TUẦN THƠ 37: TIẾNG THƠ GIỮA ĐẠI DỊCH

"Ngẫm lại, con người sinh ra đã là may mắn, hạnh phúc hay khổ đau cũng chỉ là vô thường, hoại diệt, đến rồi đi. Nhưng nếu không nhờ có vô thường thì làm sao chúng ta buông bỏ được cái ngã, để nhận ra, "cuộc sống là đất đai, sáng tạo là hạt mầm, và khổ đau là màu mỡ cho nghệ thuật sinh ra." | https://www.youtube.com/watch?v=uF0WESWXvo8&t=515s

Trích từ Báo Giấy số 66 – Tháng 6/2021 – Năm thứ 5 &
Báo Thơ số 1 – Số ra mắt – 9/2021 – Năm thứ 1

Sáng tác xin gửi về Diễn đàn hoặc email:
baogiay2015@yahoo.com | info@thotanhinhthucviet.vn
Nguyễn Lương Ba

 

NHỮNG NGÀY KHÔNG THỂ NÀO TƯỞNG TƯỢNG ĐƯỢC

 

Tôi mở trang thánh kinh và làm dấu thánh giá
Bây giờ sự im lặng mở ra trong niềm thông cảm
Trang giấy đầu tiên được viết lên bằng âm thanh cỏ lá
Bằng tiếng khóc dỗi hờn của giống dân du mục
Khi ngang qua sa mạc
Bổng nhìn dưới chân dấu cát sâu khắc khổ
Ý thức làm người đốt lên những lần kiêu hãnh
Các bộ lạc phân chia và cuộc chiến bắt đầu
Tôi không còn nhìn những bông hoa mới nở
Ánh sáng tưởng tuợng được thắp lên trong lần cầu nguyện
Khi tiếng khóc đầu tiên còn nguyên trinh sự sống
Cho tôi tình thương bao la của sông của biển
Cho tôi ý tưởng phiêu lưu của gió rừng
Và nhiều khắc khoải của lũng thấp đồi cao
Cho tôi run run hơi thở
Trong nhiều lần dừng chân
Tự hỏi về những ngày mưa cuối mùa
Kỷ niệm nói với tôi rất gần gủi
Con tàu lắc lư chở mối u sầu ở mỗi sân ga
Suốt chuyến hành trình
Thôi hãy dấn thân mình
Để dựng nên những tháng ngày còn lại
Khi bước chân đi bom đạn gần xa
Tôi âm thầm vuốt ve mảnh đất
Mười ngón tay làm mười con suối nhỏ
Mạch nước hiền hòa tưới mát những cành khô
Tôi âm thầm cúi xuống cúi xuống thật sâu
Nói với lòng đất
Sự chết nhẹ nhàng như một cuộc dong chơi
Nói với từng người con gái
Chúng ta chỉ còn vầng trán đôi môi
Kỷ niệm được ngủ yên trên đó
Xin người đừng tấu nhạc phong cầm
Để một mình tôi la hét với thinh không.
22/4/2020

CÕI LÒNG TUYỆT ĐỐI

Nhìn ra thấy ngọn đèn
xanh đỏ cứ xanh rồi
đỏ có thấy bóng dáng
ai đâu ngài thị trưởng
 
nói chuyện những ngày dịch
bệnh trước mắt là con
phố vẫn còn ngưyên con
phố mà hình như xa
 
dần vắng dần hay tịch
lặng ở trong lòng tôi
đi trên lề đường cuộc
đời Thượng Đế cô đơn
 
qua phố không người qua
qua nhà nhà đóng cửa
khung cửa nhìn lên bầu
trời trắng như áo em
 
những ngày nắng hạ là
không ai còn đi không
ai nắm tay để bàn
tay dặn dò bàn tay
 
dặn dò lời chú Đại
Bi dặn dò bàn tay
sạch bàn tay đầy hình
hài vô tận này nhà là
 
này xe là không có
không có gì để nhớ
nữa không còn gì để
nhớ nữa mùa dịch bệnh
 
coronavirus covid-19
người người cách xa người
người khẩu trang người người
ở nhà ở nhà ở
 
“stay-at-home.”
Nam mô a rị da
Bồ đề tát đóa bà da.
(những ngày nằm nhà tránh đại dịch Covid-19/tháng 3-2020)

Thạch Tốt

CÁNH CỬA

Cánh cửa như cánh hoa
mười giờ trước cửa luôn
mở em ạ ! giờ yên
vui hớn hở có thấy
gì căn nhà hình như
vừa sáng nay hoa mười
giờ trong trái tim anh
em dưới hiên nhà chùm
cúc vàng là em đó
em đi xa có thấy gì
cánh cửa vẫn mở những
sớm mai trầm lặng tôi
nói yêu em yêu em
một ngày nào đó (vầng
trăng làm chứng) ? để bây
giờ … vẫn rơi vẫn rơi
đi qua ngõ chung cư
nhà nàng còn nhớ không
gã đàn ông lang thang
huýt sáo nói lời xưa
tưởng rằng tưởng đã quên
còn nhớ không nơi đó
khẽ quay về cánh cửa
như cánh hoa mười giờ
nhớ em bên góc cà
phê thơm hoàng hôn đã
mù tan.

Phạm Quyên Chi

HÌNH ẢNH NỖI ĐƠN ĐỘC

 
Tôi đi tìm người phụ
nữ đã từng ghé đến
hỏi ngôi nhà của bố
tôi thuở còn nhỏ tôi
ít để ý chi những
người đàn bà đến ngó
tìm một điều gì đó
trong chính ngôi nhà của
bố nên ở trước cửa
hay sau cửa tôi không
để ý chi họ chắc
có thấy đứa con của
bố ngồi ngay giữa ngôi
nhà rồi bỗng nhiên đứng
dậy ngồi xuống phát hiện
người phụ nữ đó đến
hỏi ngôi nhà của bố
nhưng không muốn gặp bố
bà ấy sau lần tìm
được ngôi nhà là bỏ
đi không hỏi thêm điều
gì rồi bỗng nhiên trước
cửa bố treo bảng bán
đi ngôi nhà của bố
với cái giá rất rẻ
lạ thay dù mùa xuân
hay thu đông những chiếc
lá thay nhau rụng rơi
lộp độp tôi bỗng thấy
một điều chi đó giống
hình dáng người phụ nữ
ngang qua một điều chi
có liên quan đến cảm
giác bùng vỡ trong trái
tim lâu ngày chợt thấy
nỗi nhớ nhung vồ vập
ngôi nhà của bố hình
như tôi bỗng muốn bỏ
đi giống như người phụ
nữ đã từng không trở lại…
 

DỊCH, THẬT ĐÁNG SỢ PHẢI KHÔNG?

mẹ ơi mẹ mới buổi tinh
sương trời đất còn đọng lại
chút ướt át của đêm hơi
con nghe tiếng khóc bà năm
bà bảy hàng xóm ồ ề
“thâu con về đây, về đây”
Dịch bệnh là gì? Trên nhà
bố đóng kín cửa rồi nằm
im thin thít con cuồng chân
cuồng tay muốn đi bắn bi
thả diều chạy vun vút theo
ngọn diều bay cao trách thằng
Đông thằng Mẫn nó chẳng dám
mò chân ra khỏi vườn hay
Dịch làm ám ảnh cả kí
ức người gần người sống để
yêu thương nhau mà giờ đây
cũng không còn thấy được nét
mặt buồn bố còn nói thí
dụ không còn đến trường lớp
ôi tương lai con chẳng là
đen như mực nay ngồi đây
trong ô cửa một chút nhìn
trông bầy chim non ríu rít
mà vấn vương vấn vương Dịch
chưa qua hay qua đi rồi
sao giống những bí mật trần
gian quá vậy? Ngần ngại hết
sức trước sự hoang hoải nắng
hắt bóng lên phên cửa nắng
lùa giờ lung lay chiếc lá
bay và cả bông hoa nở
rực rỡ ngọt ngào à chút
nữa là đã ào ra sân
nhưng không được nhưng không được
vì sao thế nhỉ? Ai chưa
về, còn ai chưa về?

NẾU


nếu cát bụi bay lên
nếu cát bụi trở về
bằng cách bay lên bà
tôi không trở về
cậu tôi không trở về
họ đã nói chết thì
trở về với cát bụi
cát bụi có bay lên
thì dẫu bây giờ bà
trở về cậu trở về
cũng như đang xem rạp
xiếc một mình không bóng
dáng con người nếu vậy
ai vui vẻ hài lòng
đứng lại chờ cát bụi
nếu cát bụi trở về
bay lên chiếc đài thì
bà không bấm nút cậu
không bấm nút người chết
không thể tự đưa về
quá khứ vậy thì ai
đưa về quá khứ chiếc
đài chẳng có bánh xe
chẳng một lần có con
trâu mập cũng không lắc
lư nhão giống nước hay
bốc cháy rực lửa và
chẳng thể mọc chân chạy
chạy vội vàng với bọn
nhỏ mơ hồ mơ hồ
nếu mọi mơ hồ biến
mất đi như cát bụi
biến mất kí ức về
một giây lát cả nước
lửa cùng trôi qua thẫn
thờ mặc kệ đi người
đàn ông qua đường người
đàn bà qua đường hai
người cùng nắm tay băng
qua cát bụi bay đầy
trời cát bụi trở nghiêng
lời chào hỏi nắng nâng
mặt đất lên bánh xe
quay quay cô gái tắt
âm thanh không có gì
không có gì người gặp
người không vội qua mau …

Michael Lee Johnson

VIRUS IN AIR, SPASMS IN BACK

 
Ảnh sưu tầm
There’s a virus in the air, but I can’t see it.
People are dying around me, but I can’t save them.
There are spikes pierced in my back,
spasms, but I can’t touch them.
Heartbeats, hell pulsating, my back muscles,
I covet in my prayers.
I turn right to the left, in my bed, then hang still.
Nails impaled, I bleed hourly,
Jesus on that cross.
Now 73 years of age, my half-sister 92,
told me, “getting old isn’t for sissies.”
I didn’t believe her –
until the first mimic words
out of “Kipper” my new parakeet’s mouth,
sitting in his cage alone were
“Daddy, it’s not easy being green.”
 

VIRUS TRONG KHÔNG KHÍ, CO THẮT LƯNG

Có một loại vi-rút trong không khí, nhưng tôi
không thể nhìn thấy nó.
Mọi người đang chết xung quanh,
nhưng tôi không thể cứu họ.
Có những chiếc gai đâm vào lưng tôi,
co thắt, nhưng tôi không thể chạm vào chúng.
Nhịp tim, nhịp đập địa ngục, cơ bắp lưng,
Tôi thèm muốn trong lời cầu nguyện.
Tôi quay phải sang trái, trên giường,
rồi cứ thế nằm nghiêng.
Móng tay bị đâm, chảy máu hàng giờ,
Chúa Giêsu trên thập tự giá.
Bây giờ 73 tuổi, em gái cùng cha khác mẹ 92,
đã nói với tôi rằng, “già đi không phải vì
ẻo lả yếu đuối.”
Tôi không tin cô ấy –
cho đến khi những từ nhai lại đầu tiên
“Kipper” thoát ra từ miệng con vẹt đuôi dài,
đậu trong lồng một mình
“Cha ơi, không dễ gì cả tin đâu.”

 


Nguyễn Ngọc Trìu

ĐI TRONG MÙA HÓA TRANG LỜI

Đi mãi đi mãi đến bao
giờ bao giờ mới qua mùa
hóa trang lời nói mỗi khi
ra khỏi môi người có người
bảo tôi rằng chả còn lâu
rồi có một ngày có một
ngày tan hội hóa trang sẽ
không còn thấy sẽ không còn
gặp dòng âm thanh lộn trái
mình lộn trái mình chen lên
làm chủ cuộc chơi sẽ không
còn thấy sẽ không còn gặp
những dòng âm thanh vội vã
đổ phứa lên mình xanh đỏ
trắng đen sẽ không còn thấy
sẽ không còn gặp những dòng
âm thanh hóa trang vụng về
dáng như ngái ngủ vật vờ
vào hội sợ một ngày tan
hội còn có ai nhận ra
đâu là lời hóa trang đâu
lời chửa hóa trang ?


Buizu

BÀ NỘI TRỢ

(Tên tạm đặt do tác giả chưa đặt tên để phân biệt với bài BÀ QUẢN GIA)

khi tôi còn mải loay
hoay bên bếp đứng chiên
miếng thịt cho bữa tối
trong khi đang đọc tin

người đàn bà ấn-độ
làm nghề giúp việc nhà
bị từ chối trước cửa
căn nhà mà bà ta
 
mới hơn một tháng trước
đó còn đang mải loay
hoay lau chùi dọn dẹp
từ bên trong và vẫn
 
không quên sẽ phải chiên
miếng thịt cho bữa tối
mà ông bà chủ nhà
đã căn dặn từ lúc
 
sáng sớm khi họ thức
dậy với bản tin con
vi-rút trung-quốc đang
lan rộng tận bốn bể
 
năm châu cướp đi vài
trăm ngàn mạng người nhưng
thứ mà con vi-rút
trung-quốc cướp đi là
 
hàng triệu triệu miếng thịt
mà bà giúp việc sẽ
phải chiên cho chủ đến
khi bà bị cho thôi
 
việc hay miếng thịt mà
người ta cho đi nhưng
sẽ quay lại clip và
tung lên face-book hay
 
you-tube để hòng kiếm
thêm vài miếng thịt trong
thời buổi rối ren giãn
cách xã hội như một
 
thứ trò chơi mà bên
thắng cuộc sẽ chẳng còn
một miếng thịt nào hoặc
sẽ cháy khét như miếng
 
thịt mà tôi đang mải
loay hoay trong bếp đứng
chiên và mải nghĩ về
người đàn bà ở xứ
ấn-độ hay xứ an-
-nam mà giờ đây chắc
chắn không còn một miếng
thịt nào…
4/2020

 Hoàng Xuân Sơn

B Ê N T R O N G M ỘT S Ự T H Ể

Trở về trong sự trở về là
nhân đôi niềm mất mát ê chề
Năm nào cũng ngần ấy thức ngần
ấy thứ những cái máy nóng chạy
túi xụi suốt mùa đông những cái
máy lạnh phun ra rả suốt mùa
hè những quạt bàn quạt trần quạt
đứng lau chùi phủi bụi lắp vào
tháo ra lắp vào vù vù quay
hay ù lì đứng một chỗ nằm
một góc chui một xó như cuộc
đời À cuộc đời có khi xanh
mướt như bóng mây trên trời có
khi hoang tàn như đám cỏ hôi
chết tiệt bên hông đàng sau nhà
(chẳng phải là cái-nhà-của-ta)
*
Trở về trong sự trở về là
bội thu niềm vui sướng cuộc tình
mãi rồi cũng có hai bề phải
trái thăm thú cả hai mặt gặt
hái tất niềm hoan lạc thế gian
hay quét sạch niềm tự kỷ sau
cùng mấy chục năm chăm chỉ làm
công việc quét nhà quét hoài không
hết rác mà đời mình rác rưởi
cứ dày thêm vạch áo xem nào:
sống lưng tôi bầm dập mắt trời
không cong mà gió trời hung bạo 
*
Trở về trong sự trở về những
kẻ hoàn toàn đứng ở bên lề
Cứ nói dối một lần là quen
tật nói dối mãi còn ấp ủ
cật lực trong lòng để lâu e
sanh bịnh sự dối trá nào không
bắt đầu bằng một điều chân thật
Ví dụ như khi tôi bắt đầu
nói yêu em tôi nói yêu em
yêu em yêu em biết dường nào!
mai - 2001

Hoài Phương Nguyễn

KHÔNG ĐỀ

(Tặng anh Minh Nvuong)
Anh đứng bên bức tường
Sắt – phải hay không nhỉ?
Hay là bên bức tường
bê tông bọc sắt? – Mà
thôi đi! Chẳng sao. Đằng
nào thì những bức tường
sắt cũng chỉ là khái
niệm, như những bức màn
tre cũng chỉ là khái
niệm. Sự thật là những
bức tường sắt ấy – ở
đâu ra nhỉ? đã bị
người ta giật đổ lâu
rồi, nhưng đâu đó, những
bức tường sắt trong tâm
tưởng thì vẫn còn và
vững chắc và khó lay
chuyển hơn xưa rất và
rất nhiều lần, như những
ranh giới tưởng đã được
xóa lâu rồi thì vẫn
tồn tại trong lòng người,
như tồn tại mãi mãi
những vĩ tuyến (17 –
ngày và đêm), lan man,
lan man… như những lũy
tre làng đã từ lâu,
từ bao giờ anh tưởng
đã ra khỏi dù có
ít nhiều khó khăn thì
lại vẫn âm thầm đeo
bám chạy theo anh thân
thiết nơi những phương trời.
Nhưng mà thôi, kệ đi,
kệ những bức tường sắt,
tường bê tông, kệ những
rào tre, những lũy tre,
những khái niệm mới cũ
những tân hình thức và
với những truyền thống, những
 

KHẾ IÊM

Tranh Nguyễn Đại Giang
và những Nguyễn
Du, Nguyễn Bính, Nguyễn
Khuyến… đang ngày đêm âm
thầm bủa vây, anh cứ
đứng đây dựa lưng vào
bức tường, sắt, bê tông
gì kệ xác, ngửa mặt
ngắm mây trôi và hít
căng lồng ngực bầu không
khí ban mai trong trẻo.
 
26 03 20

James Daniel Spears
 

WHER WE BREAK


You find me, a cigarette
and fear
my only company,
long hair scattered
while you sleep.
I do not love you.
I leave what I was buried
in smoke,
throat dry as tear ducts.
Built from driftwood dried
in the desert. Fire engulfs
what we did not build
Praying for a miracle
or rain. Water
drips from a crucifix’s toes.
You do not love me,
comfortable in quiet
and confused gooseflesh
James Daniel Spears’ poetry has been featured in Jump, The Annual Tejano, and The Eunoia Review. Despite being promised untold riches awaited him in pursuit of poetics, he lives a humble life in his hometown of El Paso, Texas with his nephew, two dogs, and one angry cat
 

LÀM SAO MỒI LIÊN HỆ CỦA CHÚNG
TA BỊ CẮT ĐỨT

Em tìm tôi, ngoài thuốc lá
và nỗi sợ
tôi chỉ là tôi,
mái tóc lòa xòa
trong lúc em ngủ.
Tôi không yêu em.
Tôi che phủ quá khứ
trong khói thuốc,
cuống họng khô như ống dẫn nước mắt.
Mối liên hệ từ khúc gỗ trôi trên sông khô
trong sa mạc. Lửa chìm sâu
trong những gì chẳng liên hệ tới chúng ta.
Cầu xin nhờ phép mầu
hoặc mưa. Nước
rơi dưới chân thập tự giá.
Em không yêu tôi,
thoải mái trong im lặng
và ngượng ngùng khi làn da bị cọ sát
Bài thơ đã được đăng trên Jump, The Year Tejano, và trên The Eunoia Review. Mặc dù được hứa hẹn về sự giàu có không thể kể xiết đang chờ đợi khi theo đuổi thi pháp, anh ta sống một cuộc sống khiêm tốn ở quê hương El Paso, Texas với cháu trai của mình, hai con chó và một con mèo hung dữ

Gregg Dotoli

AL, NEWTON AND MAX
(THEORY DECAY)

Al, Newton and Max’s bologna …er truth
is fast decaying
In da new now world
Physics laws spawn for mankind
ONLY in uninterrupted observance of Blackholeness
Yes, our relativity is going down da tubes
Newton’s chatter on gravity was just wrong
Physics laws spawn for mankind
ONLY in uninterrupted observance of Blackholeness
 
nothing is what it seems
nothing is what it seems
Max And Al
2 old Apples hanging on a branch
physical Truth lives in the seeds of reflected
dreams
 

AL, NEWTON AND MAX
(LÝ THUYẾT SUY TÀN)

 
Ơ sự thật vô nghĩa của Al, Newton và Max
suy tàn nhanh chóng
Trong cái thế giới mới hiện nay
Luật vật lý tái sản sinh cho con người
CHỈ trong sự quan sát không ngừng nghỉ của Lỗ đen
Phải, mối liên hệ của chúng ta đang bị hủy diệt
Tiếng nói huyên thuyên của Newton về trọng lực
đã sai
Luật vật lý tái sản sinh cho con người
CHỈ trong sự quan sát không ngừng nghỉ của Lỗ đen
không có là những gì hình như là
không có là những gì hình như là
Max và Al
2 trái táo già treo trên cành cây
Sự thật vật lý sống trong hạt những giấc mơ
phản chiếu

Trần Văn Quyết

HÁT VỀ BỤI

 
Hạt bụi lang thang giữa thinh
không vô định hình ào ào
bay dạt vần xoay lăn lóc
vô tình tôi trốn vào hạt
bụi rồi hạt bụi hóa thành
tôi ngẫu nhiên nhưng đó là
nhân duyên từ hằng hà sa
số kiếp như sự hội tụ
của đoàn thạch nhũ triệu triệu
năm cơn thiên di ngủ quên
bên đời bộn bề luân chuyển
nên hạt bụi – tôi chập chờn
trong tiềm thức mê-tỉnh-mộng
liên hồi hoan ca rộn ràng
điệu bi ai thê lương dằn
xé trong nỗi xập xình pop
rock tôi đi từ hạt bụi
rồi thành hạt bụi muôn nỗi
đời vẫn cứ khao khát ước
mơ là một hạt bụi trong
đậu trên cánh hồng nhung tỏa
hương dịu dàng trong khu vườn
yên tĩnh.
07.8.2013

Trần Thị Bạch Diệp

 BÊN NGOÀI CỬA SỔ

Nếu nàng trèo qua cửa
Sổ để vào rừng bằng
Một đôi chân không bít
Tất cùng mái tóc thả.
Bay như gió qua rèm
Cửa đó là buổi sáng
Mùa xuân không phải mùa
Hạ hay ngày đông tuyết.
Không có ở đây chỉ
Có gió và tóc nàng
Bay qua rèm cùng đôi
Chân không vớ vào cánh.
Rừng mùa xuân hoa nở
Hoa rất nhiều hương thơm
Rất lạ bầu trời hồn
Nhiên như màu mắt em.
Ảnh Phạm Quyên Chi


Bé no sữa vừa no
Giấc ngủ êm giấc không
Mộng mi đứa bé cũng
Thích đùa chơi trong mảnh.
Vườn mùa xuân để nghe
Giọng bầy chim như gió
Qua rèm thời gian vô
Ưu nàng như đứa bé.
No sữa no gió đầy
Cỏ đầy hoa chỉ cần
Nàng trèo qua cửa bằng
Đôi chân trần ôm lấy
Trời trong như ôm lấy
Người nàng yêu trong giấc
Chập chờn giấc mãi mê
Tự do và cỏ như cách
Mỗi ngày nàng thở bên
Ô cửa nhỏ và tuyệt nhất
Là trèo qua cửa sổ
Mở về phía cánh rừng
Tự do.
BD 6. 2019

TRỞ VỀ

 
Em đã cố nghĩ một
Cách gì nhanh nhất để
Có thể đến nơi mình
Muốn như một cơn gió
Vụt ngang qua ngôi làng
Nhỏ có cỏ xanh ướt
Mềm những cơn mưa dông
Đầu mùa và tiếng sấm
Gọi lũ trẻ mau mau
Bò ra khỏi gầm giường
Hứng mưa chơi đuổi bắt
Kiểu đuổi bắt này phải
Chạy đủ nhanh như những
Lần bay cả hai chân
Trong mơ qua ngôi làng
Có em má lem bé
Xíu chúng ta đâu rồi
Anh trong ngôi làng xưa
Cũ trong những bài ca
Dao của ngoại ru bờ
Qua bãi ru ruộng bắp
Xanh mùa trĩu trái ru
Con chuồn chuồn cắn rốn
Bơi hết dòng kênh đến
Mùa mưa dông chạy qua
Cánh đồng trở về góc
Bếp thơm mùi gạo mới
Nấu thơm mùi trăng hiên
Nhà anh cầm tay võng
Lắc lư mùa xuân qua
Hạ tới chúng ta đuổi
Bắt bằng cách nhanh nhất
Vui nhât là cho ý
Nghĩ thoát ra đôi mắt
Nhắm lập tức thành phố
Lùi lại sau lưng anh
Cõng tuổi thơ em chạy
Trên cánh đồng cuộc rượt
Đuổi số phận không bao
Giờ ngưng lại …

Xuân Thủy

GỬI ĐẾN NGƯỜI CHA BẠN VỪA MẤT

Đêm qua con đã khóc đủ nhiều chưa
Đủ hết những câu chuyện của khổ đau
Những ngày cha còn sống trên thế gian
Để giờ đây con có thể sống với
Những người đàn bà đã làm cha đau
Những vết thương còn lại đã ngủ yên
Những người đàn bà không còn khóc lóc
Nhưng họ vẫn yếu mềm và nông cạn
Vì vết thương còn lại đã ngủ yên
Dưới những bông hoa được ném xuống huyệt
Mộ kia không có chút màu ánh sáng
Thì làm sao bông hoa ý nghĩa gì
Bảy ngày sau linh hồn cha đi khuất
Tha thứ cho hết thảy thế gian những
Người đàn bà yếu mềm và nông cạn
Đã làm cha đau đớn và không thể
Như đoá hoa kia dưới ánh sáng này
Thêm một lần nữa những khổ đau cha
Đã cất đi đã cất đi để con
Nhẹ bước những ngày còn lại bên những
Người đàn bà yếu mềm và nông cạn …
Những bông hoa có thể sống nơi thẳm
Sâu tăm tối hay khi con thiếp đi
Đã là một thế giới khác nơi chỉ
Còn có tình yêu …
9.5.2021

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Subscribe to get notified of the latest Tin Tho updates.

spot_img

Up Next

Discover

Other Articles