạ cơn điên nên thật dễ hiểu
và càng hiểu càng tội nghiệp cho
cái đầu xe máy của tôi lãnh
cú đập nứt toạc ra như vỏ

trái thạch lựu nứt toạc ra giữa
trưa hè bây giờ ngồi nhìn xuống
những lá sen non mỏng tanh dán
sát mặt hồ tôi nói với người

phụ nữ mỏng manh rằng tôi đã
tha thứ cho tôi và tất nhiên
tôi cũng tha thứ  cho người đàn
ông dơ cánh tay nổi cơ bắp

đập vở cái đầu xe máy tội
nghiệp của tôi còn em có tha
thứ cho những người đàn ông
tội nghiệp đó không là tùy em …


Nguyễn Thánh Ngã
ĐẠI HẠN

trời đại hạn hay lòng
người hạn đại tôi ngu
ngơ dang nắng cháy khét

cái đầu hạn hán của
mình bằng cách không đội
nón vì xưa nay đầu

tôi chẳng hề chịu đội
bất cứ thứ gì kể
cả đội một chiếc nón

vì nó thích mưa rơi
vì nó quen nắng đỏ
vì nó mang ánh chân

trời xa tít để tung
tăng cùng đám mây hình
con chó bay tự do

giữa bầu trời cao rộng
có thể không có giọt
mưa nào rớt xuống nhưng

tôi không tin nước mắt
em không thể rơi vào
cánh đồng tháng năm nắng

cháy cỏ khô vết chân
trâu ao hồ cạn kiệt
con ếch bỏ đáy giếng

lên bờ ngao du giữa
mùa động dục lòng nó
cháy khát một giấc mơ
đen …


Hường Thanh
ĐỪNG BUỒN

mọi nguồn nước đều dồn về biển
lớn mà đừng buồn đừng buồn anh
ngồi ở lại những bản nhạc người
điên ở lại con đường ngược quay

về đầu nguồn enigma enigma
bản nhạc video không nghe một
lần đã nghe lại trong cái nhìn
người điên không cần đến sự

tự trọng để nói về câu chuyện
kể enigma enigma ông lão quay
về đầu nguồn trong bụng mẹ nơi
bản nhạc video không nghe một

lần đã nghe lại mấy mươi ta
đừng buồn đừng buồn câu chuyện kể
đi tới nỗi đau bởi vì mọi
nguồn nước đều chảy dồn ra biển

lớn mà đừng buồn đừng buồn sự
im lặng dẫn đến những giấc mơ
giấc mơ ở lại con đường ngược
về đầu nguồn enigma enigma.

Return to Innocence – Enigma * nhạc không lời
13.3.2015


Thiền Đăng
NGUYỆN CẦU

Nguyện cầu chúng
ta nguyện cầu
buổi sáng khi

sương còn ướt
trên lá cỏ
khi lửa trong

lò mới nhóm
nguyện cầu chúng
ta nguyện cầu

khi mây về
giữa ngọ nghe
thinh không có

tiếng nhẹ rơi
nguyện cầu chúng
ta nguyện cầu

khi chiều sậm
đỏ lưới rỗng
không và nước

sông đầy nguyện
cầu chúng ta
nguyện cầu khi

Thuyền Không về
bến đỗ và
lưới nhẹ vai

và thong thả
hai tay.


Nguyễn Tiến Đức
NỤ HOA VẢ

Không ai biết sự bắt đầu
của đóa hoa vả nổ trong
địa đàng nhưng anh biết sự
bắt đầu của một cái hôn

là manh mối dẫn tới niềm
bí ẩn là nỗi đam mê
liều lĩnh  là cuộc phiêu lưu
khôn cùng là giấc mơ buột

tung xiềng xích là mầu hoan
lạc của đóa dâm bụt hoang
đảo nó là bông hoa tôn
vinh các thi sĩ tiếng áp

của môi em làm mặt đất
chợt mất sức hút làm bầu
trời chợt căng da ngực làm
biển cả chợt nổi mắt bão

ngay cả sự im lặng của
môi em sự im lặng của
giải ngân hà cũng đủ thôi
thức ngôn ngữ thi ca.


Vương Ngọc Minh
ÔI!

với ta đàn bà hừm
phải gợi cảm bạo liệt
phải dữ dằn ngày tối
luôn mở miệng thở nói

nhỏ nhẹ “em sẽ mang
tương lai hạnh phúc lại
cho người” được vậy ngày
tối hả họng táp táp

ta sống đúng kiểu “con
cá sống nhờ nước” đàn
bà với ta hừm! phải
giảo quyệt đậm son phấn

không vớ vẩn luôn mở
miệng thở ngày tối thỏ
thẻ được thế ta rũ
hết những mùa đau đeo

bám từ địa ngục ngoi
lên cứ thế sống đời
sống cực hùng dũng tên
tuổi ta (om!) đại đa

số quần chúng hiện vẫn
còn khá xa lạ ngày
tối họ suy đoán tuổi
đời ta quá quắt chỉ

dạng u năm mươi đương
giữa chợ chơi tới chết
thở nói đúng nghĩa của
từ tự do hoàn toàn

(chuyện bao lâu nay ngày
tối đã chẳng màng tới
quá khứ kịch liệt thì
sá chi tương lai sống

với một đời sống thuần
con cá sống nhờ nước!)
bố khỉ.


Tranh bài: Pablo Picasso (Spanish, 1881-1973): The Mother, 1901.

TUẦN THƠ 9: PHIÊN CHỢ ÁNH TRĂNG

Joan Miro: "Untitled Woman and Dog" from the series of paintings known as 'Slow Paintings' - lithograph
Joan Miro: "Untitled Woman and Dog" from the series of paintings known as 'Slow Paintings' - lithograph

Sáng tác xin gửi về Diễn đàn hoặc email: 
tapchitho2022@gmail.com | baogiay2015@gmail.com | info@thotanhinhthucviet.vn

Nguyễn Thánh Ngã

PHIÊN CHỢ ÁNH TRĂNG

tôi đi tìm chợ giữa Delhi cổ kính mặc
trầm vẻ huyền bí từ tiếng kinh cầu quanh những
đỉnh tháp u hoài lạnh lẽo phiên chợ hiện ra
trên xe tuk tuk, kìa Chandni Chowk (*) đó sao,

hay chỉ là Chor Bazaar “Chợ kẻ cắp”?
tôi đến hỏi một người con đạo Sikh giọng thuộc
Anh như chữ Pali dẫn tôi lạc Wali
Gali ngõ hẹp, ăn lát bánh mì nhồi khoai

tây truyền thống, vào Khari Baoli mùi gia
vị thơm nồng thấy em bước ra từ cửa hàng
trang sức, chợ Kinari mua áo cưới cô
dâu lộng lẫy thần Shiva từ đền Hindu

hay đền Jain lâu đời nhất, bên cạnh em
những người phu bao tải và từng đàn sari
hồng sặc sỡ đeo khuyên mũi lấp lánh các bà
áo đen che kín mặt, tôi cầm đồng rupee

quay về khách sạn bọn trẻ ăn xin như đám
mây sà xuống ly sữa dê đàn hát, tiếng trống
nóng hổi vỗ vào lòng tôi, tôi chỉ muốn bán
ánh trăng lấy đồng xu nhỏ đặt vào những bàn

tay đen nhẻm và ánh mắt trong veo…

New Delhi tháng 4.2018

Đài Sử

ĐỊNH NGHĨA MÙA ĐÔNG

mùa đông đó là định nghĩa
của nắng ấm cùng sự chia tay giữa
phút và giây (giờ không còn
là đơn vị thời gian) như bài thơ
là sự hiện diện cuối cùng
khi tôi hay em là người nằm trong
chiếc áo quan mùa đông và
kẻ còn lại là người choàng cái áo
mùa hè đen ngòm đứng bên
cạnh nói không còn cần thiết chỉ là
những công việc được sắp đặt
lại và mùa đông và những
định nghĩa được bắt đầu


Phạm Quyên Chi

THƠ

Chơi một trò chơi lạnh
Lùng giữa mùa hè nóng
Nóng một tháng tư thiếu
Vài ngày trước mặt tháng
Năm thất lạc phương hướng
Con thuyền lao tới lộn
Nhào trên ngọn sóng cộng
Trừ nhân chia ấy! Chơi
Một trò chơi lạnh lùng
Dưới bóng cây mái tóc
Mặt trời bạn tôi ơi
Đâu có ai đâu cần
Chi đến trò lùi lại
Lùi lại rồi mất tích
Để chẳng biết mình đang
Cần gì cần gì liệu
Có giật mình rùng mình
Rơi mất cuộc hành trình
“Tan biến” – Thơ – chơi trò
Chơi bên phải dừng lại
Bên trái nghỉ ngơi như
Đã đến nơi – Thơ!


Hoàng Huy Hùng

CÓ & KHÔNG

Có kẻ nào đã phá sập
những đền đài giấc ngủ giấc mơ tôi

đổ lên từng hồi chuông về
một cái chết giả hung dữ dọa dẫm

từ từ từ từ vỡ tan
tành tấm gương soi không đủ soi khuôn

mặt mình đã già đi quá
nhiều và nặng đầy khổ đau khổ đau

biết để đâu cho hết có
kẻ nào qua đường đóng đinh vào đời

tôi những trò kịch bi hài
đến hả dạ cho kẻ nào mồi nhử

tôi sa vào nhà tù ma
ám của quá khứ mụ mị chăn dắt

những bài ca buồn não nuột
não nuột có kẻ nào nhả ra bắn

vào tôi hàng loạt hàng loạt
hàng tấn hàng tấn viên đạn đầu độc

sặc mùi giáo điều sách vở
những chủ thuyết ác hiểm điên rồ tẩy

não thành con mọt hằn học
hằn học hận thù vô cớ nghiến răng

kèn kẹt kèn kẹt có kẻ
nào dẫn dắt đi con đường ngồi lên

ngai vàng lọt xuống cỗ quan
tài đắp mồ chôn tôi phủ đầy hoa

tươi ăn mừng đắc ý khoái
chí có kẻ nào dẫn dắt tôi gặp

em hóa thành định mệnh có
kẻ nào


Nguyễn Thói Đời

CHUNG RIÊNG

Những bài thơ tôi viết về
những nỗi niềm của tôi những nỗi niềm
đã cũ triệu triệu năm rồi
cũng buồn vui cũng yêu thương hờn giận
cũng hạnh phúc cũng đau khổ
tủi hờn từ đời này qua đời khác
từ tôi này qua tôi khác
những nỗi niềm của tôi mà không phải
chỉ của riêng tôi những bài
thơ vì vậy đã trở thành của chung
tôi và của riêng mọi người


Hường Thanh

NỖI ĐAU CỦA CÁI ĐẦU

viết cho Lazier

Nỗi đau của cái đầu nhức vì
chỉ còn là cái đầu chẳng nghĩ
về trái tim nào hết có cái
đầu rụt cổ sau khung cửa sổ

trở lại cô phòng làm sự tĩnh
vật cho nỗi đau thêm nỗi đau
của cái đầu chỉ mình em tiếc
nhớ khi tựa trên ban công cao

nhìn xuống những cái đầu đang nghĩ
về biết bao cái ước mơ thật
êm đềm bọn trẻ muốn nói gì
với em? nhưng chúng cũng đã chạy

đi khá xa em trong nỗi đau
của cái đầu nhức vì đã trở
thành tĩnh vật thêm đau nỗi đau
em muốn giấu đi cái đầu của

riêng em em muốn nghĩ đến những
ước mơ đơn giản trong thế giới
của em trong thế giới vẫn còn
điên đứng tựa ban công cao nhìn.

4.2018

Vương Ngọc Minh

CẤU TRÚC LỜI

không cần phải giải thích
ai cũng biết tôi – một
con người bình thường. vẫn
biết là một con người

bình thường thì cũng như
bao con người bình thường
khác. số phận có run rủi
trở nên một người bình

thường thì cuộc đời sẽ
an nhàn hơn những người
không được bình thường. tỉ
như tôi thì không được

kể như một người bình
thường do luôn trong bóng
tối. bắt đầu cuộc đời
bằng hai bàn tay lấm

lem mà không hề đặt
giả thiết lấm lem với
tay trắng thì tay trắng
bình thường hay lấm lem

bình thường do đó bắt
đầu cuộc đời bằng hai
bàn tay lấm lem khỏi
nói ai cũng biết vất

vả hơn hai bàn tay
trắng một mặt vì không
thể nói chuyện được với
người bình thường tôi cứ

phải cố quay lại chính
con người bình thường của
mình tất nhiên về khía
cạnh một con người bình

thường tôi ở vị trí
xã hội – ai rõ cũng
đều day dứt nơi mặt
này, khác với người bình

thường – tôi chỉ trong bóng
tối. có ăn liền cho
chim ăn mà không hề
cướp cơm chim. mùa xuân

lũ chim hót râm ran
làm con người bình thường
nơi tôi. rất nhớ!


Khế Iêm

CHUYỆN CŨ CŨ!

“Con đường cứ dài ra
dài ra những bước chân
ngắn lại bên kia bờ
rào người đàn bà lùa

đàn gà vào chuồng …” những
dòng chữ ghi lại nguệch
ngoạc trên một mảnh nhật
trình cũ bỏ lại nơi

quán trọ của một người
đàn ông dằn dưới vỏ
bao thuốc lá trên bàn
rồi đi hình ảnh “người

đàn bà lùa đàn gà”
mù tăm làm người chủ
quán bâng khuâng cố mường
tượng người khách qua

đường một sớm đầu năm
có gì khác biệt khác
biệt với những ngày khác
chăng có lẽ là những

dòng chữ sắp bắt đầu
kể một câu chuyện kể
nào đó của một người
nào đó về “người đàn

bà lùa đàn gà” mới
đây đã thành cổ tích
người chủ quán ngó quanh
không biết làm gì đúng

là không biết làm gì
tiện tay vò mảnh giấy
những dòng chữ bỏ vào
sọt rác dưới chân bước

ra cửa lắng nghe hơi
hướm của mùa xuân về
xua đi nỗi niềm cũ
và những hình bóng cũ.


Tranh bài: Joan Miro: “Untitled Woman and Dog” from the series of paintings known as ‘Slow Paintings’ – lithograph

TUẦN THƠ 8: MƠ HOANG

Bùi Chát - Tranh 2024, sơn dầu, oistick trên canvas, 115x160cm.
Bùi Chát - Tranh 2024, sơn dầu, oistick trên canvas, 115x160cm.

THƠ MỖI TUẦN


Sáng tác xin gửi về Diễn đàn hoặc email:
baogiaytanhinhthuc@yahoo.com | info@thotanhinhthucviet.vn

Vương Bích Ngọc

NGHĨ VỀ SỰ CHẢY TRÔI

Ánh sáng hắt lên từ
lằn sơn trắng bạc của
chiếc xe hơi đỗ trước
cửa quán cafe đang

ngồi những bọt khí nổi
nổi liên hồi từ bể
cá có mấy con cá
trong quán cafe đang

ngồi những tiếng nói rả
rích to nhỏ tỏ mờ
dạo này tôi hay nghĩ
về sự chảy trôi sự

rồi sẽ đến sự bất
lực của đẩy nhanh và
níu giữ tằng tằng những
đốm đồi mồi trên tay

em khiến em nghĩ về
aging tôi thì đã
có những vết đen nhỏ
nhỏ trên bụng nơi trước

đây trắng ngần em có
thể vẫn xinh và tình
tôi vẫn xúc động khi
nhìn nụ cười của em

người tình của tôi đang
ở đâu bàn tay chàng
hãy xoa dịu cơn xoáy
trong ngực tôi người tình

của em đang ở đâu
sao không xoa dịu lời
thơ buồn của em khi
chàng quắp theo một con

nhỏ mà chàng chính thức
gọi là người yêu gần
đây gặp em tôi thấy
em nhiều lần giấu sự

run rẩy trên môi mà
tôi cam đoan là chực
bật ra một giọt nước
mắt này em nếu phải

nếu tôi có thể làm
gì được để những đốm
đồi mồi ngừng xuất hiện
trên tay em thì nhớ

bảo tôi làm cho nhé


Hồ Đăng Thanh Ngọc

BÊN SÔNG

Cây lau bên sông phất phơ chiếc quạt lông
trắng như phất phơ cái đuôi con vịt bầu
đang ngoe nguẩy giữa mùa hè/ con đường dưới
đáy sông gần như dừng lại bởi dòng nước

không chảy nữa trên con đường dưới đáy sông
từ xa xưa/ bởi trên đỉnh nguồn bức tường
thủy điện đã chặn lại thành một barie con
đường dưới đáy sông và rừng đại ngàn giờ

đã bị cạo trọc lóc như cái đầu của
cầu thủ Ronando/ những đàn cá biến mất sau
những cú dí điện hay ngộp thở chết hàng
loạt chúng chả thiết sinh sôi nữa dẫu bao

mùa lũ qua và những bến nước đã vắng
bóng người tắm giặt/ cụm từ “vẫy vùng trên
sông” đã không còn được lũ trẻ con nhắc
tới bởi chúng đâu còn tắm sông để vẫy

vùng trên sông/ trên con đường dưới đáy sông
gần như dừng lại bởi dòng nước không chảy
nữa tôi nhìn thấy ánh mắt em dừng lại
trên cụm hoa lau trắng/ đừng đưa ánh mắt

đi nơi khác em nhé bởi nếu thế thì
những bông hoa lau cũng sẽ biến mất/ ôi
làm sao để em có thể không đưa ánh
mắt đi nơi khác


Phạm Quyên Chi

MƠ HOANG

Trong cuộc say hai người
Ngồi tê cả bàn chân
Khi nghe tôi kể về
Giấc mơ không đầu không
Cuối kìa kìa người chồng

Tức giận tát vào mặt
Vợ mình bao nhiêu là
Đủ đầy bao nhiêu là
Đầy đủ một khi cầm
Lên tay những suy nghĩ

Kì cục kì cục và
Niềm tin số phận


TUẦN THƠ 7: CHÙM THƠ NHIỀU NGƯỜI VIẾT

Chúng ta đã có tiêu chuẩn đánh giá một bài thơ: cái mới trong ý tưởng và cái hay trong nhịp điệu; cùng cách làm thơ Tân hình thức Việt, và bây giờ là thời điểm của vận động sáng tác. Thơ Tân hình thức Việt tái định nghĩa, thơ là một hành trình hồi phục người đọc, so với điện ảnh và ca nhạc, đó là tham vọng chẳng có gì phải thất vọng, vì đó là thơ. Nhưng để hồi phục người đọc, phải hồi phục nhịp điệu thơ, và để có nhiều người đọc, phải có nhiều người sáng tác. Chúng tôi mong muốn có những sáng tác mới, áp dụng theo cách làm thơ Tân hình thức Việt, và ngoài việc sáng tác, xin các thân hữu bỏ ít nhiệt tâm vận động thêm người tham gia. Sáng tác xin gửi về Diễn đàn hoặc email:
tanhinhthucviet@gmail.com | tapchitho2022@gmail.com


Nguyễn Văn Vũ

GIẢ ĐÒ

tôi giả đò làm con chó
xem tại sao tôi lại cắn
vào bàn tay mình tại sao
lòng trung thành lại được trả

lời bằng câu phản trắc có
gì nhầm lẫn giữa nụ cười
và tiếng thét giữa niềm hân
hoan và lời than thở mà

làm sao có thể giả đò
làm một con chó khi ta
chỉ là con người vô cảm
không biết  yêu thương không biết

giận hờn như là tượng đá
như là đền đài làm sao
tôi không cắn vào tay tôi
khi không được làm con chó

thôi thôi tôi xin giả đò
làm một con người đã được
rửa tội đã được quy y
mà sao tôi cắn vào tay

tôi làm vết thương lở loét
đến muôn đời  adi đà
phật mẹ ơi amen cha
ơi tôi vẫn chỉ là tôi

20.05.2018

Vương Ngọc Minh

NỖI NIỀM LẶNG LẼ

tặng khế iêm

tôi đang ngó ngang vì
ngỡ vướng vào một mạng
nhện chữ trong vô thức
nhưng thực ra không đúng

chữ trong vô thức không
hề là một mạng nhện
chúng nằm xếp đặt có
thứ tự lớp lang mặc

dù các lớp lang giờ
đã cũ kĩ thú thực
bao lâu rồi tôi cứ
ngồi ngồi đến độ không

buồn đứng dậy động đậy
thì chuyện chồm tới dù
chỉ để nhặt tuổi tên
lên lau chùi là không

hề và như mọi khi
như mọi khi tôi vẫn
tự hỏi “mà tại sao
phải đứng dậy chồm

tới? tại sao kêu con
chữ mà không kêu thằng
chữ!” tôi đang tự hỏi
rằng tại sao lại ngỡ

vướng vào một mạng nhện
chữ trong vô thức và
đồng thời cảm thấy là
mình sắp sửa sầu khổ

thì đột nhiên vụt đứng
dậy một hành động hoàn
toàn mang tính tự phát
tôi đứng im lặng nhìn

thẳng vào các mặt chữ
và hằng mấy tiếng đồng
hồ rốt cùng vì chỉ
muốn lắng nghe ý nghĩ

câu “con cá sống nhờ
nước!” tôi tách từng
chữ ra cầm lên lau
chùi cho tới láng lẩy

cho đến khi đấy rồi
thực kì dị tôi cứ
tiếp tục tự hỏi “tại
sao kêu con chữ mà

không kêu thằng chữ – nhỉ!”


Hường Thanh

CÓ NHỮNG BAN NGÀY

gửi Điểu trần thiên trình

Đó là ban ngày với
một con bọ hung từ
thực tại và hoàn toàn
cách ly thực tại với

các giấc mơ thường xảy
ra trong đầu trở thành
thói quen của rất nhiều
người thói quen của rất

nhiều câu hỏi bị bỏ
ngỏ không biến mất dễ
dàng hoặc chính câu trả
lời không hề có từ

thực tại nhưng con bọ
hung hiện có trong ban
ngày này chỉ mình con
bọ hung trả lời được

cậu nhóc sống trong thực
tại của nó hoàn toàn
cách ly ý nghĩ vô
hồn hoàn toàn cách ly

để đóng hết mọi đường
nẻo vô nghĩa chỉ mình
cậu nhóc có thể ngăn
chặn con bọ hung bay

khỏi thế giới của nó
chỉ mình cậu thôi có
thể sống ngay trong lòng
con bọ hung cánh nâu.

2018

Phạm Quyên Chi

HIỂU

Không hiểu hay hiểu
Sao mà tôi buồn
Nhiều đến vậy nỗi
Buồn hứa hẹn mông
Lung mùa hè nóng
Xanh xao mặt đất
Mặt đất nhuộm vàng
Mùa thu không hiểu
Hay hiểu sao quá
Nửa con chữ trắng
Đen trong tôi làm
Tôi mất quá nửa
Cuộc đời vì một
Người xa lạ sân
Ga tiễn biệt hay
Thời gian nụ hôn
Đầu ngó xuống dáng
Vẻ em lúc này
Chúng mình từ lâu
Rất lâu đâu còn
Gặp lại nhau đâu
Không hiểu hay hiểu
sao đành túm đại
lấy bộ quần áo
có chút tiền lẻ
xót gượng em lui


Chu Thụy Nguyên

PHIM TRƯỜNG

cơn ghen sục sôi từ
mầm nhân hạt dẻ niềm
cảm hứng vuột mất chả
ai còn mong nghe được

sự thật chuyện gì đã
xảy ra nơi  hồ bơi
đó và xác chết của
một chàng trai quanh chuyện

chàng và một cô gái
tóc vàng yêu nhau tha
thiết họ đã hẹn nhau
nơi hồ bơi nầy cô

gái đã thấu rõ  ý
niệm cho và nhận và
chính tại  hồ bơi nầy
nàng đã dâng hiến cho

chàng đời trinh nữ ngôi
nhà nơi sườn núi chạy
viền bên hông hoa và
dây leo đu bám chằng

chịt quanh tường sự chung
đụng xác thịt hạnh phúc
kích ngất và cái chết
của chàng trai bên hồ

nhà văn nữ vẫn ngồi
đó nơi bóng tối đã
chùng xuống khá lâu cạnh
hồ bơi xác chết và

những điều hơn chúng ta
tưởng về việc chính bà
đã dùng thánh giá ngay
đêm đầu tiên để trừ

quỷ trong căn nhà nầy
nơi đã có một mối
tình bi thảm và nơi
một cuốn phim đang quay …


THƠ TUẦN 6: CHÙM THƠ NHIỀU NGƯỜI VIẾT

https://arthur.io/art/alex-roulette/airborne
https://arthur.io/art/alex-roulette/airborne

Chúng ta đã có tiêu chuẩn đánh giá một bài thơ: cái mới trong ý tưởng và cái hay trong nhịp điệu; cùng cách làm thơ Tân hình thức Việt, và bây giờ là thời điểm của vận động sáng tác. Thơ Tân hình thức Việt tái định nghĩa, thơ là một hành trình hồi phục người đọc, so với điện ảnh và ca nhạc, đó là tham vọng chẳng có gì phải thất vọng, vì đó là thơ. Nhưng để hồi phục người đọc, phải hồi phục nhịp điệu thơ, và để có nhiều người đọc, phải có nhiều người sáng tác. Chúng tôi mong muốn có những sáng tác mới, áp dụng theo cách làm thơ Tân hình thức Việt, và ngoài việc sáng tác, xin các thân hữu bỏ ít nhiệt tâm vận động thêm người tham gia. Sáng tác xin gửi về email: baogiay2015@gmail.com ~ tanhinhthuc@gmail.com ~ info@thotanhinhthucviet.vn


Hồ Đăng Thanh Ngọc

BAY

bay vào tia sét để ý nghĩ ai
đó lóe lên/ bay vào cơn mưa để
ngôn từ ai đó ẩm ướt/ bay vào
nỗi đau để nước mắt trào dâng/ bay

vào biển cả để chết như bầy cá
phơi trắng bụng vì nhiễm độc Formosa/
bay theo viên đạn và thấy nhân loại
vẫn đang bắn nhau/ bay theo con kên

kên thấy có người đang chết đói/ bay
dọc biển miền Trung cá chết để thấy
mình đầy vô cảm … bay qua những trang
sách để thấy đang nghe diễn thuyết về

sự không hoài nghi sáo rổng/ bay vào
những ảo tưởng tốt đẹp và thấy thân
mình đầy máu.


Phạm Quyên Chi

SAY

Anh đã gặp em trên
Đống rác thật nực cười
Nếu thế thì bươi lượm

Tay anh bẩn mắt anh

Xanh tóc anh rối nắng

Em lơ ngơ trông mong

Đoàn xe thả thêm vài

Bịch rác mới tay em

Chạm tới bốn mùa rác

Mắt em cay với đắng

Ngọt bối rối để ý

Làm chi chúng ta chìa

Tay trên đống rác em

Đi tìm mảnh giấy ghép
Lại thành bát cơm anh
Đi tìm chén rượu chả

Hiểu sao hay hay thứ
Ta lượm mà say …


Hường Thanh

CÔ GÁI BÊN CHIẾC CỬA KẾ TIẾP

nắng đi vào nắng
tỏa ra nắng tắt
ban trưa mở ra
chiếc cửa chẳng biết

lúc nào ngày chưa
đọc được ý nghĩ
cô gái cũng không
đọc được chiếc cửa

mà phải lần lượt
mở ra từng cánh
cửa này lần lượt
mở ra những ý

nghĩ kia cuộc đời
ngắn như gian phòng
nhỏ lần lượt những
cuộc đời trong cánh

cửa cô gái mở
những ý nghĩ không
đọc được lần lượt
mở ra lại gặp

tên thủ lãnh với
màu đen quấn đầu
đứng đôi mắt khô
lần lượt mở mở

từng chiếc cửa cô
gái thân thể lõa
lồ khi nắng đã
đi vào ban trưa

nắng tắt rồi tắt
nắng lần lượt sự
mở ra lần khác
cô gái vẫn cố

mở ra hy vọng
mình


Nguyễn Văn Vũ

ƯỚC MƠ CỦA HAI NGƯỜI ĐÀN ÔNG

cha từng sống trong chiến tranh từng
mơ ước hòa bình và con đang
sống trong hòa bình đang mơ ước
tự do hai cha con nắm tay

nhau bước đi bước đi dưới hàng
phượng già hướng về phía chiếc cầu
đóng dấu lịch sử xây xong là
cuộc chiến vừa tàn họ bước đi

bước đi cùng những câu chuyện kể
về những dấu xích xe tăng bấm
vào gót chân lịch sử dính trên
mặt đường kể về dòng sông chuyển

sang màu bùn của những ngày no
nê hòa bình họ không nói về
nỗi lo âu họ không nói về
nỗi buồn phiền đang lẩn khuất sau

tán lá cho đến khi bức tường
vôi trắng bệnh viện đập vào mắt
kéo họ ra khỏi câu chuyện không
có nỗi lo âu không có nỗi

buồn phiền lẩn khuất họ buông tay
nhau làm dấu thánh ước mơ ước
mơ được thấy người đàn bà của
họ sau bức tường vôi trắng kia

sẽ mỉm cười mỉm cười khi họ
bước vào trong bộ đồ blue trắng
thụng thịnh rồi ước mơ ước mơ
sẽ cùng họ trở về sống thêm

vài năm nữa bên nhau trong ngôi
nhà có vách tường xây bằng kỷ
niệm ấm áp đâu ước mơ gì
hòa bình ước mơ gì tự do …


Hồ Quỳnh Hương

VỌNG ÂM

xích lại thêm một ngày
em thấy nỗi nhớ mình
căng tròn trên đầu những
ngón tay của mùa lễ

tình nhân năm trước những
bông tuyết trắng nở ngồi
sân mang hồn gió cài
lên tóc lấp loáng cảm

xúc chúng ta đan vào
nhau bằng những hơi ấm
đơm tình dâng hiến cơn
mưa phùn rửa sạch những

ngày buồn cộm cứng trong
trí nhớ phia trăm năm
dội về trước mặt mở
nút thời gian xích lại

thêm một ngày giấc mơ
bỗng nhầu nát quá khứ
tuột dốc dài hơn tương
lai càng ngắn lại và

em vẫn thai nghén những
kỷ niệm đã bốc mùi
cũ kỹ tựa cửa ngóng
sầu nhưng sầu vô tận.


Xuân Thủy

NGÀY HÔM QUA

Của ai đó ngày
hôm qua qua rồi
ngày mai ai cũng
có một ngày mai
mai ai cũng có
những cơn đau đau
mà thôi chỉ là
trước sau vậy mà
sao ai cũng cố
giết nhau để mất
mát nhiều hơn vì
thôi thôi về đi
nhiều hơn một chút
không giàu lên được
phải thật thật nhiều
nhưng phải … ngày hôm
qua ai cũng có
một ngày hôm qua
ngày mai mai một
dòng sông qua … thôi
thôi về đi đường
trần đâu có… gì…


Tranh bài: Alex Roulette, Airborne, Oil on Panel, 26″x 37″, 2010

TUẦN THƠ 5: CHÙM THƠ NHIỀU NGƯỜI VIẾT

THƠ MỖI TUẦN
______________

Chúng ta đã có tiêu chuẩn đánh giá một bài thơ: cái mới trong ý tưởng và cái hay trong nhịp điệu; cùng cách làm thơ Tân hình thức Việt, và bây giờ là thời điểm của vận động sáng tác. Thơ Tân hình thức Việt tái định nghĩa, thơ là một hành trình hồi phục người đọc, so với điện ảnh và ca nhạc, đó là tham vọng chẳng có gì phải thất vọng, vì đó là thơ. Nhưng để hồi phục người đọc, phải hồi phục nhịp điệu thơ, và để có nhiều người đọc, phải có nhiều người sáng tác. Chúng tôi mong muốn có những sáng tác mới, áp dụng theo cách làm thơ Tân hình thức Việt, và ngoài việc sáng tác, xin các thân hữu bỏ ít nhiệt tâm vận động thêm người tham gia. Sáng tác xin gửi về cả 2 email: baogiaytanhinhthuc@yahoo.com ~ tanhinhthuc@gmail.com ~ info@thotanhinhthucviet.vn

*

Trầm Phục Khắc
BỨC ẢNH BA CHIỀU

Người đàn bà đánh mất
thời gian đánh rớt tuổi
mơ đánh tháo tự do
cho cuộc đời điên đảo

kể cho cô cháu bé
bỏng nghe về một nơi
gọi là đô thành … là
giấc mơ … mùa cỏ hoa

biêng biếc … giọng bà kể
mơ hồ như cố vẽ
lại bức ảnh ba chiều
lên tâm trí tuổi thơ

bức ảnh đẹp buồn như
trái tim đánh tháo cho
cuộc tình dang dở với
người đàn ông đã mất

người đàn bà bỏ đi
và tất cả biến đi
biến đi từ thành phố
mất tên và mùa cỏ

hoa mất tuổi cô cháu
bé bỏng nghe bà kể
và thiếp đi thiếp đi
như cuộc đời chưa là

cuộc đời chưa thành cuộc
đời chỉ là câu chuyện
kể và cô bé bước
đi mơ hồ theo … bức

ảnh theo hơi thở phập
phồng như bức ảnh đã
hồi sinh với cuộc đời
chưa bao giờ có thật

với bà tiên bước ra
từ tâm trí trẻ thơ
lời kể người đàn bà
và… giấc mơ có thật

 

Nguyễn Hoài Phương
ĐỌC LÃO TỬ

Đọc Lão rồi thấy Lão cũng như
mình như mình vừa sống cách đây
cả mấy chục mấy trăm thế kỷ
cả hôm nay cả tương lai vô

vô vi vi từ trừ vô cùng
đến cộng vô cùng thấy mình cũng
như Lão như cả hai đều chẳng
phải người Việt Nam cả hai đều

chẳng phải người Trung Hoa cả hai
đều chẳng phải là người của riêng
quốc gia nào trên thế giới này
vi vi vô vô thấy đâu đâu

cũng là nhà đâu đâu cũng là
quê hương đâu đâu cũng gắn bó
cũng yêu thương tha thiết vân vân
và vân vân từ không đến có

từ có đến không vô cùng đến
vô cùng vân vân vi vi đọc
Lão rồi thấy đâu đâu cũng là
nước đâu đâu cũng là không khí

đâu đâu cũng là sự sống đâu
đâu cũng là Em …

Munich, rất đêm, 20 / 02 / 2010

  

Hường Thanh
SỰ TỐI

Một khoảng cách bối rối của con
rối với chân cầu thang là nó
đang (bị dẫn) lên thang người điều
khiển giơ tay cao không tỏ vẽ

phân vân nào với con rối bằng
gỗ được mang một bộ đồ giống
hệt chàng trai chơi bời tại sao
xuất hiện khoảng cách bối rối của

con rối với chân cầu thang? đấy
là cái bóng nó thôi đơn giản
hơn con rối là con rối hoạt
động không uyển chuyển nào cái cảnh

người điều khiển đang cố đưa con
rối lên cầu thang từng bước sa
lầy mà mặt con rối đôi lúc
lại quay ra sau như nhìn xuống

thang đang ở khoảng cách xa và
xa hơn như cái bóng của nó
càng dài như trên thang không ai
đợi nó chỉ có người sai khiến.

8.2017

 

Vương Ngọc Minh
ƠI EM!

nhìn mặt biển tôi phát
giơ tay thề trước mặt
chữ chứng giám mùa xuân
bướm ở đâu chả hiểu (!)

do phấn bung đầy trời
hay do em nhắc tên
tôi nhẩy mũi liên tục
sự liên tục nhẩy mũi

khiến gập người tựa hẳn
lên mặt chữ (chữ tân
hình thức!) và do hoa
mắt hay sao (!) tôi bỗng

thấy bướm từng con bay
ngang biển còn nghe ra
cả tiếng cánh đập cực
rộn rã sự rộn rã

tới độ tạo một hiệu
ứng cực kì lầm than
(what!) tôi phải để tay
hạ thấp xuống hớt bụm

bụm phấn (màu lam!) giá
có em ngay đây em
sẽ thấy tôi ném cái
nhìn tân hình thức mạnh

mẽ vào phía tiếng cánh
đập từng cơn rền rĩ
của bướm từng con bay
ngang biển (cái nhìn khi

đấy mạnh mẽ đến nổi
khóe mắt tôi rách tóe
máu (máu tân hình thức!)
ơi em yêu nhìn mặt

biển giờ chỉ còn biết
áng chừng là có bao
nhiêu cách tạo hiệu ứng
sao cứ phải lấy tiếng

đập cánh rộn rã của
bướm (!) sự áng chừng thế
khiến cái nhìn dần tự
nhòe nhoẹt đi ôi trong

tôi hiện nay không lúc
nào không trỗi dậy thứ
tình cảm ham sống niềm
ham sống mãnh liệt tới

độ lần này nhìn vào
mặt biển trước mặt chữ
chứng giám tôi giơ cao
tay thề mùa xuân tới

tôi cỡi con ngựa tía
(ngựa tía tân hình thức!)
hiên ngang phi nước đại
cắp theo bầu trời (bầu

trời tân hình thức nốt!)
ơi em yêu rời mặt
biển nhìn trở lại đời
thường (ở đây!) hai mắt

tôi đột nhiên tóe vạn
niềm vui sướng – cực kì!

 

Chu Thụy Nguyên
CON SÓI CÁI VÀ BƯỚC RẼ THÁNG TƯ

Ờ thì nữ nghệ sĩ cải lương có
Sao đâu giữa lúc đang đắm
Mê từng nhịp song lang đắm
Mê ánh đèn màu đắm mê tiếng

Vỗ tay rần rần đắm mê tặng bông
Xin chữ ký đắm mê quần là áo
Lụa kim tuyến lấp lánh chiếu mê
Hồn đắm mê son phấn vai lớp bi

Hài mù ảo bỗng chốc tin con sói
Cái giã từ ánh đèn sân khấu giả
Từ sáu câu vọng cổ mùi rệu giã
Từ những tiếng vỗ tay huýt sáo

Rần rần hằng đêm khiến anh nhạc
Sĩ thẩn thờ ôm đàn ngồi bên phông
Tên nước một mình khảy lạc điệu
Bi ai một mình thả buông tiếng song

Lang rơi lạc nhịp rồi chẳng bao lâu
Sau các tin đồn từ xóm phông tên
Nước nghèo bỗng chốc lan nhanh
Thiên hạ thỉnh thoảng bắt gặp con

Sói cái cặp tay một anh chàng lính
Kaki vàng ngoại quốc da hơi sậm tóc
Líu quíu sát da đầu dáng cao lêu
Nghêu hổng phải Mỹ đen nghe hình

Như Phi thiên hạ đồn rùm chiều
Chiều hay thấy anh chàng lính Phi
Xuống xích lô máy ngoài đầu phông
Tên nước hai tay bê hai bọc giấy dầu

Đầy đồ hộp khệ nệ bưng vào nhà con
Sói cái họ nhìn theo bàn tán râm ran
Rồi chờ một lúc sau để thấy con sói
Cái mập lùn ôm sát bụng thằng Phi

Từ trong hẻm ra giống hệt hình ảnh
Con ễnh ương ôm bập dừa tụi nó ra
Đầu đường ngoắc xích lô máy rồi lao
Vút trong đêm bỏ lại sau lưng tiếng

Lục huyền cầm tưng tửng của chàng
Nhạc sĩ thất tình vẫn nức nở rêu rao
Cho đến một ngày giữa tháng tư một
Ngày cả nước bỗng chộn rộn chuyện

Miền trung di tản chuyện cuồng chạy
Chuyện lớp lớp thây ma trên đại lộ
Kinh hoàng cơn ác mộng Mậu Thân
Ngoi dậy như những xác cương thi rượt

Đuổi khắp các thành thị miền nam chạy
Chạy muôn triệu bước chân bỏ nhà bỏ
Của chạy như trối chết người ta thấy
Thằng Phi chạy hộc tốc vào nhà con

Sói một lát sau thằng Phi và con sói
Cái chạy trở ra mỗi đứa kéo sệt một
Va li đầy cố chạy chạy như không còn
Kịp nữa rồi thỉnh thoảng lại thấy con

Sói cái cố quay đầu nhìn lại xóm cũ
Mặt nó hớt hãi mắt nó rơm rớm như
Muốn nói lời từ biệt mọi thứ diễn ra
Quá vội vã như cái tháng tư vội vã quái

Ác ấy thằng Phi cuối cùng cũng ngoắc
Được chiếc xích lô máy hai đứa bước
Lên cùng hai chiếc va li to đùng con
Sói cái còn cố quay lại nhìn vào hẻm

Tay nó vẫn cố vây vẩy bâng quơ trước
Khi tiếng xích lô máy nổ đinh tai lao vào
Dòng xe cộ đông kịt mất hút từ đó chẳng
Còn ai truyện miệng về cuộc đời con sói cái …

 

Tranh bài: The Old Ships Draw to Home Again, 1920, Jonas Lie, Brooklyn Museum

 

TRIỂN LÃM TRƯỜNG PHÁI SIÊU ĐẢO NGƯỢC

Sinh Lão Bệnh Tử _ hs. Nguyễn Đại Giang
Sinh Lão Bệnh Tử _ hs. Nguyễn Đại Giang

Super Upsidedown Immortalism

Nguyễn Đại Giang
Tự nhiên giúp ta hiểu được những nguyên tắc cơ bản của cuộc sống. Không có ngày
nếu không có đêm. Nếu không có ánh sáng, chúng ta không thể hiểu được bóng tối như
thế nào, như vậy vạn vật đều chứa đựng mầm mống sự tàn phá. Trong sự bình yên, có
mầm mống sự nổi loạn. Trong sự sống, có mầm mống của cái chết. Tóm lại, tính hai
mặt là sự thực hiển nhiên của cuộc sống. Đúng hay sai, sống hay chết, hạnh phúc hay
khổ đau….Không gì là vĩnh cửu, không gì là bất biến, Không gì là ổn định.


1 - Bài Chòi -acrylic+oil-36x39 inc-2018
1 – Bài Chòi -acrylic+oil-36×39 inc-2018
2 – Tắm biển–acrylic+oil-36x36inc-2018
3 – Super Upsidedown Immortalism 3 Bán cá–acrylic+oil-33x39inc-2018
4 – Bức tranh Siêu Đảo Ngược Van Gogh của họa sĩ Nguyễn Đại Giang, thắng trong cuộc thi hội họa thế giới 2018 tại Mỹ, và được tuyển chọn vào Art Book với danh hiệu: Best Original Creatives – 2018
5- Chợ Tình, Market of Love, acylic 23 x 26 inches, 2011
6- Ngủ, Sleeping, 28 x22 inches, 2008

7- Tân Hình Thức Trước hết đây là một bức tranh đẹp. Bức tranh được vẽ theo trường phái Upsidedownism. Cuộc đời nhìn bề ngoài bình thường, nhưng tự sâu bên trong là những nghịch lý. Trường phái Upsidedownism nhìn cuộc đời từ bên trong mỗi con người, thể hiện bi kịch của những kiếp người. Thơ tân hình thức được nhìn như một cách thể hiện sự kết hợp giữa cái đẹp của cổ điển và cái mới của hiện đại, tạo thành một thứ tân phong cách, tân kinh điển.

Alden Marin – Tựa đề: “Dọc Theo Cuộc Hành Trình Này” – Joseph Ford, “Thượng đế chơi xúc sắc với thế giới, nhưng là con xúc sắc đã được gài vào.” Bức tranh là những con xúc sắc được lập đi lập lại thành những nhịp điệu phi tuyến tính, hiệu ứng cánh bướm trong hỗn mang, một yếu tố chủ yếu trong thơ tân hình thức Việt.

Đinh Cường – Tựa đề: Thơ tân hình thức – “Cuối tháng tám như có hai khuôn mặt chờ hôn nhau khi mùa thu về lá đỏ…”.

Lê Thánh Thư – Tựa đề: “Người nối người”, 2012, sơn dầu & acylic, 65cm x 54cm – Hứng khởi từ phong cách thơ tân hình thức, đưa thơ đến mọi con người, đến đám đông, và thơ không còn độc quyền của một tầng lớp xã hội nào.


TUẦN THƠ 4: CON BÀI

"Farmhouse with Wash on the Line", 1897 Mondrian and Colour, Turner Contemporary, May 24 – September 21, 2014.
"Farmhouse with Wash on the Line", 1897 Mondrian and Colour, Turner Contemporary, May 24 – September 21, 2014.

Sáng tác xin gửi về Diễn đàn hoặc email:
tapchitho2022@gmail.com | baogiaytanhinhthuc@yahoo.com | info@thotanhinhthucviet.vn


Hồ Đăng Thanh Ngọc

CON BÀI

Những con bài đang làm tình trong túi/
Chúng cũng như chúng ta – bên trong có
một tỷ người khác nhau với một tỷ
cách tính toán khác nhau để sinh tồn/

Chúng ta làm tình với nhau khi thì
là kẻ thiện khi như một kẻ ác
khi trung thực khi dối trá khi hiền
hòa khi đểu giả khi phóng khoáng khi

ganh tỵ/ Hàng tỷ linh hồn trong túi
chúng ta đang chơi bài/ chia nhau những
con bài dù những con bài đang làm
tình/ những con bài giấu diếm những con

bài lật ngửa/ Chúng ta vừa chơi vừa
nhún vai vừa lắc đầu vừa gật đầu
vừa quyết đoán vừa nghi hoặc/ Vũ trụ
này có lẽ không cấu thành từ hạt

mà từ những con bài những con bài
có những trường hấp dẫn vô biên về
quyền lực về đồng tiền về huyênh hoang
thắng cuộc về bất mãn thua cuộc…/ Trong

thế giới ba chiều chúng ta cảm nhận
điều đó nhưng nếu chúng ta có mười
chiều chúng ta sẽ thấy cái dốc ngược
của chúng ta hiện lên ở chiều thứ

chín/ Có điều ít ai cầm được chìa
khóa mở cửa ra chiều thứ tư nên
không phải ai cũng thấy mình đã dốc
ngược thế nào… sau cái chết.


Nguyễn Văn Vũ

ĐỪNG BAO GIỜ TỚI

cứ đi đi đừng bao
giờ tới hạnh phúc là
đang trôi đang sống khi
dừng lại nhặt một viên

sỏi ném xuống hồ là
lúc có một kỷ niệm
đẹp vừa bay lên (mặt
nước hồ run rẩy vì

yêu) khi con chim én
bay qua và biến mất
khỏi con mắt dỗi hờn
của mùa xuân năm cũ

là lúc vẫn còn yêu
còn nhớ tới người tình
bên kia đời cứ như
thế và không dừng lại

cứ bay đi cứ đi
đi và yêu như thể
đã đi thì đừng bao
giờ dừng lại cứ bay

đi cứ đi đi và
đã đi đã yêu thì
đừng bao giờ tới …


Hường Thanh

MỚ TÓC THIÊN THẦN

viết cho Lazier

Như có kẻ nào trốn trong
gian sách cả ngày anh ta
trốn để trở thành kẻ tò
mò không phải tò mò đến

những gian sách không đọc trong
nơi cư trú mông lung đến
nỗi chẳng biết đấy là đâu
chẳng rõ tên các sách tên

gì cả ngày anh ấy trốn
như có kẻ tò mò đến
những hành lang tối hút các
bí ẩn trở thành sự mất

kiểm soát trầm trọng anh ta
chẳng dặn được mình nên ngồi
xuống chỗ nào nhưng anh ấy
vẫn trốn bằng việc di chuyển

qua gian sách bởi chỉ để
cô gái có mớ tóc thiên
thần không nhìn thấy sự tò
mò trở thành một sự thật.


Đài Sử

CÓ VÀ KHÔNG

giọng nói được giữ lại
trong cái computer của hắn
dáng đi nụ cười được
giữ lại trong đó chỉ
không có tiếng khóc không
có nụ hôn mặn nước
mắt không có hờn dỗi
nặng lời tại sao hắn
không có để giữ lại
xấu và đẹp lúc này
không quan trọng cái còn
được giữ lại và cái
không có để giữ lại
khuôn mặt thật hốc hác
cặp mắt vô hồn những
âm thanh trước mặt quyện
về tận nơi nào “nếu
ngày mai em chết thì
trái đất này vẫn vậy
và anh cũng nên như
thế” câu nói chạm vào
tai hắn ở thì quá
khứ và ngay lúc này
và giọt nước mắt quá
khứ lại rơi xuống đúng
vào lúc này.


Thiền Đăng

TRỪ TÔI RA

Trong khi thắc mắc, thực tại là gì?

Trừ tôi ra đời là
Âm tôi dù còn ly

Cà phê dù còn nửa
Điếu thuốc vẫn đang cháy …

Trên cái gạt tàn … (ở
Trên một cái bàn) tôi

Biết nếu trừ tôi ra
Đời là âm tôi và

Đời không còn gì nữa
Cả không còn cái bàn

Không còn cái gạt tàn
Không thuốc lá cà phê

Không gì nữa (trừ tôi
Ra không ai biết điều

Này tôi chắc vậy) à
Thế thì khoan hẵng trừ

Tôi ra nhé.

11.09.07

Nguyễn Phan Thịnh

KẺ LẠ

anh ngây thơ và anh sống như
thằng khờ đung đưa chân trên cầu

gục đầu nhìn dòng sông trôi và
ngẩng đầu nhìn làn mây trôi và

người thấy anh lơ mơ nghe gió
u u trong tai u u u

trong đầu u u u đêm ngày
ray rứt u u liên miên hòai

anh lù mù ngồi anh lờ mờ
bay và anh lơ ngơ khóc thầm

trước mọi nỗi đau thương tăm tối
co cóng bi thảm biết bao đời

tất cả điên rồ tất cả điêu
linh tất cả bốc mùi anh bay

dưới những vì sao và anh bay
một mình nát lòng không ai hay

anh ngồi đung đưa chân không trên
cầu người hằng ngược xuôi tất bật

ngày ngày là bầy ong thợ trong
một tổ ong nhân tạo cam đời

anh bay theo mây trôi theo sông
trôi ra biển trời một mình và

anh đau đớn không ai chia sẻ
một tình yêu cùng một niềm tin

anh cô đơn lặng im bay qua
nỗi chết trừu tượng và siêu hình

khờ khạo hay khật khùng mãi như
tên lạ mặt ở chính quê mình

làm sao anh có thể sống dửng
dưng giữa đời với người vô nghĩa

vô tình đến cây cũng mọc ngược
và sâu bọ cũng hóa thần linh.


Tranh bài: "Farmhouse with Wash on the Line", 1897
Mondrian and Colour, Turner Contemporary, May 24 – September 21, 2014. 

TUẦN THƠ 3: CON SÓI CÁI VÀ DẠ CỔ HOÀI LANG

© Successió Miro/ADAGP, Paris and DACS, London 2002
© Successió Miro/ADAGP, Paris and DACS, London 2002

THƠ MỖI TUẦN


Sáng tác xin gửi về Diễn đàn hoặc email:
baogiaytanhinhthuc@yahoo.com | info@tintho.net


Hường Thanh

VỆT NẮNG THƠ TÂN HÌNH THỨC

Nắng đầu chiều mùa
thu trên một trạm
thu phí buồn vì
nó cũ và cũ

hơn nỗi buồn vốn
dĩ khi nào bước
chân vào sự tĩnh
lặng mà không làm

gì được còn ở
trạm thu phí buồn
vì mỏi mệt không
thể bước vào sự

tình lặng như bước
vào nguyên sinh rừng
Người đàn ông trạc
năm mươi tuổi lái

xe tải trờ tới
sau một chiếc xe
ô tô đang trả
phí người đàn ông

nhìn vệt nắng trắng
nhỏ đằng kia và
xa dần khi ông
lái chiếc xe tải

đi tới nhìn gương
mặt nhân viên thu
phí cô gái trẻ
đeo khẩu trang che

hết vệt nắng từ
tĩnh lặng mà phơi
bày cũ kỹ ra
cũ hơn buồn xưa.


Nguyễn Văn Vũ

PHẢI CÓ CÁI GÌ ĐỂ MẤT

có thể gió cũng bay
thơ cũng bay tình yêu
cũng bay nhưng không thể
nói những lời ảo mỵ

câu thơ  phải có thật
như ngọn gió nồm như
ngọn gió tây nam như
ngọn gió đông bắc dù

mát lành dù khô hanh
dù lạnh buốt thì câu
thơ phải có thật tôi
muốn tình yêu phải có

thật để khi chết đi
còn có cái gì để
mất để khi thất vọng
đừng nói như kẻ liều

mình tôi không có cái
gì để mất …


Phạm Quyên Chi

TẰNG HẮNG

Tiếng tằng hắng đó không
Phải của người bạn thân
Tôi tằng hắng cho tôi
Lúc tằng hắng ít ra

Phải có dấu hiệu nhận
Biết dẫu rằng quá khứ
Không thể nào sống nguyên
Vẹn hình hài đến giây

Phút hiện tại nên chắc
Chắn rằng không phải chắc
Do trưa nóng nắng quá
Mà hai lỗ tai nó

Thính nên mới hiểu nhầm
Như vậy thật đáng tiếc
Đáng buồn làm sao đó
Một ngày hai ngày rưỡi

Ba ngày bốn ngày bảy
Lăm à, mười lăm năm
Xa cách rồi già rồi
Mất trí nhớ rồi mà biểu

Làm sao, vậy tiếng tằng
Hắng đó của một đứa
Nhỏ sao nhỏ sao biết
Tằng hắng vào lúc con

Người ta yếu mềm nhất
Nhỏ sao biết rao rêu
Nhiều lần như bất cần
Trời đất mùa màng mất

Mát vậy, thôi để thử
Xem hai mươi năm nữa
Lỗ tai có tràn tiếng
Tằng hắng giống giả không?


Vương Ngọc Minh

ĐỌC LẠI “CON SÂU”, DƯƠNG NGHIỄM MẬU

gửi lê minh chánh.

mario vargas-
llosa cốt ngăn tiếng
lá cây hai bên đường
đang đập rào rào át

hai bên tai (tôi loay
hoay hệt đà điểu cắm
đầu vào đống chữ trong
chính cái đầu mình!) hiện

mario vargas-
llosa đương cực loay
hoay hòng giải quyết tiếng
rào rào của lá cây

hai bên đường làm sao
để chúng thôi (đừng) át
hai bên tai phần tôi
loay hoay nhiều phần để

không phải nhìn lũ nhện
đang giăng tơ khắp bốn
góc buồng/ buồng thơ!) bởi
một ý nghĩ (tợ con

sâu rọm!) đang mắc phải
tơ nhện và hệt tay
chuyên môn tháo gỡ ngòi
nổ tôi dùng con mọt

sách khiến cho nó bới
bới đống chữ tung cả
lên (!) trong khi mari-
o vargas llosa

muốn như thế lại phải
loay hoay hơn nữa (với
tôi) loay hoay nhiều phần
là để khỏi phải lắng

nghe cùng một lúc các
giọng thơ giống nhau cất
lên nghe đinh tai nhức
óc lão già thân sơ

thất sở lại phải đi
cà khịa chữ và nói
nói tuyền chuyện vô nghĩa
(đầu cua tai nheo!) nghe

ra “nhà ta đâu? sao
ta ở chốn này? đời
có gì vui chứ!” rốt
cuộc tôi loay hoay chỉ

cốt tâm thần mình khỏi
tán loạn xáo trộn (!) em
ơi tiếng người trên đời
lúc nào cũng léo nhéo

lùng bùng (cứ bình tâm!)
hãy mặc tôi hệt tên
lính già cuối cùng của
chúa nguyễn để tôi nói

“mario vargas llo-
sa ai có thể bảo
đảm thời gian trôi đi
mọi thứ không thay đổi

chứ (!) trong khi đơn giản
bất kì đâu (trên đời
này!) lá cây hễ gặp
gió liền đập rào rào

mà ta thì chả cách
nào ngăn nổi đúng không!”

* Mario Vargas Llosa: Tiểu thuyết gia người Peru.

Chu Thụy Nguyên

CON SÓI CÁI VÀ DẠ CỔ HOÀI LANG

Giữa lúc những bài thơ tình tôi vẫn
Trào dâng vẫn viết mà chưa dám trao
Là lúc cuộc đời con sói cái rẽ
Sang trang giấy mới trang giấy tuy chỉ

Mới phác họa nguệch ngoạc đã thấy lấp
Ló bóng hình nghệ sĩ chẳng biết từ
Đâu bỗng lù lù xuất hiện một tay
Nhạc sĩ guitar cải lương tay nhạc

Sĩ mình hạc xương mai gầy như con
Khô lẹp dẹp lép chẳng hiểu từ đâu
Đêm đêm cứ lù lù vác đàn tới
Ngồi dưới ngọn đèn cạnh phông tên nước

Là y như rằng đã có con sói
Cái quấn quýt bên thằng chả ừ mà
Nói nào ngay nhen thằng cha nhạc sĩ
Ròm này nó có những ngón đờn thật

Điệu nghệ  búng ra nghe rạo rực lòng
Người thì làm sao mà không làm xốn
Xang trái tim con sói cái cho được
Đêm đêm cứ  khoảng tầm này là thằng

Cha nhạc sĩ cải lương ôm đàn tới
Đã thấy  con sói cái lẽo đẽo theo
Như hình với bóng thằng chả dạo sơ
Đờn nhìn con sói cái tình tứ rồi

Vô sáu câu vọng cổ thiệt mùi tận
Mạng  gã cất tiếng ca tình anh bán
Chiếu trời ơi bản này ruột của Út
Trà Ôn đó nghe nhưng giọng cha này

Ngẫm ra cũng đâu thua Út Trà Ôn
Bao nhiêu cứ mỗi lần thằng chả xuống
Xề là con sói cái nhảy cẫng lên
Vỗ tay cười sướng rơn cho đến

Một đêm nọ chả quyết định thử giọng
Con nhỏ để luyện cho nó hát thằng
Chả khen con nhỏ nó có giọng hát
Vang như chuông giọng này mà luyện ca

Dạ Cổ Hoài Lang thì chả mấy chốc
Sẽ đuổi kịp  những tài danh như Thanh
Nga, Lệ Thủy chứ chẳng chơi nghĩ vậy
Thằng chả bắt đầu đêm đêm luyện cho

Con sói cái quen hơi bằng những bài
Bản nhỏ như nam xuân nam ai lưu
Thủy hành vân chờ tới khi con sói
Cái đã hát nhuyễn luyến láy đã đậm

Sâu thằng chả bắt đầu chuyển qua luyện
Cho con nhỏ hát sáu câu vọng cổ
Mùi ôi ta nói giọng con nhỏ nó
Ca vọng cổ nghe mùi rệu ôi ta

Nói nó xuống xề nghe sao mà ngọt
Như mía lụi vậy trời nói thiệt tình
Nhe con này mà được tập tành tới
Bến nó dám làm tới đào chánh gánh

Hát cải Lương lắm chứ chẳng chơi đâu
Chẳng bao lâu nó cũng thành trăng thành
Sao gì đó chứ chẳng chơi đâu sáu
Tháng sau thấy giọng con nhỏ ca đã

Quá mùi chữ rớt đúng nhịp thằng cha
Nhạc sĩ bắt đầu cho con nhỏ đi
Theo chả hát đám cưới đám ma đám
Cưới nó hát cũng rôm rả thiên hạ

Vỗ tay quá xá ôi họ lên tặng
Bông nườm nượp lớp nào xin chữ ký
Tặng bao lì xì còn đám ma thì
Ôi thôi nó cứ xuống xề bài Võ

Đông Sơ Bạch Thu Hà hay Lương Sơn
Bá Chúc Anh Đài hoặc Tiếng Trống Mê
Linh là ôi thôi thiên hạ vỗ tay
Rần rần huýt  sáo rần rần bà con

Xụt xịt mũi chậm mắt chùi lia lịa
Ôi ai có ngờ chẳng mấy chốc tên
Tuổi con sói cái được thiên hạ đồn
Thổi rần rần ai có ngờ bỗng chốc

Nó rửa cẳng trở  thành nữ nghệ sĩ
Cải lương hát dạo đâu nè ừ còn
Có điều đáng nói nữa là hình như
Nó và thằng cha nhạc sĩ bắt đầu

Bén hơi bén tình gì đó mà cứ
Thấy xà nẹo xà nẹo tối ngày hổng
Muốn rời nhau ra cũng năm đó khi
Cuộc sống nó bắt đầu khá lên cũng

Là lúc mẹ nó bịnh nặng qua đời
Còn lại một mình nay với nghề đi
Hát kiếm cũng khá nó quyết định dẹp
Cặp thùng rỉ nước té re ngày nào

Với cái đòn gánh quằn nặng chai vai
Đời con sói cái bây giờ là lụa
Là gấm vóc là chải chuốt ăn ngủ
Là luyện thanh giữ giọng mới ngày nào

Đây còn là cô gái gánh nước phông tên
Ngõ hẹp mà nay đã là một nữ
Nghệ sĩ cải lương …
Giữa lúc những bài thơ tình tôi vẫn

Trào dâng vẫn viết mà chưa dám trao
Là lúc cuộc đời con sói cái rẽ
Sang trang giấy mới trang giấy tuy chỉ
Mới phác họa nguệch ngoạc đã thấy lấp

Ló bóng hình nghệ sĩ chẳng biết từ
Đâu bỗng lù lù xuất hiện một tay
Nhạc sĩ guitar cải lương tay nhạc
Sĩ mình hạc xương mai gầy như con

Khô lẹp dẹp lép chẳng hiểu từ đâu
Đêm đêm cứ lù lù vác đàn tới
Ngồi dưới ngọn đèn cạnh phông tên nước
Là y như rằng đã có con sói

Cái quấn quýt bên thằng chả ừ mà
Nói nào ngay nhen thằng cha nhạc sĩ
Ròm này nó có những ngón đờn thật
Điệu nghệ  búng ra nghe rạo rực lòng

Người thì làm sao mà không làm xốn
Xang trái tim con sói cái cho được
Đêm đêm cứ  khoảng tầm này là thằng
Cha nhạc sĩ cải lương ôm đàn tới

Đã thấy  con sói cái lẽo đẽo theo
Như hình với bóng thằng chả dạo sơ
Đờn nhìn con sói cái tình tứ rồi
Vô sáu câu vọng cổ thiệt mùi tận

Mạng  gã cất tiếng ca tình anh bán
Chiếu trời ơi bản này ruột của Út
Trà Ôn đó nghe nhưng giọng cha này
Ngẫm ra cũng đâu thua Út Trà Ôn

Bao nhiêu cứ mỗi lần thằng chả xuống
Xề là con sói cái nhảy cẫng lên
Vỗ tay cười sướng rơn cho đến
Một đêm nọ chả quyết định thử giọng

Con nhỏ để luyện cho nó hát thằng
Chả khen con nhỏ nó có giọng hát
Vang như chuông giọng này mà luyện ca
Dạ Cổ Hoài Lang thì chả mấy chốc

Sẽ đuổi kịp  những tài danh như Thanh
Nga, Lệ Thủy chứ chẳng chơi nghĩ vậy
Thằng chả bắt đầu đêm đêm luyện cho
Con sói cái quen hơi bằng những bài

Bản nhỏ như nam xuân nam ai lưu
Thủy hành vân chờ tới khi con sói
Cái đã hát nhuyễn luyến láy đã đậm
Sâu thằng chả bắt đầu chuyển qua luyện

Cho con nhỏ hát sáu câu vọng cổ
Mùi ôi ta nói giọng con nhỏ nó
Ca vọng cổ nghe mùi rệu ôi ta
Nói nó xuống xề nghe sao mà ngọt

Như mía lụi vậy trời nói thiệt tình
Nhe con này mà được tập tành tới
Bến nó dám làm tới đào chánh gánh
Hát cải Lương lắm chứ chẳng chơi đâu

Chẳng bao lâu nó cũng thành trăng thành
Sao gì đó chứ chẳng chơi đâu sáu
Tháng sau thấy giọng con nhỏ ca đã
Quá mùi chữ rớt đúng nhịp thằng cha

Nhạc sĩ bắt đầu cho con nhỏ đi
Theo chả hát đám cưới đám ma đám
Cưới nó hát cũng rôm rả thiên hạ
Vỗ tay quá xá ôi họ lên tặng

Bông nườm nượp lớp nào xin chữ ký
Tặng bao lì xì còn đám ma thì
Ôi thôi nó cứ xuống xề bài Võ
Đông Sơ Bạch Thu Hà hay Lương Sơn

Bá Chúc Anh Đài hoặc Tiếng Trống Mê
Linh là ôi thôi thiên hạ vỗ tay
Rần rần huýt  sáo rần rần bà con
Xụt xịt mũi chậm mắt chùi lia lịa

Ôi ai có ngờ chẳng mấy chốc tên
Tuổi con sói cái được thiên hạ đồn
Thổi rần rần ai có ngờ bỗng chốc
Nó rửa cẳng trở  thành nữ nghệ sĩ

Cải lương hát dạo đâu nè ừ còn
Có điều đáng nói nữa là hình như
Nó và thằng cha nhạc sĩ bắt đầu
Bén hơi bén tình gì đó mà cứ

Thấy xà nẹo xà nẹo tối ngày hổng
Muốn rời nhau ra cũng năm đó khi
Cuộc sống nó bắt đầu khá lên cũng
Là lúc mẹ nó bịnh nặng qua đời

Còn lại một mình nay với nghề đi
Hát kiếm cũng khá nó quyết định dẹp
Cặp thùng rỉ nước té re ngày nào
Với cái đòn gánh quằn nặng chai vai

Đời con sói cái bây giờ là lụa
Là gấm vóc là chải chuốt ăn ngủ
Là luyện thanh giữ giọng mới ngày nào

Đây còn là cô gái gánh nước phông tên
Ngõ hẹp mà nay đã là một nữ
Nghệ sĩ cải lương …


Tranh bài: Joan Miró (1893-1983). The painting Poem.