Trang chủ Blog Trang 27

MẸ KHỔ

MẸ KHỔ
thơ Khế Iêm


Audio

Biên tập: Chi i
Phổ nhạc: Hà Nguyên Du 
Ca sĩ: Ngọc Quy 
Bài cảm nhận: Mẫu Đơn 
Giọng đọc: Núi xù

Mẹ già đã già ngồi
còng lưng bên gánh hàng
rong nơi góc phố bụi
mờ những bước chân qua
mẹ chờ gì và mẹ
chờ ai không mẹ không
chờ gì và mẹ không
chờ ai ngòai nỗi buồn
canh cánh từ thuở sinh
ra mẹ còn gì và
mẹ còn ai không mẹ
không còn gì mẹ không
còn ai ngòai lũ con
đứa lang bạt kỳ hồ
đầu đường xó chợ đứa
vợ bỏ đi hoang lặn
lội tìm trầm nơi rừng
sâu núi thẳm một sớm
tin về xảy chân đã
thành thiên cổ không ai
nuôi mẹ vậy mẹ nuôi
ai mẹ nuôi lũ cháu
còn thơ mồ côi mồ
cút bữa đói bữa no
trong vòng tay mẹ bà
ơi bà ơi mẹ như
chiếc lá đổi màu năm
cùng tháng tận ngồi đây
kẻ qua người lại không
ai thấy mẹ mẹ không
thấy ai rồi một hôm
mẹ nghe lũ chim non
quang quác đầu nhà kêu
trong hoang sơ mẹ
không kịp về cơn đau
ập đến mang xác mẹ
đi đi đâu về đâu
bà ơi bà ơi ngày
đi vào đêm mẹ không
kịp về mẹ ngồi bên
đường mẹ ngồi chết khô
bên gánh hàng rong người
đi kẻ ở phố vẫn
như xưa chỉ không còn
cuộc đời mẹ khổ bà

ơi bà ơi bà ơi
đi đâu về đi.


Youtube
Gửi người đồng hành

TUẦN THƠ 17: CHÙM THƠ NHIỀU NGƯỜI VIẾT

Tyson Grumm - Exhibitions - Robert Berman Gallery

Nguyễn Văn Vũ
CHẠY VỚI MOZART

tôi chạy qua cổng trời
chạy cùng Mozart chạy
cùng bản giao hưởng số
40 cung sol thứ

tôi chạy qua cổng nhà
em lúc tờ mờ sáng
cùng dư âm cung sol
thứ thoáng qua trong khóm

mai già co rúm dành
nhựa sống cho mùa hoa
năm sau tôi chạy qua
trước mặt con chó cưng

nhà em vểnh tai ngóng
theo âm hưởng cung sol
thứ đang bay trong sương
sớm tôi chạy men theo

dòng sông qua cánh đồng
đã qua mùa gặt còn
vảng vất mùi mồ hôi
trộn trong rơm rạ mốc

meo tôi chạy qua ngôi
chùa có tháp phước duyên
có ông thiện ông ác
đứng hai bên chân tôi

bỗng hỏng đất như chạy
trên mây như mình là
mây như mình là gió
và nhớ em vô cùng…

*

Vương Ngọc Minh
VÀO ĐẦU CỮ ĐÊM

hốt ném một số chữ
vào trời đất (hết sức
chung chung nhưng xin lỗi
bời chính tôi còn không

biết các chữ ấy chữ
gì (!) vừa lọt khỏi mồm
chúng lớn như thổi mạnh
mẽ vây quanh chỗ tôi

ngồi chả khác đám vệ
sĩ canh lăng tẩm đền
đài!) trong lúc ném số
chữ sống vào trời đất

bất thần tôi bị trượt
lăn hết sức chung chung
tuy nhiên lại kéo theo
vô số các chữ chết

(khác!) hiện tại tôi cùng
hết thảy các chữ đã
chết có còn sống nhăn
có chúng tôi nằm dưới

đáy hố thẳm những tưởng
chả cách gì gượng dậy
thì từ bốn bề tôi
nom thấy hết thảy các

chữ sống dậy (một cách
cực mới mẽ!) chúng vực
tôi lên đồng loạt chúng
tôi đi đi lại lại

hết sức chung chung khiến
cá nhân tôi phát chóng
mặt (hoa mắt!) mặc dù
giữa bóng tối dày (đặc

dưới hố thẳm!) tôi vẫn
có cảm giác mình với
bổn phận phải tiếp tục
ném cho hết số chữ

hễ vừa lọt khỏi mồm
lập tức chúng lớn như
thổi (cực mạnh mẽ!) vào
trời đất để chi (!) thực

ra một khi đã xem
cái chết nhẹ tợ cọng
lông chân thì có ném
đi hết các cái mới

hòng có lại được các
cái (khác dù rất chung
chung đi chăng nữa!)

*

Hường Thanh
HAI NÀNG THƠ 

Hai nàng thơ ngồi nói 
chuyện xửa xưa đến tối
khuya chuyện xửa xưa luôn 
nhắc lại chuyện xửa xưa 

về hai đứa con gái
cầm tay bỗng chốc bị
chia đôi hình ảnh ra 
nơi khác hình ảnh bên

kia là cuộc chạy trốn 
sau cổng sắt và hình 
ảnh bên này là cuộc
săn bắt con thú con 

còn nhỏ như đứa con
gái còn thơ hai nàng
thơ ngồi nói chuyện trong
không gian thời kỹ thuật

số và hai nàng thơ 
liên tục tạo ra những con
số mạng đi tìm những 
dấu chân đã trốn chạy

họ đi tìm lại những
kẻ săn bắt những con
người trong thời kỹ thuật
số bởi hai nàng thơ

không hứng thú đến chuyện
chính trị những câu chuyện
đã khiến sự chia đôi
hình ảnh đến bây giờ.

*

Xuân Thủy
MỞ RA

Mở ra mở ra tôi
cái tôi đầu ngày sau
cơn mê đêm qua không
biết không biết là gì

Là tôi hay là ai
là ai khác cuối ngày
tôi khép cánh cửa tôi
lại là tôi hay ai

Hay là ai khác tôi
cái tôi buồn hay vui
của ngày mở ra mở
ra tôi thấy tôi hay

Tôi thấy gì những tin
tức buồn trước mặt tôi
trên tờ báo sáng trên
cái máy móc chứa báo

Mạng hay gọi là in
tơ nét chỉ là những
tin buồn không thôi chỉ
là những tin vui không

Dành cho tôi một kẻ
không có tâm hồn một
gã lái xe có việc
làm kiếm tiền nuôi vợ

Nuôi con cắm vào vô
lăng nghe đài những bản
nhạc xập xình những lời
tư vấn sức khỏe và

Đời sống tôi trong đời
này là thế là thế
thôi cần chi đâu mở
ra mở ra cái gì

Khi mỗi ngày đều thế
cần chi lặp lại làm
gì làm gì kia chứ
cho xong một đời tôi

Một bài thơ là cái
quái gì tôi không cần
biết không cần biết gì
sất tất cả tôi chỉ

Cần ăn ngủ và chơi
vài chai có tiền để
ăn có tiền để chơi
vài chai mà ngủ thì

Lúc nào chả được chả
cần phải có tiền có
vài chai làm gì cho
mệt nên bài thơ này

Là của người khác viết
về tôi chứ tôi ai
đời làm làm thơ làm
gì tôi đâu cần đọc

Nó một bài thơ làm
gì chỉ có những kẻ
khùng mới làm ra thơ
làm ra trang thơ này

Để cho mỗi khi mở
ra mở ra không thấy
những tin tức buồn những
tin vui của ai đó

Không dành cho tôi cho
những cái tôi buồn…

26-9-2018

*

Nguyễn Văn Bút
VÔ ĐỀ

1.

Buổi chiều nào tôi hay
ngồi bên hiên trời trắng
đục có mấy khe hở
nứt trong trái tim mình 
không còn những giấc mơ
thật và giả yêu nhau
cuồng nhiệt đến đau lòng
cậu bé cô độc một 
mình nhưng lại thích một
mình nhắm mắt thật lâu
để nghe tâm hồn cậu 
có còn chút an tâm
khi có đôi bàn tay
chạm vào tóc thật buồn
vào buổi chiều tôi hay
nghĩ về một tình yêu
khô khốc khi người đàn 
ông phả hơi thuốc bên
cuốn sách cháy một nửa
con ngươi hoảng loạn chạy
trốn những đôi mắt độc
ác và một mình co
ro bên hiên trời vào
buổi chiều tôi thiếp đi
trong chiêm bao để chờ
đợi một nụ cười hiền

2.

Nhốt mình trên những ngón 
tay tôi luôn nhớ đến
người tôi yêu hát trên
đỉnh đồi có vài bông
hoa màu tím úa tàn
mang hồn ai gửi vào 
cơn gió day dứt người
tìm về ngồi trước sân
rơi nỗi nhớ trên bàn
tay ngửa lên ký ức
hứng giọt sương vang dội
cho ngày chia ly hồi
sinh ta lại có đôi
vào những đêm gió nam
thổi bay nỗi cô đơn 
trong trái tim tôi máu
vẽ nên bức tranh không
có người tôi yêu về 
trước sân lúc giấc mơ
xé toạc bức tranh làm
đôi tôi vẫn chờ người
tựa chiếc song cửa nát
bên chiếc lá sắp rơi

Nguyễn Ngọc Trìu
CHUYỆN CỦA ÔNG BÀ TÔI

Cha mẹ thường kể về
ông bà nhất là lúc
tuổi càng cao tôi nhớ
nhiều lần tôi chỉ dạ

dạ vâng vâng, vâng dạ
dạ vâng đấy nhưng quả
thực tôi không mấy ghi
tâm cứ nghĩ tôi đã

biết nhiều về ông bà
nội ngoại của mình rồi
cha mẹ cũng rời xa
cả cô dì chú bác…

chả còn ai những đêm
khó ngủ chập chờn ông
bà vẫn thoảng qua tôi
giật mình mà buồn nhớ

chuyện của ông bà tôi
biết có là bao giá
bây giờ tôi lại được
nghe cha mẹ kể thêm

nhiều đêm qua tôi mơ
tôi mơ đêm qua ông
bà xoa đầu tôi hỏi:
“chuyện của chúng ta có

vô tình ngăn đường đi
của các cháu ta không?”…
12/2016​

*

Dương Hoàng Hữu
CÁI THÙNG SƠN NƯỚC CŨ

Dưỡng sinh chống mất ngủ, chin giờ
Đêm tôi ra sân mở vòi nước
Cho nước chảy vào lu, à không
Vào một cái thùng sơn, à không

Một cái thùng sơn đã hết sơn
Tôi xin của một nhà hàng xóm
Năm họ cất nhà và mua thùng
Sơn lâu rồi không nhớ năm nào

Mình xin cái thùng sơn đã hết
Để đựng nước tưới cây, à không
Lúc đó chưa có cây thùng sơn
Chứa nước để rửa chén bát xoong

Nồi sau này mới trồng cây nên
Dùng nước đó tưới cây, nói rõ
Hơn lấy nước sạch trong thùng để
Tưới cây chứ không phải lấy nước

Rửa chén bát xoong nồi tưới cây
Cũng không rõ bắt đầu chứa nước
Tưới cây từ khi nào nhưng chắc
Chắn lúc mở vòi cho nước chảy

Vào thùng là chín giờ đêm, đêm
Nào cũng như đêm nấy, à không
Đêm nào có mưa kha khá thì
Không cần mở vòi nước vì mưa

Trút nước vào thùng đầy tràn, nhưng
Có đêm mưa to sau chín giờ
Thì đúng chín giờ tôi vẫn mở
Vòi nước cho nước chảy vào thùng

Sơn, là ý nói trước kia nó
Là một cái thùng sơn nay dùng
Đựng nước người ta vẫn gọi nó
Là cái thùng sơn, tức là cái

Tên ban đầu của nó không mất
Đi không bị xóa bỏ và từ
Đó nó mặc nhiên có hai tên
gọi lúc là thùng nước lúc là

thùng sơn, gọi thế nào tùy lúc
thì nó vẫn là nó, thùng vẫn
là thùng dùng để chứa đựng dù
sơn hay nước, à không trước kia

chứa sơn sau này chứa nước theo
trật tự thời gian mà tôi biết
tôi chỉ biết vậy thôi về cái
thùng, là người duy nhất biết về

cái thùng sơn hay cái thùng nước
không lẫn lộn thùng sơn với thùng
nước vì lẽ không ai chứa sơn
và nước trong cùng một cái thùng.

10-3-2016

*

Như Thị
HOA ĐỜI

Cứ chiều xuống tôi thẫn thờ
đi dọc bờ sông tìm mệt
thì ngồi nghỉ mắt đăm đăm
nhìn và óc thì ngẫm nghĩ

Ngày xưa sông sạch trơn không
rều rác lềnh bềnh như bây
giờ và óc thì ngẫm nghĩ
Mắt đăm đăm theo dấu lục

bình kết tụ bên nhau trôi
nổi từng đám chia sẻ nỗi
vất vơ cũng có cây do
phận số sóng đập lẻ loi

một mình mà vẫn đội trên
đầu chùm hoa tím rịm cho
dù thân bèo tơi tả nhưng
hoa vẫn tươi roi rói cùng

sông nước lênh đênh,tôi cứ
ngẩn ngơ nhìn đăm đăm và
óc thì ngẫm nghĩ có lẽ
đời người ta cũng vậy vì

thất cơ tuột vận phải bôn
ba đây đó hụp lặn vùi
dập mà hoa đời vẫn nở
cho dù hụp lặn giữa ao

tù khi phải rời bỏ làng
quê chăm nuôi dưỡng hạt giống
nhẫn nhịn gieo trên đất cằn
cỗi thì phân bón ân cần

sẽ nảy mầm yêu thương nở
những đóa hoa anh hùng
giữa đời thường nứt nơi nụ
nhẫn nhịn mọc trên đất tha hương.


Tranh bài: Tranh Tyson Grumm

TUẦN THƠ 16: LẠC NGOÀI ĐÊM

Sáng tác xin gửi về Diễn đàn hoặc email:
tanhinhthucviet@gmail.com | tapchitho2022@gmail.com


Vương Ngọc Minh 

THỨ HAI

dưới mắt khu phố đang chìm
sâu vào màu trời thảm đạm
sương xám và heo may tím
phủ. tiếng đàn bà rú thảm

đỏng đảnh chỉ chực mê đắm
và rồi bay tư thế câm
đầu đông, chữ- nắm hổ lốn
rải xuống không đầy sáu tấm

ngày đéo gì ngày đến lạ
vụt ngang tôi tuyền người cũ
ánh nhìn họ ngang mắt cá
giờ lổ chổ khắp giấc ủ

dây tôi cầm dây xích chó
trong đầu không cả một chữ
sống đây tợ sống lấy có
vậy mà hở chút “bỉ thử

con mèo bộ lông nâu sòng
nó lấm lét trước chiếc bóng
như thể chờ tôi chực ngáp
thì cắp linh hồn tôi phóng
vào cuộc lữ cuộc nghi ngại

những má hồng giờ xa ngái
tôi xua con mèo “mày đi
đi để tiếng gà xưa gáy!”.


LẠC NGOÀI ĐÊM

thoạt đầu khắp người ngứa ngáy
bật dậy rời khỏi giường (chiếc
giường chỗ ngụ cư lạc loài
về đêm!) rón rén tôi ra

mở hé cửa tuyệt đối chịu
trận đứng nép bên trong ngưỡng
cửa dỏng tai tôi nghe rõ
ràng có tiếng hai người đối

đáp hễ người này hỏi “nào..
đói chưa nào.. chơi chưa nào?”
lập tức người kia hô lớn
“ối.. cứt.. cứt hết!” cứ thế

hễ người này hỏi người kia
hô lớn tò mò tôi liều
chường hẳn mặt khỏi khung cửa
đảo mắt dáo dác ngó ngoài

hành lang ngó chung quanh tôi
(tuyệt đối!) chả có ai cả
còn đương hoang mang bất thần
tai nghe chuỗi tiếng ho (ho

sao như giựt giọng!) cố lắng
nghe thì chuỗi tiếng ho nhỏ
dần.. nhỏ dần ngoái lui ngó
trở vô buồng a có người (!)

ai đấy hiện đang nằm trên
giường (chiếc giường chỗ an trú
hời hợt của tôi!) vội xoay
phắt 189 độ

tôi sẽ sàng đến bên giường
ghé mặt sát xuống cốt nhận
chân kẻ hiện đang nằm trên
chính chiếc giường mình (chiếc giường

chỗ ngụ cư chắc chắn của
hương) là ai cũng may do
gã ngửa mặt hai mắt mở
thao láo thoạt vào tôi nhận

thấy đấy một gã đàn ông
hoàn toàn xa lạ (chẳng rõ
tông tích và từ đâu lạc
tới mà trần truồng!) hết sức

kinh ngạc mồm tôi bật lảm
nhảm “không thể thế được.. không
thể thế được!” ô kia toàn
thân gã đàn ông phát liên

tục giật nẫy sự giật nẫy
nhìn lúc thì cong vòng người
lúc thì tưởng chừng gẫy gập
chiếc giường run lên bần bật

như thể gã đương lạnh lòng (!)
mồm gã ngoác rộng rên rĩ
tiếng rên rĩ hệt tiếng con
cuốc nghe cực u uất “nhớ

nước đau lòng con quốc quốc
cứ thế tiếng rên rĩ kéo
dài bất tận hai mắt tôi
trố luôn ba bốn phút tợ

đứng tròng gã đàn ông bất
đồ trở người xấp mặt xuống
giường (chiếc giường chỗ ngụ cư
chắc chắn của tôi!) hai mắt

lại trố hết cỡ gần xây
xẩm mặt mày khi tôi tận
mắt thấy nguyên lằn dao chém
sâu hoắm hằn ngang lưng kẻ

hiện đang nằm trên chính chiếc
giường mình (chỗ ngụ cư chắc
chắn về đêm!) nom máu hãy
còn rươm rướm đỏ tươi ngạc

nhiên lẫn sợ hãi tôi bưng
mặt cào bỗng một tràng cười
đầy vẻ sảng khoái từ đỉnh
đầu tôi chụp xuống vang vang

dội vô tai nghe lanh lảnh
càng tá hỏa hơn nữa bởi
tôi phát giác ra người hiện
đang nằm trên chiếc giường mình

(chiếc giường chỗ ngụ cư chắc
chắn về đêm!) hóa chẳng ai
xa lạ mồm há hốc tôi
kêu lên “ê! Minh” và xởi

lởi “ôi mình tưởng cậu đã
chết mất xác ở xó xỉnh
nào rồi chứ.. mà này.. giờ..
cậu có thực không? hử.. Minh..”

một gợi ý: tôi viết cái
này một mạch lên tường face
book khi đọc giữa các dòng
chữ đừng quá đa nghi cũng

như hời hợt hoặc hi vọng
bất kì điều gì!


LỜI NHÀ THƠ

.. một mình âm ỉ đêm chầy
đĩa dầu vơi nước mắt đầy năm canh* 

mỗi người một số phận
tôi nhả vào hư vô
một miếng lớn sân- hận
mong lòng lắng như hồ

suốt đêm mưa rả rít
cứ vẽ lúc tim ngừng
đập- lũ gián diện bích
giữa khói ám. một lưng

hễ tim đập- thảng thốt
đếm tiếng chân quỉ bước
bưng hủ đựng cốt tôi
chốc chốc nhẩy dựng- hí

đất nghe trời đãi bôi
mỗi người một phận số
hễ tim ngừng đập lại
vẽ ở mỗi mảng tối

giọng đàn bà the thé
hỏi “gì?” quả buồn hơn
khi đêm con cú chẳng
lên lời xoải cánh chả

cất nổi tợ bị ếm
đường bay chao đảo- ôi
người cầm giữ hơi thở
tôi (có phải nàng thơ!)

dưới giọng nói rả rít
hay giọng gió ở đầu
bãi tôi moi lồng ngực
lôi quả tim bầm giập

gieo người nằm sấp ngoài
mộng nhiễu hương sáng tỏ
hơi đàn bà tràn ngập
trở mình mẩy đặng ngã

giá mùi xác chết phân
hủy nghe nói kèn đưa
ma (rền!) vang liền ba
ngày khói nhang dậy khắp

mỗi người một số phận
chắc cú!


VÀO ĐẦU CỮ ĐÊM

hốt ném một số chữ
vào trời đất (hết sức
chung chung nhưng xin lỗi
bời chính tôi còn không

biết các chữ ấy chữ
gì (!) vừa lọt khỏi mồm
chúng lớn như thổi mạnh
mẽ vây quanh chỗ tôi

ngồi chả khác đám vệ
sĩ canh lăng tẩm đền
đài!) trong lúc ném số
chữ sống vào trời đất

bất thần tôi bị trượt
lăn hết sức chung chung
tuy nhiên lại kéo theo
vô số các chữ chết

(khác!) hiện tại tôi cùng
hết thảy các chữ đã
chết có còn sống nhăn
có chúng tôi nằm dưới

đáy hố thẳm những tưởng
chả cách gì gượng dậy
thì từ bốn bề tôi
nom thấy hết thảy các

chữ sống dậy (một cách
cực mới mẽ!) chúng vực
tôi lên đồng loạt chúng
tôi đi đi lại lại

hết sức chung chung khiến
cá nhân tôi phát chóng
mặt (hoa mắt!) mặc dù
giữa bóng tối dày (đặc

dưới hố thẳm!) tôi vẫn
có cảm giác mình với
bổn phận phải tiếp tục
ném cho hết số chữ

hễ vừa lọt khỏi mồm
lập tức chúng lớn như
thổi (cực mạnh mẽ!) vào
trời đất để chi (!) thực

ra một khi đã xem
cái chết nhẹ tợ cọng
lông chân thì có ném
đi hết các cái mới

hòng có lại được các
cái (khác dù rất chung
chung đi chăng nữa!)


BẢY CHỮ TRƯỚC HOLLOWEEN!

kẻ đồng hành với tôi, cũ càng
cho đến nay chưa hề than vãng
gã tiền thân- tiên sư bố anh
đeo đẵng chi (!) sao chả bổ báng

chốc chốc thì giật mình ngó mông
số phận hai bên phải/ trái
trên lưng. trước mắt miệng lỗ cống
ngay đỉnh đầu lỗ thủng tê tái

tâm trống hoác tức, mới giở chứng
má đỏ mỏ xanh vào u tối
còng lưng chịu làm kẻ gánh trứng
đổ sông, mãi không dợn bức bối

như tôi ấy- những chữ cơ nhỡ
đặt khẳm mũi tàu vô căn cớ
đợi tận vong đốt tiễn tống gió
đêm còn nghe trốt lật, trở. mớ

về sau xảy sự cố trân trối
chữ nghĩa choáng đã đành, còn tôi
vuốt mặt xem chừng chỗ ảo vọng
bệt máu vẫn tươi hay đã ối

hóa chuyện gì (!) thời gian liếm sạch
– loáng, sau trước tôi một kiếp mộng
mai đầu thai trở lại tách bạch
đâu, giữa em- biển cả- trời rộng

tôi gỡ tôi ra thế bị động.


ÂN SỦNG THÁNG MƯỜI

.. tặng hoàng ngọc tuấn.

dậy ngồi kề cửa sổ
đối diện con đường cái
trong đầu với nhiều ổ
bánh mì thịt sài gòn

nom mỗi ổ bánh mì
thịt sài gòn một hình
hài mà mỗi tôi biết
hình hài nào nguyên vẹn

hình hài nào gần tan
nát tôi sống đến nay
gần cuối đời sống nhờ
các ổ bánh mì thịt

sài gòn luôn hiện hữu
trong đầu trên con đường
dài da mông em trắng
tợ bông bưởi ngày ngày

nuôi dưỡng trí nhớ thăng
hoa kìa hừng đông đã
rạng tôi đỏ da thắm
thịt kề bên cửa sổ

tổ cha bây việt cộng
đeo chi khiến nhiều ổ
bánh mì thịt sài gòn
mang mang và nỗi nhớ

em nơi tôi hiện hữu
thật mà như cổ tích
những ngày cuối tháng Mười
dậy ngồi kề bên cửa

sổ đối diện con đường
cái trong đầu đột ngột
vẳng chuỗi tiếng cười của
nhiều ổ bánh mì thịt

sài gòn ngó lên bầu
trời còn thấy vầng trăng
non tôi ưng ý lắm
bởi nó thực tuyệt hảo!


EM

nghe nói về em
nào kim tiền/ con
chồng mấy lượt trở
về lại buồng tôi

vẽ chân dung em
biết là chống lại
sự lo (nghĩ!) chỉ
tổ càng thêm lo

(nghĩ!) vẽ vừa xong
tôi co chân tống
vào câu chuyện bao
đồng về em nào

kim tiền con chồng
mấy lượt một đạp
thực chẳng may lúc
co chân tống gấu

quần xách lên tất
lòng rơi ra nom
tất lòng một màu
trắng (bạc!) thay vì

lo (nghĩ!) viển vông
tôi cảm thấy yêu
tất lòng mình hơn
bao giờ lúc đấy

ngoài vịnh san fran
cisco bầy hải âu
bị thi sĩ pab
lo neruda

vặt trụi lông chúng
nhốn nháo căng thẳng
thấy thương quá một
phần câu chuyện về

em nào kim tiền
con- chồng mấy lượt
tôi nhắm không khéo
chuyện (tình cảm!) cá

nhân bao lâu nay
chôn chặt sẽ sống
lại sẽ lan nhanh
nơi nhân gian tương

truyền như điên như
khùng phát cứ hỏi
tới hỏi lui “lấy
chồng sớm làm gì..

ngày/ giờ em nào
kim tiền con.. chồng
mấy lượt..” bất thần
ngó sang bên kia
(bờ thái bình dương!)

một thế giới khác
tôi thấy trên khắp
bức chân dung em
các con bồ câu

đang yêu nhau. đấy!


MỘT CÁI KHÁC

tôi không biết chuyện gì
sẽ xảy ra giữa tôi
và cái ngáp vặt của
chú sóc nhỏ nhưng rõ

ràng khi đó tôi thấy
vạt nắng đã vơi nhưng
vẫn đổ lên mối sầu
đeo (bám) suốt bao năm

nom tôi cực đìu hiu
chuyện chú sóc nhỏ ở
đây câm nín chả nói
làm gì nhưng phần tôi

(xin hãy nhớ rằng tôi
vẫn còn là âm bản
trong thẻ nhớ của chiếc
máy canon cũ!) và

quả tồi tệ cứ phải
luôn mồm nói “không.. không!”
chứ không sẽ quên mất
mình hiện hữu như một

thực thể trên đời (sống
động hay không khoan bàn!)
hơn nữa giữa tôi và
cái ngáp vặt của chú

sóc nhỏ chả biết rồi
chuyện gì sẽ xảy ra
nhưng phải nói do sự
câm nín của chú sóc

nhỏ tôi mới biết mình
vẫn còn là âm bản
trong cái thẻ nhớ của
chiếc canon cũ (yah

thực tế thì chuyện ở
đây như thế rõ ràng
chả đáng nói bởi sau
trước tôi đương nhiên vẫn

còn là âm bản trong
thẻ nhớ của chiếc can
on cũ hãy nhìn phía
sau lưng tôi đi một

vạt nắng đã vơi nhưng
vẫn đổ lên mối sầu
đeo (bám) suốt bao năm
nom tôi đìu hiu. cực!


GẦN HẾT THÁNG BẢY!

một tay bưng cằm một
tay chống đất cho người
xoay vòng vòng tợ quả
bông dụ cái điện thoại

chính phủ tiểu bang cấp
cho người lợi tức thấp
cơ nhỡ hòng có cái
gọi xe cứu thương khi

té ngã chốc chốc ré
lên lúc đổ xuống tôi
ngồi ngay ngắn xem tin
tức trên đài truyền hình

địa phương số 7 coi
như không có chuyện gì
vừa xảy ra (cái điện
thoại chính phủ tiểu bang

chưa hề ré lên tôi
chưa hề một tay bưng
cằm một tay chống đất
cho người xoay vòng vòng

tợ quả bông dụ!) ngoài
đời thường người đi làm
kẻ đang thi hành công
vụ tôi trôi giạt sang

đây sinh sống được cho
một quốc tịch mới với
đầy đủ phẩm cách của
một con người được bảo

vệ tuyệt đối bởi luật
pháp/ cảnh sát vậy mà
ngày/ tối tôi đi ôm
đầu (giữ lửa!) nghĩ về

cái chỗ gọi là việt
nam quê nhà/ chỗ đã
thẳng tay ruồng rẫy xua
đuổi tôi hết sức tàn

tệ (sự suy vi nghĩ
hơn cả những người việt
hiện đang sống tại việt
nam!) lẽ ra tôi không

nên quan tâm chuyện chuyển
lửa cũng như nghĩ ngợi
nhiều về việt nam cái
chỗ gọi là quê nhà!)

nom tình cảnh tôi ngồi
xem tin tức trên đài
truyền hình địa phương số
7 coi như chẳng có

chuyện gì vừa xảy ra
lòng không khỏi ngậm ngùi
trong tay sẵn điện thoại
chính phủ tiểu bang cấp

cho miễn phí tôi bấm
số gọi vào đài truyền
hình địa phương số 7
còn “ú ú ớ ớ”

thì nghe họ trả lời
“cảm ơn ông quan tâm
hiện chúng tôi vẫn đang
loan tải các tin tức

trên thế giới cũng như
địa phương và trên cả
nước hiện bây giờ thì
chưa nghe thấy động tĩnh

nào về việc đàn hặc
donald trump!”


Ở SỐ 255 ĐƯỜNG WOODLAND

tiếng dộng cửa “ầm! ầm!”
ngay phía cuối đường lớn
tiếng chó sủa cứ cách
khoảng 2 giây thì đồng

vọng tôi choàng dậy đẩy
cửa thò đầu ngó ngoài
hành lang không một bóng
người dáo dác một đỗi

mồm càu nhàu tôi nằm
vật xuống lôi tất cả
có được trong tủ lạnh
bỏ lên đầu nằm thò

mặt vô bồn rửa bát
hét lớn (chuyện bữa nay
biết bữa nay!) ngay phía
cuối đường lớn tiếng chó

sủa cứ cách khoảng 2
giây thì đồng vọng bây
giờ lại còn lóe lên
những ánh chớp màu cam

chúng xuyên thấu qua thân
hào kiệt thì ít khi
uống rượu trong nhà nên
tôi nhìn thấy rõ ruột

rà tua tủa hệt râu
hùm quấn quanh vách tim
dùng miếng miểng chai cực
sắc tôi cứa từng cọng

râu hùm ruột rà đổ
tháo ra cả khiến chung
quanh sữa tươi hóa đất
sình nhão nhoét nhưng qua

một lát sình đông đặc
ý nghĩ tôi mọc lại
tươi nguyên trên đấy đàn
bà vùng đất phương nam

ở họ biểu hiện thực
rõ nét sự sinh sôi
nẩy nở vô cùng mạnh
mẽ tôi nằm chờ nghe

phương nam sấm sét tiếng
dộng cửa “ầm! ầm!” trong
muôn vàn âm thanh chát
trầm bỗng dưng nhớ về

cố quốc ôi biết bao
người còn chìm đắm giữa
khốn quẩn tăm tối mãi
lúc này tôi mới nhận

rõ giá trị của việc
làm nhịp cầu nối nên
hào kiệt ít khi uống
rượu trong nhà!


BUỒNG CHUỐI NÉM QUA

tặng vương bích ngọc.

thơ hệt nỗi đợi vớ
vẩn xuất hiện (hành động!)
bất kể đêm ngày vậy
đấy- thơ vừa lướt qua

mặt tôi nửa mơ hồ
lại như nửa một thực
thể tôi có chả cảm
được gai ốc cũng dựng

cả trên da bấy giờ
giá có quả xúc xắc
tôi sẽ gieo theo đoạn
nhấc hai chân bước vô

tình hay hữu ý quả
xúc xắc ngửa mặt nào
(mấy nút!) cũng cam miếng
thịt giữa lồng ngực tôi

dưng rớt một miếng lớn
kèm theo vận xui nhỏ
nhìn lại lồng ngực may
tôi thấy người ta giờ

thực mơ hồ bất kì
ai (!) hễ ngoái lui chỉ
là sự ngẫu nhiên cá
nhân tôi (thơ!) rồi ra

chẳng để dấu vết (gì!)
bởi hậu quả tôi bước
một bước xem chừng một
làn gió lạnh tạt ngang

(thơ vớ vẩn vậy đấy!)
muốn nhấc khoảnh quá khứ
cứ cục cựa (than!) miết
bên lòng ném vào cửa

giữa mà màn đêm thì
đang ngồi gặm miếng thịt
giữa lồng ngực tôi rớt
xuống (màn đêm ngó tựa

lão già queo quắt!) vừa
ngước mặt lên liền trông
thấy bố tôi- vâng- đúng
bố tôi (thực chẳng cách

chi giải thích nổi!) em
Ngọc!


SỐNG TRONG THƠ

SỐNG TRONG THƠ
Alexander Kotowske

Điều trước nhất quyết định để thơ đích thực là thơ, chính là nhận thức [perception]. Yếu tính mãi mãi không thể định rõ của cái được gọi là “thơ” thì không phải là sở hữu riêng tư của một số ít những cá nhân tài năng, có tính sáng tạo và sâu sắc. Nhận thức có-tính-thơ, cảm thụ có-tính-thơ, vốn là điều kiện cần thiết nơi nhà thơ có tài năng sáng tạo, thì bắt nguồn từ những miền sâu thẳm của một tâm trí và tinh thần có tính phổ quát, chung cho mọi con người. Chúng ta thảy đều được phú bẩm để thụ hưởng Suối Nguồn Thơ. Điều cần phải được hiểu rõ, và là điều thường bị quên lãng, đó là thơ không chỉ là một dạng nghệ thuật; thực ra, thơ là một cách thái sống và nhìn ngắm. Thơ là trái tim nhảy múa cùng cặp mắt.

Phẩm chất và sự phong phú của cuộc sống chúng ta chủ yếu được định đoạt bởi tính chất của những nhận thức của chúng ta. Khi khảo sát thực tại theo cách có phản tỉnh thận trọng, chúng ta phát hiện ra rằng bản thân thực tại chủ yếu là một sự chọn lựa [của chúng ta]. Những nhà thơ không chỉ tạo ra thơ, mà họ sống trong thơ. Nếu cuộc sinh hoạt của chúng ta không còn là một tiến trình sáng tạo, và thoái hoá thành một vòng tuần hoàn khô khan, đơn điệu, và tẻ ngắt, thì đó chỉ vì chúng ta chọn cách sống không có điện năng của thơ. Điều tôi muốn nói có rất ít liên hệ với nghệ thuật hoặc những vấn đề chuyên môn trong việc làm thơ. Chủ yếu là tôi quan tâm tới điều có thể được gọi là “nhận thức có-tính-thơ”, là điều mà một cách cơ bản sẽ tiến-hóa-thành và gợi-hứng-cho công cuộc sáng tạo thơ. Có nghệ thuật, và trước đó có nhận thức mà nó định hình cho nghệ thuật đó; đó chính là điều kiện tiên quyết về mặt tâm lí để có được sự sáng tạo – nghệ thuật. Nói cách khác, nhà thơ có trước thơ; nghệ sĩ có trước nghệ thuật. Không phải là việc làm thơ khiến một người trở thành nhà thơ; điều đó chỉ là thứ yếu – như cái cây nở hoa và rồi kết trái. Tôi biện giải rằng điều kiện hoặc nhận thức có-tính-thơ là thứ mà tâm trí của bất kì ai cũng đều đạt tới được. Tôi không đưa ra luận cứ rằng bất kì ai cũng có thể làm thơ. Tôi chỉ muốn nói rõ rằng mọi người đều có khả năng đạt được nhận thức có-tính-thơ. Nếu bản chất làm nền tảng cho việc làm thơ lại tồn tại trong thế giới chung của trải nghiệm của con người, thì điều đó có nghĩa là chúng ta thảy đều sống trong thơ. Do vậy, chúng ta thảy đều sở hữu những chất liệu thô của thơ. Nhà thơ là người không chỉ nhận thức được, nhìn ra được tính-thơ trong thực tại (đây là một khả năng có tính phổ quát, mọi người đều có được), mà còn biểu đạt được, hoặc nói rõ ra được cái “tính-thơ” đó. Tuy nhiên cần nhấn mạnh rằng nhận thức được cái “tính-thơ” trong thực tại theo đúng nghĩa là “tính-thơ” – khi mà nó bộc lộ trong trải nghiệm của chúng ta và định hình trong kí ức chúng ta – nhận thức đó chỉ là vấn đề của sự chọn lựa của chúng ta, không phải vấn đề về khả năng. “Bất kì ai đều là nhà thơ trong chừng mực mà người đó còn bíết đắm chìm trong cái đẹp mê hoặc của tự nhiên,” Ralph Waldo Emerson đã viết thế, “bởi lẽ mọi người đều có được những suy nghĩ về vũ trụ này, rằng nó chính là một lễ hội.” [1]

Tại sao chúng ta lại chọn cách sống va vấp như kẻ mù kẻ nghèo ngày này qua ngày khác, khi thế giới là thứ mà tâm trí ta khi nhận thức về nó cũng là lúc ta tùy nghi nhào nặn nó? Ý thức ta tuôn trào qua bản stencil tự tạo của tâm trí – dàn trải, định hình, và quyết định nên cái thực tại mà chúng ta đã chọn lựa để thể hiện. Đành rằng thế giới trình ra trước chúng ta những sự kiện đã-rồi, không thể thay đổi được nữa, thế nhưng chúng ta còn có tự do – trong mọi sự việc – để tùy nghi diễn giải những sự kiện đó. Khi cuộc đời được sống trải một cách có ý thức và có-tính-thơ, thì thế giới trở nên phù hợp với cái tâm trí nhận thức về nó. Đành rằng cùng một sự thể, người này thấy là đẹp, người khác thấy là tầm thường. Sở dĩ vậy, vì tâm trí, vì cái phối cảnh, cách tiếp cận cuộc sống chính là yếu tố quyết định. Với những con người bình thường ở thời chúng ta hiện nay, do được cung cấp thừa mứa những trò giải trí, nên họ có dáng vẻ người quan sát hơn là người tích cực, chủ động sống trải cuộc sống của chính họ, thì những lời lẽ sau đây của Henry David Thoreau rõ rệt là giúp cảnh tỉnh:

Cũng là đáng kể, việc có khả năng vẽ nên một bức tranh đặc biệt, hoặc tạc nên một pho tượng, như thế là làm ra được một vài thứ đẹp đẽ, nhưng sẽ là vinh quang gấp bội nếu tạc nên và vẽ ra được chính cái bầu không khí và môi trường qua đó chúng ta nhìn ngắm, chúng ta có thể hành động hợp đạo lí. Tác động vào chính cái phẩm chất của thời đại, đó mới là thứ nghệ thuật cao cả nhất. [2]

Những nhận thức giống như những cây cọ dùng để vẽ nên cái thực tại của chúng ta. Chúng ta thảy đều là những nghệ sĩ sáng tạo nên những thực tại. Thế tuy nhiên “sự buồn chán” và sự tầm thường lại trở thành những căn bệnh của thời chúng ta. Tại sao chúng ta tìm kiếm cái siêu phàm và cái khác thường và né tránh cái thường nhật? Tại sao chúng ta thầm nguyền rủa cái bất xác thay vì tán dương nó? Trong một thế giới bị tàn phá bởi sự phân hóa, tôn giáo, ma túy, và sự nghèo khổ, trong một tâm trí đã trở thành bản sao nhàm chán, nhàu nát của hàng tỉ những tâm trí khác, thì chưa bao giờ thế giới lại cực kì cần tới chất mật hoa tinh ròng của thơ như hiện nay.

Từ quá lâu rồi thơ trở thành sở thích bí truyền của một nhóm người đứng bên lề. Do nhận thức sai lầm phổ biến rằng có sự chia lìa giữa thơ và thực tại (hoặc giữa nghệ thuật và thực tại nói chung), phần đông người ta không tìm thấy trong thơ có gì là bổ ích hoặc thân thuộc. Với họ, thơ là địa hạt không thể thâm nhập và thuộc về cõi khác. Tâm trí con người hiện đại bị thu hẹp trong địa hạt cằn cỗi của lí trí và sự phân loại; nó có tính máy móc và tính toán; nó được cấu tạo để nhìn thế giới dưới dạng những luận cứ lô-gíc. Tuy nhiên trải nghiệm trực tiếp của chúng ta về cuộc sống (điều mà thơ cố nắm bắt vào “cái lồng của hình thái”, như Lu Chi từng viết) [3] lại chẳng hề là những thứ cứng nhắc đó: qua một dòng chảy đều đặn của những trải nghiệm thoáng qua, thực tại tràn vào và tràn khỏi chúng ta (khi thì gầm rú, khi thì thầm thì), chẳng hề có bất kì diễn giải, mô tả, hoặc phương hướng nào làm cơ sở. Đào bới tới cốt lõi của bất kì bài thơ nào thực-sự-là-thơ, bạn sẽ khám phá thấy một thế giới hệt như khi nó được trải nghiệm trực tiếp bởi tâm trí – một thế giới trần trụi, của cảm tính, và ngổn ngang. Thế giới là thơ được rỡ tung. Không có sự phân biệt giữa yếu tính của thơ và yếu tính của thực tại mang-tính-chủ-quan [subjective reality] (nghĩa là thực tại duy nhất, được trải nghiệm bởi một chủ thể là một con người). “Thơ là một công cuộc mang tính chủ quan và tự định đoạt,” cũng hệt như thực tại mà chúng ta trải nghiệm mỗi ngày.[4]. Chúng ta thảy đều tham dự vào thơ; hiểu theo một nghĩa nào đó, thơ hoạt hóa những mối quan hệ của chúng ta và thơ tràn ngập cuộc hiện hữu của chúng ta. Điều quyết định để thơ được thanh nhã đồng thời định hình cho thơ, thì bắt nguồn từ đại dương bao la của khả năng cảm thụ nhạy bén của con người. Có thể nói rằng người không-là-nhà-thơ [the non-poet] là người sống đó nhưng cũng như đã chết. Thế nhưng thơ lại được nhiều người coi là trò tiêu khiển của một thiểu số có tài năng và “có năng khiếu nghệ thuật”. Để thơ còn được tồn tại lâu dài, điều vô cùng quan trọng là nhận thức sai lầm vừa nêu trên cần được chấm dứt. Ta cần phải hiểu rằng cội rễ của thơ thì sâu xa hơn cái sản phẩm vật lí là những chữ có vần điệu được ghi trên giấy. Chính vào lúc tôi qui định thế giới [bằng nhận thức của tôi], thì tính khả hữu của thơ được dấy lên. Toàn bộ cuộc hiện hữu chợt tuôn trào từ Suối Nguồn Thơ – tuôn trào thành một loạt không dứt những diễn giải, màu sắc, và sự uyển chuyển. Chúng ta hít thở cái tinh thần ngọt ngào có-tính-thơ vào mọi khoảnh khắc của cuộc sống chúng ta, vậy mà chúng ta nằm im lìm, ngái ngủ ở ngưỡng cửa thiên đường. Chỉ vì thiếu nhận thức đúng đắn mà chúng ta cứ trượt dài từ ngày này sang ngày khác, từ khoảnh khắc này sang khoảnh khắc khác, phải vật lộn với cái bóng ma không ngừng oán than về sự buồn chán và âu lo. Đã tới lúc để “chúng ta cần phải nhìn thề giới bằng cặp mắt mới. [5]

Dường như là không cần thiết hoặc thừa thãi nếu trình bày với các nhà thơ và những người say mê văn chương về mục đích và sức mạnh của “nhận thức có-tính-thơ”, vả lại điểm chủ yếu của bài tiểu luận của tôi là giải thích sự triển khai của một dạng thơ mới, mà nếu được thực hiện một cách kĩ lưỡng và có chủ ý, có thể có khả năng làm thức tỉnh cái “nhận thức có-tính-thơ” tuy là phổ quát nơi mọi người nhưng lại nằm im lìm từ rất lâu rồi.

Người ta phải tự hỏi: tại sao thơ đã mất đi vị trí trung tâm của nó trong nền văn hóa của loài người? Và đâu là số phận của nó nếu thế giới cứ tiếp diễn như hiện nay? Với những người Hi Lạp cổ đại, thơ là nguồn sống, là nhân tố quyết định đối với thực tại của họ. Lịch sử, tôn giáo, đức lí của họ, thảy đều được xem xét thông qua thơ. “Hình tượng về một thế giới hào hùng và về những đức hạnh cao cả dị thường mà mọi người Hi Lạp mang theo trong tâm trí họ và họ rất thường phấn đấu để mô phỏng qua những hành động của họ, thì đã được Homer tạo dựng nên.” [6] Một tác giả là Timothy Steele từng ghi nhận rằng “lí do khiến Plato quá đỗi bận tâm tới tác động của thơ về mặt đạo đức và xã hội là bởi trong thời của ông thơ được xem như phương tiện để truyền đạt tri thức nói chung.” [7] Nhà thơ và thơ là không thể thiếu vắng trong cuộc vận hành của xã hội Hi Lạp thời đó. Nhưng trong thế giới mà chúng ta đang sống hiện nay thì thơ (trong dạng thức chủ yếu là bị nhận thức sai lạc) lại nằm trong bóng tối – bị phủ bụi và tàn úa bên một bờ rìa ngày càng co cụm trong một nền văn hóa toàn cầu. Một cách chậm rãi và dai dẳng, thơ bị đẩy ra khỏi nền giáo dục của chúng ta. (Trong các trường đại học thời nay, hiện âm ỉ một kiểu nhạo báng ngành khoa học nhân văn theo cung cách đầy vẻ phô trương — rằng ngành học này là cổ lỗ, chẳng đáng quan tâm. Khi học phí tại các trường đại học tăng lên, và mức thu nhập của các ngành nghề sau khi tốt nghiệp ngày càng trở thành yếu tố duy nhất quyết định sự chọn lựa môn học chính của sinh viên, thì vị thế của các ngành nghệ thuật ngày càng mờ nhạt.) Chúng ta là nhịp đập rộn ràng của một cơ thể chủ yếu là có-tính-thơ, sống trải thông qua sự sáng tạo, sự biểu đạt, và thông qua cảm xúc, thế tuy nhiên chưa bao giờ cảm xúc lại quá xa rời cuộc sống hàng ngày của chúng ta như hiện nay. Con người thời nay sống và cảm nhận một cách gián tiếp theo kiểu sống hờ, cảm nhận lây theo, qua một màn hình tivi hoặc màn hình điện thoại di động. Chúng ta không còn coi thế giới của phim ảnh và kịch nghệ, hoặc thế giới của nghệ thuật nói chung, như một biến thái hoặc phản ánh của thực tại của chúng ta. Một cách vô thức chúng ta nhìn nhận yếu tố có-tính-thơ trong một vài bộ phim hoặc truyện; yếu tố đó làm bùng cháy những cảm xúc nơi chúng ta; thế tuy nhiên chúng ta lại chọn lựa việc không nhận thức được tính-thơ trong lòng cuộc sống của chính chúng ta. Chúng ta sống trải cuộc sống đầy bi kịch, hài kịch, và đầy tính-thơ, tuy nhiên chúng ta lại không nhận thức được cái bi, cái hài, và tính-thơ đó. Và vì thiếu một nhận thức như vậy, nên chúng ta sống trong cảnh nghèo nàn.

Khi chúng ta trú ngụ trong thế giới của thơ, khi chúng ta sống trong thơ, là chúng ta sống trong thế giới của ý nghĩa; nói thế, là nói rằng chúng ta đã nhận ra, một cách sâu sắc và thường trực, rằng chúng ta, với tư cách những cá nhân, đảm nhận vai trò trung tâm trong công cuộc sáng tạo nên thực tại của chúng ta. Điều này trực tiếp liên quan tới sự kiện khách quan của cuộc hiện hữu của chúng ta, rằng chúng ta thảy đều sở hữu khả năng tùy nghi ban phát ý nghĩa và giá trị cho bất kì trải nghiệm nào của chúng ta. Chúng ta rất giống những nghệ sĩ sáng tạo nên thực tại của chính chúng ta, hơn là những món đồ chơi [playthings] trong một thế giới thờ ơ, lãnh đạm. Theo lời triết gia Tây Ban Nha José Ortega y Gasset thì “cuộc sống là một nhiệm vụ có-tính-thơ, bởi lẽ con người phải phát minh ra điều mà hắn dự tính trở thành.” [8] Lời tuyên bố đó tỏ rõ là có một trọng trách mà con người phải đảm nhiệm, rằng “tôi là bản thân tôi và còn là tình huống mà tôi sống trong đó.” [9] Tự do của tôi trải rộng khắp cái thực tại mà tôi trải nghiệm bởi lẽ “thực tại quanh tôi ‘tạo nên nửa kia của con người tôi.’” [10] Thế tuy nhiên ngày nay chúng ta chỉ sống kiểu cục bộ, sống không trọn vẹn, và sống một cách thụ động, giống như những khán giả đờ đẫn xem một vở tuồng chán ngắt, với chỉ nửa phần bản ngã của chúng ta dấn mình vào cuộc sống. Nghệ thuật, phim ảnh, thơ bị coi là biệt lập, là khác với thực tại của đời thường nhật; là cuộc sống của cái khác nhẹ hẫng, ảo, và lí tưởng [the airy, virtual, and ideal other]; đem so sánh, thì thực tại của chúng ta xem ra là tầm thường nhạt nhẽo và “nhàm chán”; bởi lẽ chúng ta không cảm nhận một cách có ý thức thông qua những cảm xúc của chính chúng ta. Trong cuốn Poetry and Experience (Thơ và Trải nghiệm), nhà thơ Mĩ Archibald MacLeish cho người đọc nhận ra cái thân phận u ám của con người hiện đại, và ông tin rằng khả năng cảm nhận của con người đó đang chậm rãi chết dần:

Cảm nhận một niềm xúc động thì ít ra cũng là cảm nhận. Trong số những tội chống lại cuộc sống, thì cái tội tệ hại nhất là tội không còn cảm nhận [not to feel]. Và có lẽ là chưa từng có nền văn minh nào trong đó tội vừa nói trên – tội lờ đờ uể oải, tội thiếu sinh khí, tội lãnh cảm, làn da lạnh như da rắn, với con tim băng giá – lại phổ biến cho bằng nền văn minh thời công nghệ kĩ thuật của chúng ta, mà trong đó những cảm xúc vô hồn [emotionless emotions] của đám thiếu niên thì được sản xuất hàng loạt trên những màn hình tivi, những cảm xúc kiểu đó làm cái việc cảm nhận thay cho chúng ta, và khát vọng sống của một phụ nữ bị bóp méo bởi những quảng cáo trên truyền hình thành niềm khao khát một loại bột giặt mới, dùng cho cả gia đình, không hại cho đôi tay của bà, như thể bà chưa từng sống thực. Đó là cái chết hiện đại không đau đớn: sự héo mòn bị thương mại hóa của con tim. Không ai trong chúng ta được miễn trừ cái chết đó… Nếu thơ có thể làm sống lại những cảm xúc đã tê liệt của chúng ta, thì sự hữu dụng hiển nhiên có-tính-người của thơ không cần được chứng thực gì thêm nữa. [11]

Cảm xúc là máu huyết của thơ. Nó là chất liệu thô của nghệ thuật. Và không một ai độc chiếm được cảm xúc và nhận thức. Bởi nếu là vậy, thì thơ hẳn đã mai một từ rất lâu rồi, vì không thích đáng và thiếu kết nối với mọi người. Thơ chính là phận người, là nơi chốn/cảm xúc/nhận thức trong đó chúng ta có thể có được thể tính của chúng ta.

Chính là ở thời này, đối diện với cái chết của cảm xúc, mà nhà thơ phải gánh vác một trọng trách chưa từng thấy. Diễm phúc thay kẻ nào còn biết cảm xúc trong một thời gọi được là thời của sự tê liệt. Cái chết của triết lí và của thơ sẽ tới gần, điều thật đáng buồn, nếu như tinh thần phổ quát nằm bên trong những hoạt động chủ yếu của con người không được tiếp sức sống và được định dạng lại thành một dạng lí thú hơn và trong suốt hơn. Những nhà thơ phải chia sẻ quan điểm của họ. Giống như một tấm gương triển khai thành nhiều phản ánh đa dạng, thơ phản ánh thực tại, làm giàu thực tại, và tạo ra những thực tại mới. Nhà thơ sáng tạo một bài thơ cũng như một người sáng tạo nên thực tại. Ý nghĩa được phả vào trải nghiệm. Người đọc kiên nhẫn và có ý thức có thể chợt thấy lóe lên một tia sáng trong thơ, là tia sáng từ cái thực tại hiện đương hoặc còn ở dạng tiềm tàng của người đó. Bài thơ phù hợp với người đọc, và người đọc phù hợp với bài thơ. Cả hai, theo một nghĩa nào đó, đang tìm kiếm lẫn nhau – như băng tuyết trên núi tan chảy tạo ra vô vàn dòng chảy xuống thung lũng. Như Khế Iêm đã viết,

Và như thế chẳng có giải thích nào là gần đúng hay đúng nhất. Bài thơ hay một tác phẩm nghệ thuật, có một ý nghĩa tự thân, và người đọc hay thưởng ngoạn, từ nhiều góc cạnh khác nhau, có những tiếp cận và cảm nhận khác nhau. Và có lẽ, chính những giải thích của từng cá nhân người đọc, là những giải thích đúng nhất (cho riêng họ thôi).

Từng người đọc riêng lẻ sẽ nhận thức được những nối kết sâu và không lời giữa thực tại đang diễn biến của chính họ với những từ, những âm, và những ý nghĩa còn đang lưu chuyển của bài thơ. Tôi biết rằng tôi thực sự yêu quí một bài thơ khi tôi không thể diễn thành lời rằng tại sao tôi yêu quí nó. Đúng là như vậy. Đối với vô số những người yêu thơ, điều đó nói lên nguyên cớ chính của tình yêu họ dành cho thơ. Họ nhận ra rằng thơ đổ tràn vào thực tại, rằng chẳng bao giờ có thể phát hiện được cái này (thơ/thực tại) khởi đầu ở đâu và cái kia (thực tại/thơ) chấm dứt ở đâu, rằng thơ là thực tại được biểu đạt. Nhưng đối với đa số quần chúng, thơ vẫn là cái bí ẩn. Cùng với sự ghi nhận toàn bộ điều vừa nói trong tâm trí, chúng ta hãy bắt đầu tiến hành một cuộc thử nghiệm trong địa hạt nghệ thuật.

Thay vì than vãn về sự qua đi của thời gian, về cuộc cách mạng công nghệ kĩ thuật, và về tiến trình toàn cầu hóa của thế giới, chúng ta hãy sử dụng chính những sự kiện và những điều kiện đó để mở rộng mối quan tâm và tính thích đáng của thơ thời nay. Thế giới này đã chin mùi (và đầy khao khát) cho một phong trào văn học toàn cầu. Cùng với sự ra đời của các phương tiện truyền thông đại chúng và của Internet, các nhà thơ giờ đây có được khả năng chia sẻ tức khắc những ý tưởng, những viễn cảnh, và những thực tại tới khắp mọi phương trời gần xa. Khái niệm thơ chuỗi, tức là một bài thơ do nhiều nhà thơ liên tục tiếp tay nhau thực hiện, do Khế Iêm đề xuất, có lẽ là dạng thơ thích hợp nhất trong thời đại toàn cầu. Một dạng thơ không vần sống động nhưng đơn giản chính là mạch dẫn truyền hợp lí cho một khái niệm như vậy. Thơ như vậy dễ dịch sang ngôn ngữ khác, mà vẫn giữ được dáng vẻ truyền thống của thơ, và được nói lên bằng thứ tiếng hiểu được một cách phổ quát. Ý tưởng cơ bản là phải có được một nhóm các nhà thơ được tổ chức tốt, họ sẽ phối hợp với nhau tạo dựng một câu chuyện duy nhất nhưng gồm nhiều bài thơ, được viết ra bởi nhiều nhà thơ – tạo thành một chuỗi mạch lạc gồm nhiều bài thơ.

Một khía cạnh quan trọng của dạng thơ do nhiều người cộng tác là sự sử dụng nhất quán ngôn ngữ thông tục. Đây là điểm chủ yếu để thơ có được một cử tọa nói chung là vượt ngoài phạm vi trường đại học. Cuộc sống và những cuộc đối thoại hàng ngày của chúng ta phải tuôn chảy vào thơ theo cách khiến ta không thể nhận thấy được. Từ Euripides tới Horace, và tới thời hiện đại của Eliot và Pound, thơ được viết ra chính là một cuộc tìm kiếm lâu dài và không ngừng nghỉ để cuối cùng nắm bắt lấy thực tại sinh động. Nếu lịch sử có một qui luật vững chắc nào, thì qui luật đó chính là cách mạng. Và thật lí thú, là những nhà thơ cách mạng – từ cổ đại tới hiện đại – đều nổi bật lên do “lòng khao khát hội nhập được vào thơ cái cách nói thông tục đương thời.” ‘[13] Như Timothy Steele đã viết về cuộc cách mạng hiện đại trong thơ (nhưng cũng áp dụng được với những cuộc cách mạng thời xa xưa do Horace và Euripides phát động), rằng những cuộc cách mạng cốt ở “một sự phản kháng chống lại cách diễn đạt chẳng chút liên quan tới ngôn ngữ sinh động.” Thêm nữa, hầu hết những nhà thơ cách mạng không chỉ khao khát “hội nhập lời nói thực vào thơ” mà còn muốn “hội nhập đời sống thực vào thơ”. [14] Điều này là rất đáng chú ý, và từ đó có thể biện luận rằng nó còn là yếu tố quan trọng nhất của những cuộc cách mạng văn học. Thực tại và ngôn ngữ thường nhật dường như không ngừng nỗ lực tự khẳng định là suối nguồn của thơ. Ford Madox Ford có viết: “Thà là tôi hiểu được đoạn thơ trong đó có những cảm xúc và có khung cảnh của một tay vô chính phủ ở Phố Goodge còn hơn là nghe lại những ca khúc do các ngư nữ hát.” [15] Trước Ford gần 1,900 năm, Horace từng viết trong cuốn The Art of Poetry (Nghệ thuật Thơ) – cùng chia sẻ một thái độ tương tự rất đáng lưu ý – rằng những nhà thơ cần phải “nhìn vào cuộc sống và những phong tục tập quán để tìm ra khuôn mẫu, và rút ra từ đó những ngôn từ sinh động.” [16] Bài học rút ra từ những cuộc cách mạng đó – như thể Tinh thần của Thơ đã nói lên và chỉ dẫn một cách tinh tế thông qua sự hình thành của lịch sử của nó – là bài học rằng thơ là thực tại và thực tại là thơ. Có lẽ nghệ thuật thơ là tiếng báo hiệu của cốt lõi của thơ. Đây là điều mà dường như lịch sử của thơ đã chỉ ra vì, một cách kiên định, nhất quán, thơ luôn “trở về với thực tại.” Một bà lão tốt bụng mô tả những nỗi đau và những niềm vui trong cuộc đời mình, rồi kết thúc câu chuyện bằng tiếng thở dài biểu lộ sự thất vọng cùng cặp mắt mở to u tối, bà cụ chính là nhân vật trung tâm trong vở Bi kịch lớn nhất và hấp dẫn nhất chưa từng được viết ra, tuy nhiên bà cụ lại rên xiết dưới gánh nặng ngày càng nặng thêm của cuộc hiện hữu, khiến bà cụ không thể có cái nhìn thấu hiểu thông qua nỗi đau. Bạn thấy đó, bà cụ còn việc phải làm, là phát hiện ra thơ trong lòng thực tại. Đây chính là nhiệm vụ mà tôi hi vọng là phong trào thơ cộng tác, vào thời điểm nào đó, sẽ cân nhắc để đảm nhiệm. Bằng cách phối hợp nhiều viễn cảnh có-tính-thơ khác nhau (rất nhiều trái tim, rất nhiều tâm trí, rất nhiều cặp mắt, cùng chung sức làm việc), như thế có lẽ rằng chúng ta có thể đạt tới sự hiểu biết rõ ràng về nhận thức có-tính-thơ, hoặc về cái nhìn có-tính-thơ vốn là phổ quát, chung cho mọi người.

Như đã được nói rõ ở phần trên, thơ trước hết là một cách nhìn, và rốt cuộc là một dạng nghệ thuật. Dạng thơ cộng tác có khả năng nhắc nhở người đọc về sự phong phú của cuộc sống thường nhật đồng thời làm nổi bật mối tương quan giữa việc sáng tạo thơ và sáng tạo thực tại. Trong trường hợp thơ chuỗi, toàn bộ bài thơ không phải là trải nghiệm hoặc viễn cảnh duy nhất của một “người thấu thị” đơn lẻ có tài năng, như lịch sử của thơ cho thấy, mà là biểu đạt của rất nhiều cặp mắt cùng nhận thức cuộc sống trong thơ và thông qua thơ. Những nhà thơ có thể được phú bẩm cái năng khiếu biểu đạt, chứ không phải là năng khiếu thấu thị – vì năng khiếu này là chung cho mọi người. Và điều đó, theo ý tôi, là chiều hướng thích đáng cho tương lai của thơ. Nếu “chân lí của thơ là vẽ nên cái hồn người đúng như sự thật”, như John Stuart Mill từng viết, vậy thì nguồn gốc của thơ, hoặc thơ trong dạng nguyên thủy nhất và có hệ thống nhất, thì nằm trong “hồn người.” [17] Một cách lí tưởng, người đọc có thể phát hiện tỏ tường rằng những chữ được viết ra, rằng tác phẩm chỉ là phản ánh được nói rõ ra, tràn ngập ý nghĩa – một phản ánh có hơi thở và có nhạc điệu – của một thực tại chủ quan tự tạo, rằng cái nằm dưới những chữ và những gợi ý mới là suối nguồn của khả năng cảm thụ của con người. Bài thơ được sáng tạo nên, và với thực tại thì cũng vậy. Cuối cùng thì những nhà thơ mặc sức tưởng tượng về nội dung của câu chuyện, của hư cấu; nhưng để phong trào thơ đó có được ý nghĩa và hiệu quả, chứ không phải rốt cuộc trở thành ánh le lói của một ngọn lửa cháy tàn, thì nó phải tiếp nhận một loại triết lí có-tính-thơ, một mục đích dẫn đạo, và tích hợp viễn cảnh đó vào trong tác phẩm. Chúng ta thảy đều có khả năng sống trải những cuộc sống tràn đầy cảm hứng, nhìn ra được cái siêu việt bên trong cái tầm thường, rút ra được chất ngọt ngào từ cái thường ngày; thế nhưng có sự kiện thật đáng buồn rằng đa số trong chúng ta sống theo kiểu trông chờ sự cố, ngày này qua ngày khác, đồng thời thường coi rẻ cái khoảnh khắc giữa hai sự cố, cái ‘lâm thời’. Với niềm ái mộ tới mức cuồng tín, chúng ta đua đòi theo cuộc sống của những ngôi sao thể thao, những nhân vật nổi tiếng – chúng ta bị phỉnh gạt bởi lòng tin nông cạn rằng những ngôi sao đó đã đạt tới tột đỉnh của sự phát triển của con người, so với họ chúng ta thấy cuộc sống thường nhật của chúng ta thì nhợt nhạt, vô nghĩa, và “tẻ ngắt”. Nhưng cuộc sống có-tính-thơ hoàn toàn tương phản với một cuộc sống vô nghĩa hoặc “tẻ ngắt”. Thật sự là có sự tự tạo ra ý nghĩa trong bất kì trải nghiệm nào – bởi lẽ mỗi trải nghiệm đều được tái định dạng thông qua phản ánh và kết thúc bằng một hồi ức được “sáng tạo” một cách riêng biệt. Trừ thực tại không kể, thì không có gì uyển chuyển cho bằng quá khứ. Dạng thơ cộng tác, để có được một mục đích và một phương hướng, phải nhấn mạnh, thông qua cách nói và nội dung của nó, vào tính trung tâm của cá nhân trong thực tại, vào cái giá trị không kể xiết của cuộc đời và những trải nghiệm thường nhật của họ, vào cái năng khiếu lớn lao của khả năng cảm thụ, và vào khả năng sáng tạo để ban phát ý nghĩa cho cuộc sống. “Mỗi cuộc sống là một quan điểm về vũ trụ,” Ortega đã viết thế. [18] Thật là một vị trí đáng quí trọng biết bao và là vị trí có một không hai mà từng cá nhân nắm giữ! Thế nhưng cái sức mạnh đồng hóa trong xã hội đương đại của chúng ta lại gia tăng nhanh chóng, trong khi giá trị của cuộc sống cá nhân – nghĩa là sự phong phú của trải nghiệm nội tại và chủ quan – dường như lại sút giảm tương ứng. Như Ortega từng viết, “Mỗi con người đều có sứ mạng nói lên chân lí. Nơi nào mắt tôi nhìn tới, nơi đó không có cặp mắt nào khác; cái phần đó của thực tại mà mắt tôi nhìn thấy, thì không một ai khác nhìn ra được. Không một ai trong chúng ta là có thể thay thế, chúng ta thảy đều là thiết yếu … Viễn cảnh [từ đó mỗi người nhìn ngắm] là một trong những bộ phận cấu thành của thực tại.” [19]

Chúng ta hãy khởi sự bằng một mục đích. Thay vì là những nhà thơ làm việc riêng lẻ, thì phong trào thơ cộng tác khuyến khích những nhà thơ thảo luận và chia sẻ cùng nhau những viễn cảnh có-tính-thơ duy nhất của từng người, và cuối cùng khuyến khích họ kết hợp thành một viễn kiến duy nhất, trong khi vẫn gìn giữ tinh thần sáng tạo cá biệt của mọi người tham dự. Đó chính là nỗ lực rút ra và định dạng cái tinh thần phổ quát có-tính-thơ – là cái phổ quát và chung trong tâm khảm của mọi nhà thơ (và cuối cùng, tuy là chưa được thể hiện, trong tâm khảm và trong tâm trí của mọi con người). Xét trong bản chất, là một nhà thơ, nhìn ngắm như một nhà thơ nhìn ngắm, có nghĩa là có điều gì đó có thể được hiện thân nhờ vào tác phẩm trong một dạng chung và được đồng tình. Điều này là không dễ thực hiện, và là rất mờ tối khi thơ được sản sinh chỉ do một nhà thơ. Hiển nhiên là có những dị biệt lớn lao giữa những nhà thơ, nhưng tôi tin tưởng rằng chúng ta thảy đều có thể đồng ý rằng có một nghĩa chung nào đó của từ “nhà thơ” mà nó đoàn kết mọi nhà thơ lại với nhau, và chính sự có cùng đặc điểm đó [that commonality] đòi hỏi phải có một tiếng nói vào thời nay. Nếu nhiệm vụ trong tầm tay đó được hoàn tất và đủ sức nhắc nhở ít nhất chỉ một cá nhân thôi, rằng yếu tính của thơ là yếu tính của thực tại chủ quan, và rằng rốt cuộc thực tại lả một sự chọn lựa, thì tôi sẵn lòng coi thử nghiệm đó là một thành tựu. “Một con người lớn lao không phải người có thể biến đổi vụ việc, mà là người có thể biến đổi trạng thái của tâm trí tôi,” [20] nhà Hiền giả thị trấn Concord đã viết thế.

Sự phong phú của cuộc sống là không kể xiết. Nếu chúng ta lưu ý tới lời khuyên của Socrates, và sống trải một cuộc sống có phản tỉnh, suy tư sâu sắc, và chịu tự xét lại mình, có thể chúng ta sẽ phát hiện được trước khi lìa đời rằng có biết bao điều đáng giá không kể xiết hiện diện bên trong tâm trí chúng ta. Chúng ta hãy nắm bắt lấy sức mạnh của khả năng nhận thức và tính dễ uốn nắn của thực tại! Cớ sao chúng ta cứ phải đi tìm những cảnh tượng hùng vĩ và xa vời trong khi có những đóa hoa huệ nở rộ ngay bên dưới cửa sổ phòng ngủ của chúng ta? Trong tư thế thường trực kinh ngạc sững sờ trước tính-thơ của cuộc sống, chúng ta có được khả năng nhìn ra thơ trong mọi sự thể, như thể mọi khoảnh khắc đều xứng đáng để có được (và ngầm đòi hỏi) bài thơ của nó. Thơ xét như một nghệ thuật, như một triết lí, như một nhận thức, có quyền lực để làm nên những điều lớn lao trong thế giới. Khúc Ca mà chúng ta cất tiếng hát sẽ không bao giờ được hoàn tất. Nếu bạn tin tưởng rằng điều chủ yếu khiến nhà thơ là nhà-thơ-đúng-theo-nghĩa chỉ là sở hữu riêng tư của nhà thơ đó, bạn hãy bỏ qua những điều tôi đã nói, coi chúng như những mộng tưởng hão huyền, những ý kiến chẳng đem lại kết quả nào. Hầu như thái độ của tôi có thể được đúc kết bằng câu trả lời của thi sĩ Mĩ William Stafford: Khi được hỏi rằng khi nào ông ta trở thành một nhà thơ, ông đáp lại bằng câu hỏi mạnh mẽ và gây đảo lộn này: “Đó thực sự không phải là vấn đề. Vấn đề là khi nào bạn không còn là một nhà thơ?” Có điều gì đó sâu xa và không thể dò ra được trong thơ, mà nó bắt nguồn từ tâm hồn, và nó vốn dĩ vừa là của tôi vừa là của bạn. Thế giới kêu đòi, như vẫn luôn là vậy, rằng phải có nhà thơ của nó – nhà thơ, người hạm trưởng trầm lặng và cung kính của thời đại.

Một trải nghiệm mới trong nghệ thuật vừa được khởi sự. Trước mắt là một chân trời mà lúc nào cũng là của buổi hừng đông, rải đầy những thực tại còn chưa được thể hiện, chúng ta hãy rong buồm ra khơi. “Thời khắc này, như tất cả mọi thời khắc, là thời khắc rất đỗi thích hợp, nếu như quả thật chúng ta biết là phải làm gì với nó.” [21]

Phạm Kiều Tùng chuyển dịch

TUẦN THƠ 15: HƯỜNG THANH

Sáng tác xin gửi về Diễn đàn hoặc email: tapchitho2022@gmail.com

Thơ Hường Thanh

KHI CON THƠ NGỦ

Đứa bé từ nhà hàng
xóm chạy qua nhà bên
cạnh rồi từ nhà bên
này chạy vào một giấc

ngủ của nhà bên kia
trên chiếc ghế dài mà
nó gọi là giường và
nằm nó nhìn chiếc ti-

vi trong chiếc ti-vi
có một đứa bé khác
chạy vào khu rừng như
nó đang chạy vào nhà

hàng xóm rồi từ nhà
này nó chạy qua nhà
kia ở một chỗ không
có rừng thì đứa bé

trong chiếc vô tuyến đang
nằm nơi nó gọi là
“những đống củi xanh” trong
âm u còn đứa bé

đang nhìn vô tuyến như
mọi buổi trưa hè đã
thiếp ngủ rất ngon lành
trong ngôi nhà của nó.

Người đàn ông ôm mặt và
quỳ xuống khuôn mặt dưới đất
đá thực ra người đàn ông
ôm mặt của mình khi quỳ

xuống nhìn khuôn mặt hiện rõ
ràng dưới đất đá có khuôn
mặt không có mắt nhìn nhìn
lên người đàn ông đang ôm

mặt mình có tiếng khóc phát
ra và tiếng kêu thốt than
lời làm run rẩy bẩy bàn
tay người đàn ông đang ôm

mặt kêu “trời ơi, trời ơi”
khuôn mặt dưới đất đá không
có một âm thanh nào thành
tiếng nói bởi người đàn ông

đã mất đi vợ con từ
lâu lắm khuôn mặt dưới đất
đá không phải nơi đã chôn
vùi đi gia đình người đàn

ôm mặt mình nhìn xuống khuôn
mặt thực ra đã thành đất
đá ngổn ngang những tiếng kêu
than giờ ở trên mà thôi.

6.7.2016

“XONG RỒI”

Đó là câu nói tên
lâm tặc hả hê đóng
lại cửa xe cửa xe
đóng lại con đường dẫn

đêm ngày đi về đó
là câu nói người kiểm
lâm nói trước khi từng
cái cây cỡ lớn ngã

rạp ngã rạp xuống từng
cái cây bị buột đóng
lại niềm hạnh phúc đó
là câu nói mà những

người nghệ sĩ không thốt
lên được trước hay sau
khi từng đứa con ngã
rạp ngã rạp xuống con

đường bị buột đóng lại
cửa xe của tên lâm
tặc hả hê chở gỗ
sau khi thực hiện xong


GIỜ

Giờ trong một phạm vi chỉ  vài
ngày là biến thành phạm vi
giờ hàng trăm giây đều nhảy
múa ở phạm vi các hình

ảnh cũng đều là các thứ
tự giờ được chia rẽ ra
hình thành phạm vị mà giờ
đã tạo ra cuộc sống sống

như chết chết như sống trong
phạm vi giờ ám ảnh xế
chiều ban đêm đã bị đặt
trong phạm vi như các hình

ảnh thứ tự về cuộc sinh
ra rồi chết trong phạm vi
giờ đơn độc vì dù sao
thì họ đang lặng dần cho

chúng ta có thể nối thành
mạch chảy qua phạm vi mình.


ÔM MẶT

Người đàn ông ôm mặt và
quỳ xuống khuôn mặt dưới đất
đá thực ra người đàn ông
ôm mặt của mình khi quỳ

xuống nhìn khuôn mặt hiện rõ
ràng dưới đất đá có khuôn
mặt không có mắt nhìn nhìn
lên người đàn ông đang ôm

mặt mình có tiếng khóc phát
ra và tiếng kêu thốt than
lời làm run rẩy bẩy bàn
tay người đàn ông đang ôm

mặt kêu “trời ơi, trời ơi”
khuôn mặt dưới đất đá không
có một âm thanh nào thành
tiếng nói bởi người đàn ông

đã mất đi vợ con từ
lâu lắm khuôn mặt dưới đất
đá không phải nơi đã chôn
vùi đi gia đình người đàn

ôm mặt mình nhìn xuống khuôn
mặt thực ra đã thành đất
đá ngổn ngang những tiếng kêu
than giờ ở trên mà thôi.

6.7.2016

TUẦN THƠ 14: ĐỊNH NGHĨA

Artwork by ROB GONSALVES
Artwork by ROB GONSALVES

Sáng tác xin gửi về Diễn đàn hoặc email:
tapchitho2022@gmail.com


Khế Iêm

ĐỊNH NGHĨA NGẮN
NHÀ THƠ TÂN HÌNH THỨC

Họ chừng như sống một
đời sống bên ngoài bình
thường nhưng bên trong luôn
luôn bất bình thường chẳng

phải vì vậy mà họ
không ngừng phát hiện những
điều mới lạ mới lạ
bất bình thường nơi những

sự vật bình thường thế
giới hỗn loạn tranh chấp
chiến tranh chẳng phải từ
họ bởi họ mãi bận

tâm tìm kiếm thực tại
bên trong họ phản ánh
từ thực tại bên ngoài
họ không hẳn bình thường

dù bên ngoài bình thường
họ là những nhà thơ
tân hình thức.


BÀI THƠ XE ĐẠP

Người đàn ông dựa xe đạp
vào vách tường vừa kịp
cơn giông ập xuống mang
theo mưa và mưa và

mưa xoá nhoà biên cương
giữa sáng tối và sự
vật và bụi mờ đẩy
người đàn ông dần dần

lùi lại khoảng cách giữa
tiếng rơi mái hiên và
gió lạnh và chiếc xe
lấn tới lấn tới cho

đến khi những đường cong
vòng tròn những nan hoa
những góc cạnh khảm  sâu
vào bức tường đã ố

màu thành bức tranh hiện
thực và người đàn ông
là chiếc bóng phai mờ
và cơn giông và mưa

và biên độ giữa hai
chiều thực tại còn đọng
lại nhiều năm sau đó
trong ký ức người đàn

ông những phút giây lạ
lùng  tưởng chừng như câu
chuyện chỉ xảy ra trong
tâm trí.


LẬP THỂ NGƯỜI

                    Gửi Trần Huyền Sâm 

Hắn nằm hai chân quắp lại
vuông vức với hai cánh tay
còn cái đầu trượt ra ngoài
không biết đâu ở đâu có

thể trên ngực bên hông hay
một nơi nào đó mà chỉ
cái đầu biết phải sắp xếp
thế nào cho có nghĩa và

cảm xúc chạy dọc dọc theo
những góc cạnh thẳng nghiêng hay
cong cong sao cho khi áp
vào mặt phẳng dẹp dẹp sẽ

biến hắn thành bức tranh lập
thể nhưng tại sao không phải
là con ong cái kiến cọ
quậy cọ quậy (với giấc mộng

trăng sao) mà lại là lập
thể lập thể hắn càu nhàu
cựa mình cố thoát ra khỏi
những đường nét trở về với

khoảng không gian ba chiều của
thực tại và hiện thực của
con người chính hắn hắn không
thể là hiện thân của những

góc cạnh hay đường nét gì
gì đó nhưng hoài công vì
thực sự cái đầu bây giờ
không biết đâu ở đâu vì

chỉ cái đầu mới đủ sức
tưởng tượng và đổ vào cái
tôi rồi lôi hắn ra ngoài
mặt phẳng dẹp dẹp như bức

tường trơ trơ không biểu cảm
nhưng cái đầu cái đầu hoàn
toàn im hơi lặng tiếng cho
đến khi những đường nét góc

cạnh cứng lại biến hình thành
bức tranh lập thể được nén
lại bằng chính hắn thu hút
cặp mắt của đám đông và

chừng như bóng hắn đang luẩn
quất lẩn quất đâu đó nơi
đám đông hắn nào là hắn.


NGHĨ

Có những cuộc đời dài
dài không có đời về
chiều và có cuộc đời
ngắn ngắn thấp thoáng như

giấc mơ nhưng nếu cuộc
đời thu lại như những
dạng sóng thì bản thân
tôi cũng chỉ là một

dạng nghĩ nghĩ đứng đó
nói về những điều nghĩ
nghĩ nghĩ mãi nghĩ mãi
vẫn không nghĩ ra được

điều nghĩ vì vậy mà
tôi nói bạn nghe nhé
cuộc đời và tôi dù
có gắn bó bao lâu

(cứ đếm những bước chân
đi) thì đơn giản tôi
chỉ là chiếc lá tới
kỳ rời cành như một

thoáng nghĩ thôi bạn ạ.


VÔ ĐỀ

Tôi đứng ở góc phòng lờ
mờ giữa sự vật và hiện
thực trong phút chốc lắng nghe
chừng như hoang phế lan dần

và cơn sốt lan dần như
hòn than nóng lên trong tôi
tôi đang mất tôi từ từ
từ từ bừng bừng tôi là

hòn than cơn sốt giải phóng
tôi khỏi tâm trí và cảm
xúc buồn vui của con người
từ trong ra ngoài toàn thân

tôi là chất đen giống loài
tôi là than ngôn ngữ tôi
là lửa linh hồn tôi là
tàn tro thế giới tôi là

đêm tối và lửa hồng chào
bạn người nhé tôi là hòn
than tôi là tôi dị kỳ
không sai.


ẢNH THỰC

Tôi đi bộ chậm chậm
trong buổi sáng không người
những giấc mơ đêm qua
bay đi bây giờ những

đám mây cũng đã bay
đi để lại nắng hòa
nhập với sương giá còn
vương vấn đâu đây không

ảo tưởng tưởng tượng con
đường cứ dài mãi dài
mãi không thôi và tôi
chậm chậm tạt vào một

quán bên đường đúng là
quán bên đường mua ly
cà phê buổi sáng qua
ô cửa nhỏ ngồi bâng

quơ nhìn ra con đường
bất chợt âm thanh từ
hai luồng xe ngược chiều
như hai làn sóng ầm

ầm xoắn lại với nhau
kéo tôi ra khỏi tôi
cho tới khi chậm chậm
tôi hớp ngụm cà phê

đắng nghét chẳng đặng đừng
đứng dậy về lại một
nơi tôi không có tôi
đánh thức con phố những

cửa hàng mở cửa bãi
đậu xe dần dần đông
xe và nắng và gió
và bụi tốc tôi vào

đám người túm tụm đang
chờ qua đường.


RÁC

Tôi đứng bên đây đường nhìn
qua bên kia những luồng xe
vùn vụt vùn vụt ngược và
xuôi đan xen như mắt cáo

trông loáng thoáng dãy phố những
sắc màu bóng người và tôi
là cọng rác không tâm trí
lây lất trên lề đường cuốn

theo khói và bụi và còi
xe trong khoảnh khắc tôi là
vật thể giữa các vật thể
vật thể nào giống vật thể

nào vật thể nào khác vật
thể nào hỏi và đáp ai
với ai trong mênh mông gợn
sóng những khuôn mặt khẩu trang

và luồng xe vùn vụt vùn
vụt ngùn ngụt ngùn ngụt cho
đến khi bầu trời chợt mưa
chợt nắng làm đậm đặc và

tách lìa giữa tôi và rác
và khói và bụi và còi
xe hiện hình chỉ là những
cái tên nổi trôi mà tôi

không phải rác mà rác không
phải tôi đang đứng bên đây
đường nhìn qua bên kia.

* Bài thơ gợi tới một ý nghĩ, chúng ta thường nhìn sự vật và con người theo thiên kiến. Vì vậy người làm thơ không phát hiện những mới lạ của sự vật chung quanh, và không mở ra được cánh cửa sáng tạo.

CÓ SAO

Tiếng kêu kêu trong
tiếng kêu xuyên suốt
âm vang trong tâm
trí như giấc mơ
dần tàn mà có
giấc mơ nào đâu
mà dần tàn nhỉ?

con người đang bị
con chuột thời gian
gậm nhấm tiếng nói
biến thành tiếng kêu
méo mó nhàu nát
tiếng kêu kêu trong
tiếng kêu kêu kêu
kêu giữa những mảnh
vỡ ngổn ngang vốn
có của thực tại

và tôi hiện thân
một dạng sóng là
tiếng kêu vô hình
đó không khác không
khác thì không khác

có sao.


MẸ KHỔ

Mẹ già đã gìa ngồi
còng lưng bên gánh hàng
rong nơi góc phố bụi
mờ những bước chân qua
mẹ chờ gì và mẹ
chờ ai không mẹ không
chờ gì và mẹ không
chờ ai ngòai nỗi buồn
canh cánh từ thuở sinh
ra mẹ còn gì và
mẹ còn ai không mẹ
không còn gì mẹ không
còn ai ngòai lũ con
đứa lang bạt kỳ hồ
đầu đường xó chợ đứa
vợ bỏ đi hoang lặn
lội tìm trầm nơi rừng
sâu núi thẳm một sớm
tin về xảy chân đã
thành thiên cổ không ai
nuôi mẹ vậy mẹ nuôi
ai mẹ nuôi lũ cháu
còn thơ mồ côi mồ
cút bữa đói bữa no
trong vòng tay mẹ bà
ơi bà ơi mẹ như
chiếc lá đổi màu năm
cùng tháng tận ngồi đây
kẻ qua người lại không
ai thấy mẹ mẹ không
thấy ai rồi một hôm
mẹ nghe lũ chim non
quang quác đầu nhà kêu
trong hoang sơ mẹ
không kịp về cơn đau
ập đến mang xác mẹ
đi đi đâu về đâu
bà ơi bà ơi ngày
đi vào đêm mẹ không
kịp về mẹ ngồi bên
đường mẹ ngồi chết khô
bên gánh hàng rong người
đi kẻ ở phố vẫn
như xưa chỉ không còn
cuộc đời mẹ khổ bà

ơi bà ơi bà ơi
đi đâu về đi.


TÔI

Tôi là cái vỏ rỗng không
nhân vật trong tôi là cái
tôi rỗng không rỗng không ngay
cả trong tiếng thở dài bố

cục trong tôi là con đường
dẫn tới mọi nẻo đường và
mọi nơi mọi chỗ là trạm
dừng đến và đi chi tiết

trong tôi là những đám mây
lang thang bất định như tôi
lang thang bất định trên mọi
nẻo đường đời bây giờ tôi

đang dài ra trong đêm dài
nghe gió cậm cạch kể về
câu chuyện trống vắng ngoài kia
và nếu phải sinh ra lần

nữa sống lại cuộc đời vô
nghĩa tôi đang sống mà cái
chết không làm tôi thích thú
thì điều duy nhất có thể

là tôi biến tôi thành bài
thơ trên trang giấy hay đọc
trước đám đông dấy lên mớ
thanh âm ngẫu nhiên trong khoảnh

khắc được gọi là cố hương.


NHÂN VẬT

Tôi đang kể câu chuyện về lũ
tĩnh vật cái bàn cái ghế kệ
sách tách ly bất ngờ nhân vật
từ một cuốn tiểu thuyết nhảy xổ

vào xỗ sàng ngỡ ngàng lũ tĩnh
vật biến vào tĩnh vật không ai
không người nhưng nhân vật mi là
ai là ai nhân vật nhân vật

tôi là nhân vật con người trên
trang giấy không hình bóng chỉ
là khái niệm khái niệm tạo ra
tình huống tình huống tạo ra biến

cố biến cố tạo ra câu chuyện
câu chuyện hiện hình bằng chữ viết
trên trang giấy qua tưởng tượng tưởng
tượng tưởng tượng tôi là tưởng tượng

tưởng tượng trôi vào khoảng không tôi
là khoảng không – đừng biến lũ tĩnh
vật thành nhân vật cho chúng cảm
xúc diễn trò trên trang sách tôi

là nhân vật nhân vật bước ra
từ tiểu thuyết vào khoảng không tiểu
thuyết không nhân vật tiểu thuyết không
còn là tiểu thuyết – tôi đi đây.

8 Tháng 1  2017

Tranh bài: Artwork by ROB GONSALVES

TUẦN THƠ 13: CHÙM THƠ NHƯ QUỲNH DE PRELLE

Thơ Như Quỳnh de Prelle
VietTimes -- Một nhà thơ mạnh mẽ, thế hệ 8x, sống và làm việc tại Brussels, Vương quốc Bỉ. Tác giả của Nỗi buồn trên cây (được chuyển thể thành phim ngắn “Tôi 30” của đạo diễn Hoàng Trần Minh Đức, tham dự LHP Cannes 2014), Song tử, Buổi sáng phủ định và Biến đổi khí hậu.

Tôi phát hiện ra giọng đọc của mình cách đây 4 năm, lần đầu tiên tại một lễ hội giữa nhiều nghệ sỹ từ khắp nơi đến bxl, tôi đọc thơ của mình, bài Nắng không thể cạo hết nỗi buồn của nàng, trong tập Song tử. Trước hàng trăm người ở một trung tâm văn hoá, sau lời giới thiệu của ngài chủ tịch, tôi đọc thơ tiếng việt của mình. Tôi còn không biết mình đang đọc thế nào, và dường như không nhìn ai. Chữ cuốn tôi đi. Im phăng phắc, tôi chỉ thấy giọng tôi cứ cất vang lên, nghe rất rõ, rõ từng nhịp thở của mình…. Khi bài thơ ngưng lại. Tất cả vỗ tay không ngưng, mọi người chụp hình…. Sau đó, bố tôi đọc bản dịch tiếng pháp, cũng là bản dịch đầu tiên của tôi được bố mẹ xem lại….và chỉnh sửa chút xíu. Nghe xong tiếng Pháp thì mọi người oh lên, ngạc nhiên tiếp…. Lần đầu tiên họ hiểu thơ của một người việt trẻ thế hệ của tôi ở đây, lần đầu tiên họ được biết đến giọng đọc tiếng việt và tiếng việt cất lên… Mọi người ríu rít hỏi tôi về thơ, về phong cách của tôi…. Vì bài thơ của tôi chất chứa nỗi buồn, tuyệt vọng, họ nhìn thấy cả tầng sâu của triết học…. Sau lần đọc thơ ấy, tôi phát hiện ra bởi không nói tiếng việt hàng ngày, tôi chỉ có viết, tiếng việt trở thành đậm đặc trong tư duy và cơ thể của tôi. Chàng mê mẩn mỗi lần tôi đọc thơ tiếng việt và mong rằng, tôi nói và đọc tiếng pháp hay như thế… nhưng chắc là khó, bởi tiếng việt chiếm hữu tinh thần của tôi dường như tuyệt đối. Các ngôn ngữ khác là phương tiện hàng ngày, là con đường để tôi khám phá những cuốn sách nguyên bản ở đây. Với tôi tiếng anh, pháp hay hà lan là để đọc sách là chính, để hiểu văn hoá bản địa và các tác phẩm văn hoá cũng như các hoạt động sống hàng ngày.
Và tôi đã có những hành trình đọc thơ với nhiều môi trường khác nhau, ngay cả ngoài trời và bất cứ ở đâu, tôi có thể cất lên giọng đọc của mình…. và mọi người yêu mến giọng đọc của tôi, âm thanh và nhạc điệu của tiếng việt…. Ngày hôm qua, sau một năm, bởi đại dịch, chỉ đọc thơ online hoặc trong im lặng, tôi lại xúc động bồi hồi khi nghe cô gái trẻ 22 tuổi đọc những dòng thơ tuyệt đẹp về lịch sử chính đất nước cô và tiếng nói của cô trước ánh sáng và niềm hy vọng của tương lai trong những đổ vỡ, chia rẽ….
Phải đọc thơ từ chính mình, thơ của mình, giọng của mình, mới thấy vẻ đẹp nguyên bản của tác phẩm từ chính tác giả và tiếng nói của họ. Đó là cách tôi hay đọc thơ của mình, và chỉ có thơ của mình tôi mới cất lên được giọng nói thiết tha, đau khổ hay cả niềm hạnh phúc, những nhận thức từ chính ngôn ngữ của riêng mình.


Làm thơ

Khi viết thơ, tôi tìm thấy chính mình, cả những lúc mình của cái tôi mới mẻ nhất mà tôi chưa từng biết, cả những lúc giận dữ, yếu hèn. Để rồi tôi thấy, thi ca cho tôi tìm cách sống tốt đẹp hơn, tử tế hơn và lắng sâu hơn trong đời sống. Để rồi tôi thấy tôi hoà trong cái tự nhiên nhỏ bé, trong sự rung rẩy của sương mai, trong những nỗi buồn buốt giá và cả niềm vui tối giản vô chừng. Tôi tìm thấy chính tôi ở người khác, câu chuyện khác ngoài bản thể, ngoài sự tham chiếu của tôi. Tôi nhìn thấy người khác ở tôi. Mối quan hệ của con người và con người trong chữ gần gụi hơn, gắn bó hơn ngoài cái hiện thực rạn nứt và tan vỡ. Tôi gặp và tôi viết. Gặp trong mơ. Gặp từ chữ. Gặp từ sự kết nối thinh không. Gặp từ sự kết nối online.

Khi viết, tôi tìm thấy sự sáng tạo. Nó không phải là vũ đài chót vót. Nó là chính tôi, từ cảm xúc, hiểu biết và nhận thức. Dường như thi ca không còn đơn giản là thi ảnh, là ngôn ngữ của ngoài ngôn ngữ. Thi ca chính là thi ca ở ngôn ngữ nội tại của nó. Của câu chuyện được kể bằng thơ, nhịp điệu. Thi ca chính là cái tôi của tác giả trong thế giới chuyển động. Thi ca có thể là thời đại đang tồn tại được tích luỹ từ quá khứ và nhìn về tương lai như những vòng tròn của lịch sử.

Khi tôi viết, tôi chấp nhận sự khác biệt để thấy giá trị Bình đẳng và Tự do. Tự trong ý thức, trong cách ứng xử, sự sẻ chia và trân trọng.

Giữa những bóng tối và tận cùng xấu xa của con người, tôi nhìn thấy ánh sáng và niềm hy vọng từ chữ. Chữ giúp tôi thừa nhận chính mình, thừa nhận chính những tồn tại thực tế để sống tốt đẹp hơn, tử tế hơn, nghiêm túc hơn. Chỉ có như thế, tôi mới thoát khỏi những khuyết tật tinh thần, sự ích kỷ đắm chìm, sự hẹp hòi trong đôi mắt.

Thi ca đã giúp tôi nảy mầm sống tiếp tục trong thực tại một cách đơn giản đến tối giản, cuộc sống như tự nhiên và thiên nhiên và tìm thấy giá trị hiện hữu trong đời sống hiện sinh và thực tại này.

Buổi sáng phủ định hay một buổi sáng giữa mùa đông Brussels của một năm nhiều biến động lịch sử, với chính tôi, với sự thay đổi của  của tôi, đâu đâu cũng nhìn thấy đau thương, chia rẽ. Với chính tôi, khi tập thơ thứ 3 được viết ra đến với bạn đọc tôi nhận ra sự trưởng thành của chính bản thân mình. Đó là đường đi gập ghềnh viết và viết như thế. Tôi đã nhìn thấy rõ bản thân và cá nhân của mình trước dòng chảy chung, trước những sóng gió. Tôi đứng giữa bạn bè thân thương. Tôi đứng một mình. Một mình. Điểm nhìn của tôi hay điểm nhìn của nhân loại, cuộc thế đang diễn ra trong chữ và thi ca, trong cả tiếng nức nở vô can, có khi vô cảm, tràn đầy tuyệt vọng.

Tự do cho tôi đôi cánh, không phải cất lên những tầng mây cao nhất, xa nhất. Tự do cho tôi đôi cánh chạm vào sự khốn cùng của đồng bào mình, cho tôi đôi cánh chạm vào tiếng Người trần trụi, sự buồn thương, cho tôi thấu hiểu sự giả dối được bày đặt ra, được tạo dựng nên từ một nền giáo dục không có dưỡng khí, không có sự sạch sẽ của bio và tự nhiên. Tự do cho tôi loại trừ chính tôi để trở thành một bản thể nhân loại đa dạng và năng động giữa những lúc bị đóng băng, cột chật vào những hệ ý thức. Tự do cho tôi Tình yêu và thi ca. Thi ca và tình yêu. Tự do cho tôi có một trái tim còn đập đến lúc này để viết. Tự do cho tôi sự cảm thông với đồng bào, quê hương. Tự do cho tôi những cuộc gặp gỡ không có điều kiện và sự thoả thuận nào. Tự do cho tôi kết nối, Người và người, Thơ và thơ. Người thơ và bạn đọc. Tự do cho tôi Hàn gắn và hàn gắn khỏi những rạn nứt, chia rẽ và hận thù. Tự do cho tôi, được viết gửi đến các bạn Lòng biết ơn vô hạn. Những cộng sự của Domino Books, những người bạn xa xôi và cả một gia đình lớn. Tình bạn lớn từ thủa ấu thơ. Tự do cho tôi tình yêu riêng tư, bởi tình yêu ấy dành cho tôi quá nhiều ân tình sâu nặng, giúp tôi có nhiều thời gian viết và sống.

Buổi sáng phủ định dành tặng cho Bertrand và Bảo Bình, với tất cả ý nghĩa đó, về sự hiện diện của chúng tôi với thi ca. Đó chính là Tình yêu nghĩa rộng. Mong một ngày trở về, đọc thơ tiếng Việt cùng các bạn, ở Sài Gòn, Sông Hương hay đâu đó Việt Nam, giữa những thổn thức của tiếng Việt và quê hương.


TÂN HÌNH THỨC VÀ OBAMA

Cá và Obama chả có
gì liên quan chả có gì chẳng
qua màn diễn cùng diễn ra một
lúc chưa ai biết cá chết tại

sao thì Obama đến đem
lại niềm vui hy vọng trong bảy
mươi hai giờ rồi tắt ngóm chưa
biết cái chết của cá và biển

khơi đầy chất độc thì chúng ta
vẫn phải tiếp tục sống sống bằng
cách mỗi người tự chọn một con
đường một tương lai chứ không phải

trông chờ vào tương lai ai đó
ban cho cá và Obama
chả có gì liên quan chỉ có
vấn đề chính chúng ta phải

lựa chọn cách sống an toàn sạch
sẽ bảo vệ môi trường và sinh
thái biển như cách mà đất nước
của Obama đã làm với

những con người công dân cụ thể
giàu có như hôm nay cá Việt
Nam và Obama nước Mỹ
ly kỳ ơi là ly kỳ


TÔI

trong những ngày buồn tôi vừa khóc
vừa cười vừa đau vừa khổ vừa
đắng vừa cay vừa ói vừa thương
làm sao tháng nào tôi cũng rơi
vào trạng thái này như thần kinh
phân liệt thành con người khác cái
tôi là tôi nên tôi kệ tôi
trôi đi trôi lại qua ngày này
tháng kia như vậy đó để trốn
đi những nỗi niềm nuối tiếc nguôi
ngoai dần tâm trạng của những ngày
đến tháng trong những ngày buồn tôi

im lặng như những bông hoa trong
bình gốm rồi héo dần gục xuống
và bốc mùi trong nước đục ngầu
hôi tanh tôi chả buồn vui cười
chả buồn yêu nữa và rồi tôi
khóc cười như đứa trẻ lên ba

trong những ngày buồn tôi muốn tự
sát treo cổ mình trên cành cây
có mùi thơm của cỏ hoa xanh
mát và lặng lẽ như những hàng
cây trăm năm đứng trong gió bão
để khỏi làm đau thân thể rã
rời và trái tim thổn thức rạo
rực mà nguội lạnh dần thương nhớ

trong những ngày buồn tôi chui vào
một chiếc hòm dài 2m nhắm mắt
lại lặng yên để làm mới bản
thân và suy nghĩ dằn vặt lâu
nay tồn tại mà không giải thoát

trong những ngày buồn tôi là tôi


TÌNH YÊU

tình yêu bay lên bay lên trời
đậu xuống một ngọn cây có con
chim đang hót ríu ran trong một
buổi sáng mùa xuân đầy nắng nôi
tôi nhìn thấy ô cửa và những đứa
trẻ đang vui đùa chạy nhảy tung
tăng trong vườn hoa và chiếc xích
đu đẩy đi đẩy lại không ngưng
lại như những chuyến bay gần xa
dừng lại đâu đó và tiếp tục lên
cao như những cánh diều no gió
rồi tụt xuống mặt đất bất kỳ
lúc nào không ai ý thức được
không ai biết trước được nên làm
gì để tránh tổn thương mất mát


NĂNG LƯỢNG

đó là một ngày tôi làm được
tất cả mọi công việc trong nhà
và ngồi viết được tầm năm đến
bảy bài thơ và một vài truyện
ngắn rồi trả lời các câu hỏi
của bạn bè gần xa dành cho
sự quan tâm với tôi khi cách
xa nhau và rất lâu rồi không
trò chuyện gì ngoài những thông tin
không cụ thể rõ ràng đó là một ngày tôi

thu xếp lại chính tôi sự bừa
bộn lâu nay cứ dần trôi đi
trôi đi sự mệt nhoài uể oải
chán chường lớn dần lên mà tôi
không hề hay biết thế là tôi
chỉnh đốn sửa sai bản thân mình
để trở thành người mẹ hiền và
công dân mẫu mực khỏi phải vi
phạm lỗi lầm nào trong cuộc sống
thường ngày


HẠT MẦM VÀ THỜI TIẾT

Tôi đã gieo hạt mầm
từ khi xuân sang hồi
tháng ba thế mà mãi
vẫn chưa lên làm tôi
hốt hoảng cuống cuồng lên
tìm nguyên nhân làm sao
hạt mềm chưa lên thế

Có lẽ thời tiết không
ổn định và thất thường
nên đến giờ mầm cây
vẫn chưa lên và nhiều
thân cây vẫn trơ trọi
lá và thiếu màu xanh

Mỗi ngày tôi tưới đất
trồng trong những ô vuông
bằng gỗ buổi sáng và
buổi chiều muộn để hấp
thụ đủ độ ẩm sau
một ngày nắng gió tràn
đầy của mùa xuân nhiều
ánh sáng đến tận khuya

Thế rồi hạt mầm lên
chen chúc nhau trên đất
bio xốp nhẹ mà dinh
dưỡng đủ đầy trên bao
bì và tôi có thêm
được bài học về đất
bio và rau sạch bio

Tôi có một cây chanh
từ Hà Nội mang sang
bằng đường bay đi qua
Thái Bình Dương đến giờ
những nụ mầm đã bung
ra xanh non mềm mại
cùng với hai cây chanh
đào mọc lên từ hạt
chanh mang sang cho tôi
từ Hà Nội theo đường
xách tay thế là tôi
có sẵn lá chanh để
ăn thịt gà chạy bộ


VẮT DÒNG – ANH – EM

vắt dòng vắt dòng như
vắt sữa vắt sữa cho
con theo từng nhịp từng
nhịp đung đưa trong nụ
cười hiền hạnh phúc

vắt dòng thơ như vắt
dòng sữa mẹ cho tinh
khiết thơm tho cho sức
mạnh hiền hoà mà bản
năng mãnh liệt

vắt dòng vắt dòng thơ
hình thức mới như vắt
dòng đời ngang ngược trôi
xuôi trên màn hình và
ngoài kia tự trôi tự
trôi tự trôi


TUẦN THƠ 12: LỜI HỨA

Alden Marin
Alden Marin

Phạm Quyên Chi

LỜI HỨA

Thưa đức Vua ngài đang

Nhìn tôi đó à à

Tôi sẽ làm mọi chuyện

Cho ngài vào sáng sớm

Ngày mai còn bây giờ

Xin phép tôi ngã giá

700 đồng bạc giấy

300 đồng bạc vàng

Xin lỗi tôi chỉ là

Tên đầy tớ lỗ mãng

Ghét cay vật chất nhưng

Để trả thù đạo đức

Tôi phải giả tạo yêu

Sự ngớ ngẩn trước sự

Xuất hiện của thứ đáng

Phun nhổ đó hoặc tự

Huyễn tưởng cầm chơi tân

Chưa bao giờ giữ lời

Hứa với người phụ nữ

Giữ người duy nhất và

Người ấy có lẽ đang

Hạnh phúc với chồng mình

Nàng ấy chỉ một lần

Tin vào lời hứa của

Người yêu vì nàng nghĩ

Thưa đức Vua ngài có

Thể thực hiện mà không

Gặp bất cứ sự trở ngại

Nào nhẽ ra nàng ấy

Sẽ trở thành một hoàng

Hậu danh giá hay đúng

Hơn lúc này thưa đức

Vua ngài đang nhìn ngài

Đó à thật mâu thuẫn!


PÊTRO

Khi Pêtro lặn xuống sâu

Ánh mặt trời không thể

Chiếu xuống lòng đại dương

Pêtro nghĩ ánh sáng xuyên

Ngược được đáy nước anh

Rẽ ra cảnh tượng kinh

Hoàng những người ở phía

Sau họ đã dần lịm

Chìm trong nỗi huyễn  tưởng

Pêtro lần đầu tiên thấy

Sợ hãi từng giấc mơ

Xoáy tít cách xa mặt

Trời ngỡ ngàng không lẽ

Anh phải tỉnh thêm lần

Nữa dưới lớp nước ám

Ảnh không thể chịu nổi

Cuộc đấu tranh kì lạ

Pêtro cuối cùng tin vào

Điều mình tin là thực

Đột ngột xác minh cái

Chết đột ngột của mình

Đang diễn ra khi anh

Lặn xuống sâu mà không

Chiếc vòng hoa viếng nào!


RỜI KHỎI VỊ TRÍ

Rời khỏi vị trí tưởng tượng
Như rời ra vị trí ban
Đầu từ một thị trấn nhỏ
Cũng như MaKi có con suối
Cắt ngang MaKi là xứ sở
Của những người đến chăn cừu

Và một ngày thu nọ người 

Đến chăn cừu ra đi rất

Sớm rời ra khỏi vị trí 

Cách bầy cừu cách vùng MaKi

Dưới nắng từ con đường mòn 

Nhìn theo hướng tây thấy đêm 

Đang tới và người ấy đã 

Ra vị trí ban đầu từ 

Một thị trấn nhỏ và ngã 

Xuống chào cô bé cô lớn 

Quá chắc cô có trông thấy 

Một người đàn ông qua đây

Không cháu có thấy một người 

Đàn ông qua đây không à 

Có sáng sớm cháu có thấy 

Rời khỏi vị trí tưởng tượng 

Như rời ra khỏi vị trí 

Ban đầu người đàn ông có 

Qua đây nhìn vô đồng hồ 

Rồi vội vã đến không bước 

Được nên đành bỏ chạy thật 

Xa khỏi thị trấn của mình !


CẦN THIẾT 

Cho tôi xin một que diêm
Để trấn tỉnh tâm hồn ra
Khỏi khuôn mặt theo chiều dọc
Lúc này rõ ràng que diêm 
Không mang ý nghĩa tượng trưng 
Qua cử chỉ kì lạ chứa 
Trống rỗng và đó thật sự
Trống rỗng nghiêm khắc tôi đã
Tự buông như một lần thất 
Tín người dạy dỗ và một 
Que diêm cháy vì cái gì
Khi nhớ lại lòng tin cậy
Sẽ không tránh khỏi đau khổ 
Dĩ nhiên nó làm nên sự
Nóng chảy rõ rệt ngay bên
Lời tâm sự buồn bã xin 
Lỗi không ai còn để ý
Mặt trời khi que diêm giải 
Khuây được sự tồn tại một
Cành hoa rơi xuống mùa hè 
Người đàn ông thích chơi trò

Bịt mắt lại viết ngay điều
Vừa không trông có que diêm
ở điểm cuối phát sáng đó 
Không nghĩ tới điều đó có
Tâm hồn bước vô từ sự 
Cần thiết không quay trở ra.  


31/08/2018

HẮN 

Tuy cuộc đời tan hoang 
Cùng những ý nghĩ đen tối 
Nhưng cái chết của hắn
Vẫn đẹp dẫu không có 
Tình yêu gia đình hắn
Xoay sở suốt 24 giờ 
Mới mua được cái chỗ 
Ở cuối cùng nhớ ngày 
Xưa lúc nào hắn tỉnh 
Táo lại được cũng kêu 
Loan cô hàng xóm qua 
Dặn dò cả ngày lẫn
Đêm làm sao để cho
Mọi người hiểu tôi 
Cô Loan ơi mới 26
Tuổi thôi tôi không thể 
Sống được nữa nếu không 
Có trời mây chiếc cầu 
Vồng trong sách vở địa 
Lý cô giáo gợi tả 
Nhưng tôi muốn lôi nó 
Vô não cho nó nằm
Sau cơn mưa để thấy 
Đẹp vô cùng đủ thứ 
Màu sắc còn nữa cô
Loan ơi đêm qua mơ 
Giấc mơ dài ân oán 
Chưa giải kịp thì trời 
Sáng chiếu rọi vẹn nghĩa 
Cuộc đời người thi sĩ 
Chưa lúc nào không thích 
Viết ngồi đây lúc này 
Cũng thích viết sống được 
Nhiêu năm sao nỗi sợ 
Hãi lo lắng cứ như dấu 
Chấm câu gõ xuống 
Cuối dòng thơ nghe cộc 
Cộc kết thúc kết thúc 
Cô Loan biết ca hát 
Cũng tạm vui bên người 
Mình yêu trong mùa mưa 
Gió nếu tôi chết đi 
Ắc bầy quạ báo tin
Dữ lắm cô đừng trách 
Tôi sao không muốn nói 
Điều đó có lí do 
Tuy cuộc đời tan hoang 
Cùng những ý nghĩ đen
Tối hắn đã không muốn 
Nói giữa lúc mê man
Giật mình hắn thấy nắng 
Chói gió đập cánh cửa 
Mạnh là mỗi khi hắn
Ho láo như đã thức 
Dậy tưởng tượng có khả 
Năng học thuộc lòng tên
Bài thơ của mọi người
Hắn yêu lắc lư cái 
Đầu khoái chí lắm rồi 
Ngủ gật tận cuối trời.


.HOANG TƯỞNG

Em luôn dồn mọi 
Sự tưởng tượng đến 
Mức hoang tưởng thấy 
Anh buồn thiu đến 
Mức tuyệt vọng trước 
Khu phố  lá rụng 
Rơi mùa thu qua 
Rồi không hề buồn 
Ở lứa tuổi đôi 
Mươi đột nhiên em 
Làm em hoảng sợ 
Từ bao giờ bị
Lạc ở nơi chẳng 
Còn tên anh nữa 
Khi ném thẳng tay 
Giấc chiêm bao qua 
Khe hở bối rối 
Em nhìn anh xa
Cách quặn thắt khoảnh 
Khắc rõ ràng đau 
Nỗi đau của người 
Con gái từng hôn 
Lên đôi mắt anh 
Nhìn em năm tháng 
Trôi đi em bám 
Trụ lại bằng linh 
Cảm tư duy luôn 
Dồn mọi sự tưởng
Tượng đến mức hoang 
Tưởng tạo hình hài.


ẢO TƯỞNG 

Khi anh đánh nhau người 
Gọi vì say mê kiếm 
Hiệp khi anh trang bị 
Binh giáp cổ lỗ người 
Gọi vì mụ mẫm đầu 
Óc khi anh phi trên
Con ngựa gầy còm người 
Gọi Don Quichotte điên rồ
Sống bằng ảo giác ồ 
Ở cái xứ mantra ấy 
Không ai biến ra Rôxinante 
Dulxinea de
Tôboxo và một tên 
Khổng lồ trong cánh quạt 
Của chiếc cối xoay gió 
Hay một điều kì quặc 
Không ai lôi ra được 
Từ trang sách có lần 
Chảy máu tưởng chết người 
Hiệp sĩ trải qua mọi 
Sự thất bại chua chát 
Cho đến ngày cuối cùng 
Lạnh lùng mới mở mắt
Ra để sám hối trước 
Giới hạn một Don Quichotte


CÁI CHẾT 

Nửa đêm con mèo thấm 
Lạnh nó chết đốm lửa 
Biến thành lời nguyền buồn 
Trong ô cửa hai cánh 
Mở thế rồi rối bời 
Cơn mưa đổ xuống bộ 
Lông vàng từ đây phải 
Chơi trò kết thúc sớm 
Nơi quả tim ngừng đập 
Hình như chẳng thể tin
Được vào những trò có 
Kết cục im lặng con
Mèo chết lạnh trong tầm
Quan sát tối thiểu của 
Mưa khớp lưng trườn theo 
Dòng nước nó chết mở 
Mắt dù vậy cũng đâu 
Làm lừ đừ suy nghĩ 
Của thành phố này chút 
Sợ hãi cuối cùng trôi 
Nhanh chắc bầy kiến không 
Hay bầy dơi chưa kịp 
Thấy những kẻ đổ lỗi 
Rồi đón một ban mai 
Nắng ấm linh hồn con 
Mèo bay ra từ lớp 
Lông nhão hỡi ơi đau 
Đớn làm sao có viên 
Thuốc độc nào trong đêm 
Nó yếu đuối uống phải.


BUỔI CHIỀU

Hoàng hôn xuống chỗ tôi
Ngồi bên con bò vàng 
Óng ánh sắc đỏ ma 
Tôi nhớ không thể bỏ 
Chạy được trước vị trí 
Vài linh hồn lang bạt
Hòn sỏi khô bất động 
Im lặng trong trí nhớ 
Hoàng hôn xuống thật chậm
Con bò vàng nhắm mắt 
Im lìm giữa hoang vu 
Mặt đất lúc cần thiết 
Nó đã không bỏ chạy 
Ở nơi mình đang sống 
Mọi thứ nhất định không 
Thể trọn vẹn hoàng hôn 
Xuống bên cạnh một đứa 
Bé chăn bò chưa bao
Giờ buồn vui áp đặt 
Cái khoảnh khắc của cuộc 
Đời có thể có được 
Hoặc mất đi ngày mai.


MUA BÁN

Bà cụ mua một ngàn cơm  
Trắng người phụ nữ không muốn 
Bán còn chửi bới thời đại 
Văn minh này thời đại văn

Minh nọ người ta mua hộp 
Cơm 20 ngàn tui còn chưa 
Muốn bán rồi bà cụ vội 
Vàng xin lỗi cô có thể 

Bán thêm cho tôi bốn ngàn 
Mắm người phụ nữ la lên 
Trời ơi cái thời đại văn 
Minh này tại sao còn có 

Người mua thế này bà làm
Ơn đi giùm tui để còn 
Bán còn buôn bà cụ quay 
Lưng cái khoảnh khắc khiến tôi 

Nhớ lại tôi đã từng có 
Ước mơ đã từng có một 
Người bạn và đã từng tan 
Vỡ cái khoảnh khắc tan vỡ 

Của một người đói cần được 
No như gió hoang mạc thổi 
Đến em gái tôi mới nói 
Chuyện mua bán thời văn minh.


HÌNH NHƯ

Hình như quá khứ vừa mới đi 
Qua tờ tạp chí cũ có dòng 
Thơ nhòe mất mùa xuân chỉ còn 
Lại là nỗi cô đơn ở một 

Góc khuất hẹp nhìn sang phía bên 
Cạnh bức tranh vẽ vòng vo cho 
Phép tất cả mọi vật nói với 
Mọi vật trong không gian vừa đủ 

Để chỉ nhớ lại chút ít chuyện 
Hình như quá khứ cũng đã qua 
Mùa xuân trong dòng chữ có lẽ 
Là mùa hạ trong khoảng thời gian 

Lật tiếp mặt tờ tạp chí cũ 
Lại là nỗi cô đơn trong dáng 
Vẻ lẫm thẫm như mùa thu buồn 
Con cá dưới nước bơi bông hoa 

Trên mặt đất nở có thật thế 
Không hình như quá khứ còn đây 
Lật trang cuối cùng có nghĩa là 
Úp tờ tạp chí cũ lại vị 

Trí cũ ở đó thêm mười năm 
Hai mươi năm nữa liệu rằng
Nỗi cô đơn có nghe được quá 
Khứ bằng cái dụi đầu tuổi trẻ 

Giá như chỉ là chút chuyện qua 
Đi đừng đánh đổi bằng quá khứ.


CÔ GÁI KHÁC NGƯỜI 

Cũng có những ngày niềm 
Vui tìm tới cố giải
Thích đến hơn cả chục 
Lần rằng tình yêu sẽ 

Trở lại cho tôi hiểu,
 Cho tôi đỡ sốt ruột 
Tôi đã không còn một 
Người bạn nào giữa khoảng

Trời bao la mênh mông
Đã sống chán ngán và
Nghĩ về những tháng năm
Đã trôi qua bởi một 

Lí do nào đó tôi 
Đã bận tâm với suy 
Nghĩ điên rồ như thể 
Còn nhiều việc điên rồ 

Hơn nữa như cái quy 
Luật sống còn đã làm 
Thay đổi những kẻ khốn 
Khổ trở thành bất lương 

Họ không cười ra được 
Một danh dự họ không 
Đủ tiền để đổ một 
Đôi bông tai trên lỗ

Tai họ nhiều lần mang 
Ý nghĩ cướp của giết 
Người còn khi tôi gối 
Đầu quay về hiện tại 

Mọi thứ mơ hồ trước 
Một công ty và tôi 
Một người sắp sửa nộp
Hồ sơ và tôi thích 

Họ loại bỏ nó đi 
Vì tôi thích mình hèn 
Hạ sống hèn hạ để 
Diễn tả bằng lời nói 

Có lẽ tôi hơi khác 
Người sống quá mờ nhưng
Mà yêu những giấc mơ


ĐIỀU GÌ ĐÓ

Điều gì đó bất ổn 
Cơn mưa rơi không dính 
Dáng với bầu trời người 
Đàn bà ẵm đứa bé 

Trong tay có phải là 
Góa phụ khi gã đàn 
Ông chối phăng chuyện làm
Cha vậy có nên nghĩ 

Là lí do cố ý không 
Điều gì đó đã sắp 
Xảy ra họ gặp phải
Thính giác người đàn bà 

Không nghe lại được quá 
Khứ đã từng trôi qua 
Điều gì đó trong nguyên 
Nhân cần nói lời vĩnh 

Quyết người đàn ông lờ 
Đi ngang góc phòng nhanh
Chóng chìm vào thói quen 
Nốc rượu có thể tạo

Ra sự thay đổi lớn 
Đây là nơi họ biết 
Rõ họ yêu nhau từ lâu 
Điều gì đó thật sự 

Bất ổn trong khoảng thời 
Gian rất dài họ đã
Nhìn thấy sự gắn bó 
Của tình yêu họ giống 

Nhau trong hoàn cảnh khác 
Nhau cả hai có cùng 
Tâm trạng rồi ai sẽ 
Trả giá cho điều gì 

Đó khi không còn bất 
Ổn cơn mưa vẫn rơi
Không dính dáng bầu trời!


EM GÁI 

Thấy hài lòng chỉ ngày hôm nay 
Ai đó đã tặng em hơn cả
Một niềm tin đó cũng không phải
Ngọt ngào đó là tốt đẹp ở 

Phía đông bầu trời khi mỗi lần
Ước thường đặc cược một cái gì
Đó hình như là giấc ngủ em
Không có đi ngủ để thấy được 

Thời điểm cuối cùng có thể chúng
Ta đều ngạc nhiên nói rằng thứ
Đó đã nhìn thấy rồi sau này 
Thấy hài lòng ò đừng hỏi chỉ

Ngày hôm nay thôi hãy để em
Rơi vào lòng ống khói thần tiên
Buổi sáng dạo quanh vòng khu phố
Bỏ hoang có tiệm bánh mì nướng 

Mở cửa cho em thời gian có 
Nắng óng phần tóc và quên mất
Giật mình em là đứa bé khiêm 
Tốn nhất mang kí ức về y 

Vị trí chính tôi thấy hài lòng.


QUÁ MỨC

Ngài tin tôi ăn phình bụng 
Hết buổi tiệc ngài cho rằng 
Chiếc bụng ốm o lỗi thời
Nên được mọc lên sự sang

Trọng cần được nhìn chằm chằm
Để nó trở nên vinh quang 
Bằng điên rồ của đống thức
Ăn thừa cũng là cách ngài 

Ân huệ ngài trước mặt người
Phụ nữ xin lỗi quý cô
Không ai rảnh rỗi để yêu
Rồi công khai trước tòa án 

Mớ tài sản dành dụm mặc
Dù ngài có tiếc rẻ trước 
Dáng vẻ bỏ đi thanh nhã 
Quý cô quá đắt tiền mua 

Này ngài nếu đây là lời
Xúc phạm tôi không bao giờ
Nói và im lặng tôi nghĩ
Ngài có thể nghe đúng hay

Đúng hơn ngài không quá mức 
Để bỏ đi nhưng tôi quá 
Mức muốn ăn thịt trường hợp
Sống ngắn ngủi một cuộc sống!


CHÀO BUỔI SÁNG EM  

Chào buổi sáng em thức 
Dậy khi nào em thức 
Dậy sao lo âu hiện 
buồn trên khuôn mặt một 

Ánh màu hồng nhẹ em
Có ổn không nhớ lại 
Chuyện hôm qua ngủ muộn 
Những người đàn bà đồng 

Tính thích ngủ muộn mắt 
Nhắm như dòng suối lạnh 
Em có thực là không 
Nản lòng trước điều đó 

Chào buổi sáng em đừng 
Nghĩ về những người đàn 
Ông vắng mặt anh ta 
Sẽ trở về vạch tấm

Rèm đứng cho hết mấy 
Đêm sau mà không câu 
Chào lịch sự với những người 
Đàn bà đồng tính rất 

Dễ giật mình thức dậy 
Hoảng sợ có đau đầu 
Và nghĩ rằng không nên 
Có mặt mà em ơi 

Muốn chào buổi sáng em 
Bằng nụ hôn vượt qua 
Nỗi xấu hổ khi muốn 
Em đòi hỏi nhiều hơn 

Cả tình yêu nhân loại 
Nhưng bây giờ đâu thể 
Trong tình yêu này trái 
Tim người đàn bà đồng 

Tính tốt đẹp nhất nhẹ 
Nhàng nói chào buổi sáng 
Em làm sao chúng ta 
Có thể cùng thức dậy!


CÁI CHẾT

Cái chết thiếu lí tưởng 
Của người bạn ta đêm 
Qua là cố bẻ gãy 
Nhành cây mùa đông trong

Lạnh lùng giá rét và
Chắc rằng rồi đây ta
Cũng phải chết bên cái 
Chòi sách cũ ở tỉnh

Lẻ phải ta là đứa 
Sống nhờ đỡ bằng số 
Tiền lẻ hư cấu cuộc 
Đời như con tàu đắm

Nhưng con tàu đắm không 
Để cuộc đời ta bị mất 
Tất cả nó hô biến 
Ta trở nên quyến rũ 

Ít  khi dá mạo hiểm 
Bước qua khỏi thế giới 
Có căn phòng nhỏ một 
Cô bé ngồi khóc chị

Tang mẹ rầu tĩ trước 
Tuổi già ta có thể
 Làm được gì mọi thứ
Trước mắt quá dữ dội


TƯỞNG TƯỢNG 

Anh đang tưởng tượng chúng
Ta được dẫn đến trước 
Một căn bệnh hiểm nghèo 
Em lo sợ bỏ quên 

Mất thói quen ăn một 
Ly kem mùa hè anh
Thôi ý nghĩ về trại dưỡng 
Lão khi về hưu giờ 

Đây phải chiến đấu như 
Cuộc trở về chính ngôi 
Nhà anh có cuộc sống 
Đời thường em có thể 

Múa hát yêu ghét thật
Giả nếu được anh sẽ 
Ước có thêm một ngày 
Để em tha thứ được 

Sự tầm thường một thế 
Giới đang tất bật chờ 
Đèn xanh đến nơi làm 
Việc khủng hoảng la hét 

Ngập đầy bệnh viện anh
Xin lỗi em nhiều lần 
Tưởng tượng trước căn
Bệnh hiểm nghèo anh chỉ 

Nghĩ được tới hôm nay 
Tay anh sờ vào điều 
Ước chân anh dò tìm 
Điều ước và não anh

Lại thực hiện điều ước 
Anh đang tưởng tượng chúng 
Ta được dẫn đến trước 
Hành lang điều họ làm 

Anh cảm thấy không vui!


CÔ ẤY

Cô ấy đến mang đi 
nhiều thứ hoang phí trong 
chiếc túi anh đứng gỡ 
Cọng tóc rối dưới góc 

Nắng buổi chiều theo linh
Cảm ai đó đã giết 
Người trong thoáng chốc rồi 
Chán ghét không thể chịu

Nổi trước ý định ném 
Bỏ tình yêu biến tất
Cả thành xa lạ anh
Ôm cô ấy từ từ 

Hệt như bản phác thảo 
Chính xác là ai muốn 
Chết ai đó trong hai
Người nói như vậy trước 

Khi cô ấy đến mang 
Đi nhiều thứ hoang phí 
Vốn dĩ anh cũng có 
Mặt ở đó nhưng bây 

Giờ mới nhận ra mình
Quên lãng từ lâu trong 
Chiếc túi anh đứng gỡ 
Hình như cô ấy đã 

Mang đi thứ hoang phí 
Trong tình cảnh tuyệt vọng 
Dưới góc nắng buổi chiều
Theo linh cảm ai đó 

Cảm thấy sợ hãi với
Suy nghĩ là kẻ chỉ 
Cần có ánh nắng thôi.


NÀNG

Nàng nói đến đây 
với chiếc dù làm 
Hành lý duy nhất 
Nàng chào tháng chín 

Nơi tôi mùa thu 
Căn phòng duy nhất 
Lụp sụp sặc mùi 
Nàng nói đến đây 

Thời tiết thay đổi 
Nhìn màu trời loãng 
Ra phía xa bên 
Thành phố nàng lắc 

Đầu khi thấy tôi 
Chậm trễ lãng đãng 
Nàng nói đến đây 
Lần thứ mười ba

Mười ba năm trước 
Bây giờ cũng là 
Tháng chín nàng nói 
Thích một mùa có 

Nắng ấm có mưa 
Giông rồi cười buồn 
Nàng không nói nữa 
Nhưng đến một mình 

Với chiếc dù là
Kỉ niệm duy nhất 
Giành cho một người 
Nàng nói đến đây !


Tranh: Alden Marin

TUẦN THƠ 11: THƠ ĐỖ QUYÊN

Đỗ Quyên

TÂN HÌNH THỨC THƠ MƠ

(Lời tác giả nhắn một

số độc giả rằng nếu)

Như bạn vừa qua một
chiêm bao đẹp về nội
dung dưng mà lại cực
kỳ xàm xét về hình

Thức kiểu mặc cảm Ơ
đíp theo ông thày người
Áo (chớ hổng phải dân
quần) tên Xicmun họ

Phơrớt thì hãy ra
vái bàn thờ (nếu bác
trai bác gái đã viên
tịch) hoặc chào tạ song

Thân (kìa hai bác dậy
từ sớm tinh sương ngồi
chờ bạn chào bố chào
mẹ con đi làm đây

ạ).

20/3/2018


Đỗ Quyên
NGƯỜI CON GÁI VIỆT NAM (*)

qua mỗi một di tích danh
lam em lại kể về một
đoạn trường mình trải thủ đô
cổ kính Âu châu đây cũng

dư dả kiến trúc và lịch
sử che phủ đời em hỡi
người con gái Việt Nam chuyện
em mang tính toàn cầu qua

mỗi danh lam di tích em
khóc hai hàng nước mắt anh
đỡ không kịp hai tay Âu
châu ngàn năm văn hiến tất

sẽ bao hết nỗi đau hỡi
người con gái Việt Nam chuyện
đặc nhân loại thời nay qua
mỗi di tích danh lam em

người con gái Việt Nam lại
kể lể rồi than khóc giữa
cả kinh thành Âu châu anh
chàng trai cùng xứ Việt lại

là người nghe rồi chép thành
thơ cũng kiêm người đỡ hai
hàng nước mắt của em hỡi
người con gái Việt Nam

20/7/2018

———

*) Mượn tên bài thơ nổi tiếng của một nhà thơ rất nổi tiếng thế kỷ trước


THƠ MƠ KHỈ

Không chỉ xảy ra với
con người hiện tượng mơ
cũng xảy ra ở loài
động vật có vú và

Một số loài chim khoa
học đã chứng minh còn
trong mơ văn học nhất
là thơ đang tìm ra nhiều

luận chứng.

Đêm mơ chú khỉ nhà tôi
ghẹo gái trẻ rồi cất lời thành thơ.

22/3/2018


CHUYỆN BỒ TÈO

bồ ơi ta cứ nao
nao tự hôm người quyết
sẽ du hành về chốn
cũ ngày qua cảm giác

đó nặng nề hơn đến
mức ta không hiểu chính
mình có lẽ vậy đêm
qua lại mơ màng và

thấy người đi về một
nơi không có ta chỉ
chốn cũ kẻ xưa lạ
hoắc chao ôi không như

đêm trước lần này ở
một nhà ga với chuyến
tàu nơi nào đó Việt
Nam bồ biết mà ta

lâu rồi không về chốn
cũ kẻ xưa cho dù
du hành một mình hay
hai mình đến mức ta

không hình dung nổi nhà
ga quê hương mình bây
giờ buồn hay vui hay
không buồn không vui thôi

mà bồ nghe này ta
và người đứng chờ mà
cả hai đâu nói nên
lời giữa đám đông lời

nhiều hơn cả người đi
người tiễn ôi lời người
ta chớ đâu lời người
mình thế nên ta nước

mắt chứa chan còn người
của ta (chớ không phải
người của người) thì mặt
buồn và lạnh băng thế

rồi tay nắm tay không
rõ tay ai nắm tay
ai gì mà bồ cứ
giận ngang xương vậy để

kể tiếp cảm thấy như
một hai nụ hôn vồi
vội trên tóc ta thì
tàu xịch đến người biến

mất trong dòng người ta
úp xúp kiếm tìm vô
vọng chỉ những hình gương
mặt lạ nhấp nhô nhấp

nhô bồ sao đó ta
lạc mất người theo đoàn
tàu chạy ta còn giữa
sân ga không người và

bóng đêm nhập nhoạng tay
bồ sao lạnh vậy cản
gày nay ta mãi thẫn
thờ buồn nghĩ tới giấc

kể cho hắn cơn ác
mơ hôm lâu và cố
tìm ra nối kết nào
chăng a ta hiểu bồ

ạ vì ngu ta đã
mộng nên thằng chả quất
ngựa truy phong mà du
hành về nơi không có

ta chỉ chốn cũ kẻ
xưa lạ hoắc đến ngay
chả cũng chẳng biết bây
giờ buồn hay vui hay

không buồn không vui thây
kệ chuyện cũ bồ đặt
bàn tay lạnh lên bụng
ấm của ta sẽ thấy

tiếng động khe khẽ rồi
nghe hết câu chót ta
cũng sẽ nói mớ đêm
hôm nay khi không còn

chả mà có người khác
thay thế chả: ta yêu
bồ!

26/5/2018

bên chiếc lá sắp rơi

Thơ Tân hình thức Việt Chào bạn đọc

0

Đó là một quan niệm tuyệt vời, và là một đóng góp quan trọng đối với văn học thế giới. Có lẽ ý tưởng xưa về nền “cộng hòa văn chương” có thể nổi lên lần nữa trong thời đại nơi tất cả đều nhận ra tính nhân bản chung của chúng ta và tìm kiếm cho văn học nghệ thuật một nền tảng đúng hơn, vì sự đồng cảm hơn là hệ tư tưởng.

Nhà thơ & học giả Frederick Turner

Chú Giải về Thơ Tân Hình Thức
-oOo-

Tân Hình Thức Và Câu Chuyện Kể

Khi tôi ngồi uống cà phê ngoài lề
đường và kể lại câu chuyện đã được
kể lại, từ nhiều đời mà đời nào
cũng giống đời nào, mà lời nào cũng

giống lời nào, về người đàn bà và
đàn con nheo nhóc (nơi góc phố được
gọi là chỗ chết, nơi góc phố được
gọi là chỗ sống), kẻ những đường kẻ

bằng than đen; gãy góc, xấu xí như
cái bóng trong tấm hình cũ, như dĩ
nhiên hôm nay ngày mai ngày mốt, như
thế thôi thì thế thôi, biết đâu chừng

nhưng người đàn bà và đàn con nheo
nhóc, vẫn kể lại câu chuyện đã được
kể lại, như người khác đã từng kể
lại, dù chẳng để lại gì ngoài câu

chuyện đã kể, bởi câu chuyện đang tự
kể lại, và không ai, ngay cả người
đàn bà và đàn con nheo nhóc, bước
ra ngoài câu chuyện đã được kể lại.

THƠ VÀ KHÔNG THƠ
____________________
LTG: Tựa đề bài viết “Thơ Và Không Thơ” chỉ là thắc mắc của người đọc từ bao lâu nay, bối rối vì không biết cái hay của thơ nằm ở đâu, ngoài những suy diễn về nội dung và nghĩa chữ. Trong khi, thơ là toàn bộ, kết hợp giữa nội dung và hình thức, như tâm hồn và thể xác. Sự lệch lạc này làm cho thơ mất đi sức mạnh, và xa cách người đọc. Lý do, khi thơ tự do xuất hiện, cái hay của thơ không còn có tính phổ quát, và tùy thuộc quan điểm của từng cá nhân. Sự phát hiện những chức năng não bộ trong sáng tạo, giúp giải đáp vấn đề, và người làm thơ cũng có thể định hướng trong sáng tác của họ, hy vọng thơ và người đọc sẽ không còn ngoảnh mặt lại với nhau. Trong thời đại thông tin, mọi bộ môn nghệ thuật, kỹ năng cao là yếu tố duy nhất để duy trì sự tồn tại, thơ cũng không thể ngoại lệ. Bài viết dài, có một số từ chuyên môn nên hơi khó đọc, xin bạn đọc đọc nhẩn nha từng đề mục.

… Những câu hỏi như “Ai đã giết thơ?”, “Tại sao thơ không có người đọc?”.

Trong cuốn sách nghiên cứu nhan đề “The Master and His Emissary” (Người Thầy và Sứ Thần), McGilchrist mượn câu chuyện về Nietzsche, một bậc thầy tâm linh (não phải), được yêu mến vì sự khôn ngoan và chăm sóc thần dân, đã chỉ định một sứ thần (não trái) thay ông cai quản vương quốc. Vị sứ thần sớm cảm thấy mình mới là người thực sự quyền lực, mặc áo choàng và lật đổ người thầy. Thật không may, vị sứ thần không biết rằng mình đã không biết điều gì. Kết quả là cả bậc thầy, sứ thần, và vương quốc họ phục vụ, đều rơi vào đống đổ nát. Nội dung cuốn sách đề cập tới sự khám phá những chức năng não bộ trong sáng tác nghệ thuật.

Phương pháp thơ

Văn minh Hy lạp với những tên tuổi và thành tựu cho đến bây giờ vẫn thường được nhắc đến. Về thơ, với Homer và hai bản hùng ca Iliad va Odyssey. Triết học với các triết gia Socrates, Plato, Aristotle. Toán học và thiên văn: Thales, Euclid, Archimedes, Pythagoras … Và y khoa với danh y, Hyppocates. Và sản sinh ra phương pháp giáo dục cơ bản, góp phần vào việc phát triển nền văn minh phương Tây. Trở lại với tam khoa, nếu “hùng biện” phát sinh từ những sinh hoạt dân chủ, đưa tới những thể chế dân chủ hiện nay ở phương Tây, thì “văn phạm” và “lý luận” là hai phương pháp chính của giáo dục. Lý luận, vì vậy, là cốt lõi của nền giáo dục, tạo môi trường cho học sinh tranh luận, tìm ra ưu khuyết điểm, đúng sai những kiến thức được truyền thụ. Trong khoa học, giúp khám phá và phát minh, trong triết học là tiến trình tìm kiếm chân lý, hình thành những triết thuyết ở mọi thời đại. Và trong văn học, giúp tưởng tượng, kết hợp các tình tiết để trở thành câu truyện trong kịch, tiểu thuyết, và trong thơ, giúp liên kết những ý tưởng để hình thành tư tưởng. Trong phê bình, lý luận phải dựa trên những bằng chứng cụ thể (văn phạm) mới có thể thuyết phục, phân tích để tìm ra cái hay, cái dở,  không chỉ là những suy diễn mông lung, không liên hệ gì tới tác phẩm.

Giáo dục cổ điển

Giáo dục cổ điển từ thời Phục Hưng đến 1880s, bắt đầu chuyển qua giáo dục hiện đại, thường được gọi là giáo dục tiến bộ (progressive education), nhanh hơn vào thập niên 1900s. Giáo dục tiến bộ lấy trẻ em làm trung tâm (child-centered), bắt nguồn từ ý tưởng trong luận thuyết giáo dục của Rousseau, cho rằng trẻ em vốn tốt và đơn giản, chỉ cần để trẻ em phát triển một mình theo tính tốt và bản năng tự nhiên của các em. John Dewey được coi là người khởi xuống phong trào trong quá trình đô thị hoá và công nghiệp hóa nhanh chóng tại Mỹ vào cuối thế kỷ 19. Học sinh được yêu cầu khám phá và đặt câu hỏi về thế giới xung quanh, quá khứ, hiện tại và tương lai, và hiểu biết thế giới với những quan điểm khác nhau. Các kỹ năng học tập và thực hành được tích hợp vào các bối cảnh có ý nghĩa, chịu trách nhiệm không chỉ cho hành động cá nhân, mà còn cho cộng đồng nói chung. Giáo dục nhấn mạnh vào các môn học hữu ích (bao gồm cả nghề nghiệp), “học bằng cách thực hành, thảo luận nhóm, hơn là giảng dạy hoàn toàn từ sách giáo khoa, chuẩn bị cho học sinh đáp ứng với đời sống xã hội, môi trường đa văn hóa, phát triển các kỹ năng xã hội. Giáo dục tiến bộ phát triển chủ yếu nghiêng về não trái, quan tâm tới khoa học và lý luận để phát triển tâm trí, sản sinh ra lớp người thích cấu trúc, lập kế hoạch, làm việc một mình và giải quyết các vấn đề với logic. Điều ngẫu nhiên, từ khi giáo dục tiến bộ được áp dụng, cũng là thời điểm nổi lên phong trào thơ tự do, một loại thơ thuần lý, ảnh hưởng thế giới phương Tây suốt thế kỷ 20.

  • Giai đoạn Văn phạm (Grammar stage):
  • Giai đoạn Lý luận (Logical stage):
  • Giai đoạn Hùng biện (Rhetoric stage):

Quay trở về nhà

Giáo dục cổ điển từ thời Phục Hưng đến 1880s, bắt đầu chuyển qua giáo dục hiện đại, thường được gọi là giáo dục tiến bộ (progressive education), nhanh hơn vào thập niên 1900s. Giáo dục tiến bộ lấy trẻ em làm trung tâm (child-centered), bắt nguồn từ ý tưởng trong luận thuyết giáo dục của Rousseau, cho rằng trẻ em vốn tốt và đơn giản, chỉ cần để trẻ em phát triển một mình theo tính tốt và bản năng tự nhiên của các em. John Dewey được coi là người khởi xuống phong trào trong quá trình đô thị hoá và công nghiệp hóa nhanh chóng tại Mỹ vào cuối thế kỷ 19. Học sinh được yêu cầu khám phá và đặt câu hỏi về thế giới xung quanh, quá khứ, hiện tại và tương lai, và hiểu biết thế giới với những quan điểm khác nhau. Các kỹ năng học tập và thực hành được tích hợp vào các bối cảnh có ý nghĩa, chịu trách nhiệm không chỉ cho hành động cá nhân, mà còn cho cộng đồng nói chung. Giáo dục nhấn mạnh vào các môn học hữu ích (bao gồm cả nghề nghiệp), “học bằng cách thực hành, thảo luận nhóm, hơn là giảng dạy hoàn toàn từ sách giáo khoa, chuẩn bị cho học sinh đáp ứng với đời sống xã hội, môi trường đa văn hóa, phát triển các kỹ năng xã hội. Giáo dục tiến bộ phát triển chủ yếu nghiêng về não trái, quan tâm tới khoa học và lý luận để phát triển tâm trí, sản sinh ra lớp người thích cấu trúc, lập kế hoạch, làm việc một mình và giải quyết các vấn đề với logic. Điều ngẫu nhiên, từ khi giáo dục tiến bộ được áp dụng, cũng là thời điểm nổi lên phong trào thơ tự do, một loại thơ thuần lý, ảnh hưởng thế giới phương Tây suốt thế kỷ 20.

1/ Kiến thức:
2/ Hiểu biết:
3/ Tác phẩm:

Phương pháp thơ

Alex Alemany

Tân hình thức Việt

Trong thời đại internet, có cơ hội tiếp xúc với  mọi nền văn hóa của nhân loại như từ xa xưa chúng ta đã tiếp nhận các nền văn minh Trung Hoa, Ấn Độ, và thơ, cũng đã từng ảnh hưởng thơ Pháp, một thời đã là cái nôi văn hóa phương Tây. Ngày nay, đa văn hóa đang trở thành xu hướng toàn cầu. Những tạp chí thơ, tuyển tập, website đã chuyển dịch thơ từ nhiều ngôn ngữ qua ngữ tiếng Anh, và từ đó, được chuyển dịch qua lại nhiều ngôn ngữ khác. Bởi tiếng Anh đang là ngôn ngữ thông dụng nhất hiện nay trên thế giới. Và thơ tiếng Anh, cũng là dòng thơ ảnh hưởng tới nhiều dòng thơ của nhiều quốc gia. Nhưng với một nền giáo dục không có các giai đoạn như logic và hùng biện thì sao? Chúng ta cần bổ túc thêm bằng phương pháp tự học để thay thế chương trình cao học sáng tác như của thơ Anh, Mỹ. Nếu không tự học (kiến thức) và cuốn vào sinh hoạt viết (lý luận), thì những phát biểu sẽ hàm hồ, vô căn cứ, không thuyết phục được người đọc. Cái đọc (tiếp thu kiến thức) dù có chú tâm đến đâu, cũng không nói lên được sự hiểu biết, vì trong lúc đọc, chúng ta thường lướt qua những chi tiết, và chỉ khi viết xuống mới phát hiện ra. Cái biết, lúc đó mới toàn vẹn, và người đọc mới nhận ra sự thiếu sót và yếu kém của mình. Đó là đối với cá nhân, còn với một bộ môn, cần tới những nhóm thảo luận. Trong lúc thảo luận, chúng ta sẽ lọc ra những chi tiết nào trong lý thuyết chưa hiểu, chưa đầy đủ, cần bổ túc thêm, những chi tiết nào quan trọng hay không cần thiết. Thảo luận làm nẩy sinh những ý tưởng mới, nhận ra những ưu khuyết điểm, giúp loại bỏ những ý tưởng khó hiểu, bất hợp lý, sắp xếp lại để thành tư tưởng trong thơ. Thảo luận cũng cho chúng ta biết cách làm sao kết nối những yếu tố thơ phù hợp với những chức năng não bộ đáp ứng tiêu chuẩn nhịp điệu và ý tưởng trong thơ Tân hình thức Việt.

Accessibility is important — don’t forget image alt attribute

1/ Tân hình thức có một lý thuyết thơ (Vũ Điệu Không Vần, Tân Hỉnh Thức và Cách Làm Thơ, Thơ và Không Thơ): cung cấp kiến thức và ưu khuyết điểm của nhiều nguồn thơ, tiêu chuẩn thơ, cách làm thơ, những chức năng não bộ, kết hợp với những yếu tố thơ, cân bằng giữa cảm xúc và trí tuệ trong sáng tạo. Nhưng đó cũng mới chỉ là những gợi ý để từ đó, qua những phương tiện tìm kiếm như google, có thể mở rộng thêm kiến thức chuyên môn.

2/ Thơ Tân hình thức Việt là một thể thơ mới, dùng lại các thể 5 chữ, 7 chữ, 8 chữ lục bát, thêm những yếu tố như vắt dòng, lập lại, tính truyện ngôn ngữ thông thường. Đó là những yếu tố căn bản, nhưng khi áp dụng vào sáng tác lại không đơn giản. Thơ Tân hình thức Việt có cách làm thơvà tiêu chuẩn đánh giá một bài thơ hay, nhịp điệu và ý tưởng. Nhịp điệu và ý tưởng là hai chức năng chính trong não bộ phải và trái. Nhịp điệu dùng để chuyên chở cảm xúc và ý tưởng, không đơn giản chỉ lập lại những câu chữ, mà phải kết hợp nhiều yếu tố khác trong thơ như giọng điệu, nội dung … vì khi ý tưởng gắn liền với khả năng sáng tạo thì nhịp điệu cũng vậy.

3/ Diễn đàn thơ Tân hình thức Việt, www.thotanhinhthucviet.com có hiệu quả giống như một wokshop, nếu sử dụng đúng cách.

Dana Gioia

PITY THE BEAUTIFUL

Pity the beautiful,
the dolls, and the dishes,
the babes with big daddies
granting their wishes.

Pity the pretty boys,
the hunks, and Apollos,
the golden lads whom
success always follows.

The hotties, the knock-outs,
the tens out of ten,
the drop-dead gorgeous,
the great leading men.

Pity the faded,
the bloated, the blowsy,
the paunchy Adonis
whose luck’s gone lousy.

Pity the gods,
no longer divine.
Pity the night
the stars lose their shine.



TỘI NGHIỆP NGƯỜI ĐẸP

Tôi nghiệp người đẹp, những người đàn
bà hấp dẫn, những người đàn bà
thon gọn, những người đàn bà trẻ
với những nhân tình ra vẻ, đang

Ban phát cho họ những ước muốn.
Tôi nghiệp những chàng đẹp trai, những
chàng trai lực lưỡng, và những chàng
trai nam tính, những chàng trai vàng

Mà sự thành công luôn luôn bám theo.
Những người lôi cuốn sự thèm muốn,
những người cám dỗ không cưỡng được,
những người ở hạng thóp, những người

Ngọai hạng, những người đàn ông hàng
đầu hết sẩy. Tội nghiệp kẻ tàn
lụi, kẻ béo phị, kẻ nhếch nhác,
chàng đẹp trai nay đã bụng phệ

Sự may mắn đến nước tồi tệ.
Tội nghiệp những vị thánh không còn
thiêng, tội nghiệp đêm, những vì
sao đánh mất sự chói sáng.

Khế Iêm dịch

Code is Poetry

Thơ tân hình thức việt – ngôn ngữ đời thường
Ba tiểu luận
Vũ Điệu Không Vần, Tân Hình Thức và Cách Làm Thơ, Thơ và Không Thơ ở dạng Ebook, PDF, bạn đọc có thể tìm đọc trong mục “EbooK” nơi các website:
 
www.thotanhinhthuc.org
www.thotanhinhthucviet.vn

Trong mục “Thảo Luận”, nhà thơ có thể viết những tư duy của mình về thơ Tân hình thức Việt, dựa theo lý thuyết thơ. Nhà thơ cũng có thể thảo luận với nhau về mọi chi tiết  trong lý thuyết thơ, điểm nào quan trọng và cần khai triển thêm, điểm nào chưa rõ ràng cần giải thích và bổ sung. Người tham gia cũng có thể post lên những tiểu luận ngắn về tư duy thơ, đưa ra những ý tưởng mới đóng góp cho việc phát triển thơ Tân hình thức Việt.


Cảm ơn bạn đọc thơ Tân hình thức Việt!

👋