TUẦN THƠ 43: THƠ KHÁC

THÔNG BÁOThân mời quí bạn tham dự sinh hoạt và gửi sáng tác cho Báo Thơ, qua email: tapchitho2022@gmail.com |Sáng tác bao gồm đủ loại thơ từ vần điệu, tự do đến Tân hình thức Việt. “Thơ Tân hình thức Việt“ dùng lại những thể thơ 5, 7, 8 chữ và lục bát, tượng trưng cho truyền thống thơ Việt, thu nạp các yếu tố: tính truyện, ngôn ngữ đời thường, vắt dòng từ thơ truyền thống Anh, và kỹ thuật lặp lại từ thơ tự do Mỹ. Kỹ thuật lặp lại cặp đôi bằng trắc, vừa tạo nhịp điệu, vừa tạo vần ở bất cứ chỗ nào trong bài thơ, trở thành sức mạnh cho thơ Tân hình thức Việt. Nhưng với điều kiện, người làm thơ phải có khả năng phối hợp với các yếu tố khác, cảm xúc và ý tưởng chẳng hạn, để người đọc không nhận ra đó là kỹ thuật. Như vậy, từ khởi đầu, thơ Tân hình thức Việt đã chủ trương nối kết giữa thơ truyền thống và thơ tự do hiện đại, đi xa hơn, giữa thơ tiếng Anh và thơ tiếng Việt, giữa nền văn hóa này và nền văn hóa khác, cũng có nghĩa là nối kết giữa bán cầu não trái và phải trong sáng tác.” (Trích “Vũ Điệu Không Vần”)Đồng thời, những nhà họa sĩ cũng có thể gửi tranh đăng trên trang 1/ Báo Thơ. Trân trọng, Báo ThơNguồn bài viết: https://thotanhinhthucviet.vn/product/bao-tho-thang-3-nam-2022-nam-thu-2-so-3/

Mai Ninh

HUYỀN SỬ

Không có gã thanh niên bỏ những
kèn đồng giữa chợ dẫn tôi vào
sau cánh cổng sơn xanh sắt ố
bờ tường vỡ lở mái trần cầu
thang, lớp học hành lang trống vắng
ngày hè chất xếp ghế bàn chờ
sơn cọ sửa sang cho kịp tựu
trường, tôi đã chẳng biết trong lòng
đời sống bụi dơ chen chúc lất
lay người khốn khó vẫn còn nơi
thơ rực thắm bông hoa của gã
con trai mới được quá hai mươi
ngồi vẽ dưới mây cho đám trẻ
em nghèo một lớp học tường đầy
hình ảnh sáng vui thay rác rưởi
dềnh quanh chợ búa. Không có chàng
thanh niên lạ lẫm mời tôi vào
quán bờ đường uống thêm một ly
cà-phê đọng bã đen nhờ và
thổi vài hơi khói vòng nạc-ghi-
lê kêu bập bập làm sao tôi
biết người chủ quán đã bắt chàng
ta phải trả mười lần giá cả bình
thường vì dám mời một người
đàn bà ngoại quốc không quen bằng
món tiền ăn một ngày trọn ba
đồng Ai Cập đắng môi tôi son
khép ngoài đường bụi bay múa hồn
nhiên trong chiều nắng. Không có con
tàu trôi giữa hai bờ sông chỉ
là người lách vào huyền sử bao
ngàn năm ngủ yên vua trời đội
đêm kêu hoảng trong mồ mả đền
đài chùm bóng không gian u uất
đè lên phận người da cháy dân
nuy-bi bị lưu đày ra khỏi
quê hương cội nguồn nhường đất đai
mang phần mệnh tha phương trên lạc
đà cong lưng, họ lìa xa những
ngôi nhà tường vẽ hoa và chim
sắt vòng tròn mặt trời hơn bốn
ngàn năm về trước bà hoàng I-
Sis đào sông để tìm thân thể
người tình chung bị thù nhân chặt
mười bốn khúc thả trôi trong dòng
đục hờn ghen. Cuối cùng chỉ còn
thiếu đôi mắt đắm sâu nên huyền
thoại sông Nil không thoát khỏi chữ
Tình.

Nil, 2000 | bài trên trang cũ www.thotanhinhthuc.org

Khế Iêm | Xâu chuỗi thơ 

CHIẾC XE ĐẠP

BỨC TRANH (click vào tiêu đề nghe nhạc)

Người đàn ông dựa xe đạp

vào vách tường vừa kịp

cơn giông ập xuống mang

theo mưa và mưa và

mưa xoá nhoà biên cương

giữa sáng tối và sự

vật và bụi mờ đẩy

người đàn ông dần dần

lùi lại khoảng cách giữa

tiếng rơi mái hiên và

gió lạnh và chiếc xe

lấn tới lấn tới cho

đến khi những đường cong

vòng tròn những nan hoa

những góc cạnh khảm sâu

vào bức tường đã ố

màu thành bức tranh hiện

thực và người đàn ông

là chiếc bóng phai mờ

và cơn giông và mưa

và biên độ giữa hai

chiều thực tại còn đọng

lại nhiều năm sau đó

trong ký ức người đàn

ông những phút giây lạ

lùng tưởng chừng như câu

chuyện chỉ xảy ra trong

tâm trí.


KÝ HIỆU CỦA IM LẶNG

Tôi là chiếc xe đạp tôi

không có tâm trí thân

xác tôi là những ống

sắt vô cảm chủng loại

tôi những chiếc xe lăn

bánh trên mọi ngả đường

ngày ngày những mặt đường

mạch sống những con đường

hôm qua hôm kia quanh

co những con đường phố

nghèo trong giấc mơ người

người tất bật người người

đông vui cùng bầu trời

xanh xưa những chiếc xe

song song những tuổi thơ

những mối tình song song

dĩ vãng trong ký ức

con người còn bây giờ

chủng loại tôi đang dần

dần thu nhỏ lạc loài

giữa trùng trùng xe hơi

gắn máy dưới bầu trời

mây mù ô nhiễm trên

vỉa hè tràn đầy rác

rến tràn đầy tiếng ồn

tôi là sự vật giữa

các sự vật tiếng nói

của chủng loại tôi là

im lặng im lặng là

ký hiệu của sự vật.


NGƯỜI ĐÀN ÔNG KỂ

Tôi nói với người bán hàng

– tôi vừa dựng chiếc xe vào

mua bao thuốc lá lúc trở

ra chiếc xe đã không cánh

mà bay – sao khi không lại

mất – một giọng nói the thé

vang lên quanh tôi không một

bóng người ngoài con đường phía

trước lác đác vài chiếc xe

qua và trên nóc nhà cao

tầng một áng mây trôi – chiếc

xe đạp cũ đã xỉn màu

gắn bó với tôi suốt cuộc

đời nghèo – sao khi không lại

mất – giọng nói cất lên ở

ngoài hay trong tôi và có

kẻ nào đó xâm nhập tâm

trí đang trách cứ tôi tôi

thật sự có mặt tôi thật

sự có một chiếc xe đạp

chiếc xe đạp thật sự không

cánh mà bay – sao khi không

lại mất – tôi không nhận ra

tôi ai đưa tôi tới đây

để chỉ mua một bao thuốc

lá thời gian chẳng phải ngưng

lại mà fractal đứt đoạn

lãng quên không ký ức tôi


Trầm Phục Khắc

THƠ KHÁC

Thơ khác ngồi im để mặc cho
thơ giống nói những điều không khác
bên ngoài tấp nập hay văng vắng
thơ khác ngồi nghe thơ giống cho

đến khi cả hai cùng nhận ra
sự có mặt của người đàn ông
lắp ba lắp bắp người đàn ông
lắp ba lắp bắp có vẻ đang

đòi lại cái quyền được nghe và
được nói bên ngoài đột nhiên cực
thanh vắng cho đến khi cái quyền
được nghe có vẻ càng lúc càng

tỏ ra lấn át và đòi hỏi
cho bằng được cái quyền được nói
thì cái quyền được nghe và được
nói đành bỏ mặc…bỏ mặc cho

người đàn ông lắp ba lắp bắp
tiếp tục đòi lại cho bằng được
cái quyền được gọi khác đi là
cái quyền lắp ba lắp bắp đến

lúc này thì thơ khác không thể
ngồi im để mặc cho thơ giống
tiếp tục nói những điều không khác
bên ngoài bắt đầu đang tấp nập

tất cả đang ùa ra uà ra
cho đến khi cực kỳ ồn thì
cả thơ giống thơ khác và cả
người đàn ông lắp ba lắp bắp

đành phải bước ra bên ngoài dắt
díu nhau tìm cho được một chỗ
hợp lý hơn để mà tiếp tục
nói thêm về những điều không khác

…gởi Khế Iêm | nhà thơ Tô Thùy Yên và nhà văn Mai Thảo đã khuất, cả hai đều luôn viết thơ khác

Nguyễn Lương Ba

MỖI NGÀY CHÚNG TA CÓ CÙNG VỚI NHAU

Muốn tả chân em thì anh

đứng ngoài để tả chân em

đứng ngoài điều mình tả vì

chỉ để mô tả có thế

nào thì nói lên thế rồi

tự xóa một cách khách quan

để bây giờ nơi đó em

chờ người về nhớ ngày chia

tay để bây giờ nơi đây

những dấu chân khắc dấu

hoài niệm giấc mơ dài thật

lãng mạn chập chờn dài mãi

những hoài niệm trong căn

nhà đi tới đi lui với

chính mình bắt đầu tan tành

sức mẻ mỗi nơi một chút

sức mẻ tình yêu của Thượng

Đế sức mẻ không yêu ai

nữa từ chối sự sáng tạo

tình yêu nằm im giữa người

người nằm im chập chờn giấc

mơ xa lạ con virus

xa lạ tự tìm tự tạo

không có gì sẵn sàng cả.

Muốn tả chân em thì anh

đứng trong để tả chân em

đứng trong điều mình diễn tả

nhìn em như một lối nhìn

sáng rỡ xa lạ cái thế giới

nhìn nhìn em không có gì

sôi nổi hơn vấn đề sống

chết của con người nhân loại

Cuộc đời cũng chỉ có một.

Viết trong mùa Đại dịch Covid-19/tháng 4-2020

Hồ Đăng Thanh Ngọc

BÀI THƠ CỦA MỘT NHÀ THƠ

hôm qua nhà thơ làm bài thơ
trong lửa rồi đem chôn dưới vực
SÂU/ bài thơ về màu của đóa
hoa làm trái tim nhà thơ rướm

máu/ bài thơ về những chiếc lông
ngỗng màu tối trong những ngày xa
nhau, những chiếc lông sáng màu trở
lại khi người đàn ông trở về,

song con ngỗng đã chết/ bài thơ
về sợi tóc của cây dương liễu
được bàn tay tình yêu ve vuốt/
bài thơ về một cặp tình nhân

ôm nhau trong lúc nhẩm tính về
hóa đơn bữa tối trên bàn ăn
nơi một quán vắng/ bài thơ về
người phụ nữ đội ô đi trong

nắng chiều của ngày tận thế/ bài
thơ về vẻ đẹp của trái đất
này sẽ là niềm cay đắng/ bài
thơ của những đớn đau về những

mất mát đất đai/ bài thơ về
những linh hồn không còn hát nữa
dù đêm trăng rất sáng…Những bài
thơ là sự bất lực của ngữ

pháp. Tuy nhiên những bài thơ ngày
một bị rẻ rúng, trong khi nụ
hôn chân thật ngày một hiếm hoi

Báo Thơ • Tháng 12 năm 2021 • Năm thứ 1 • Số 2 

Tô Thùy Yên | Tặng Ngọc Dũng

Đời Sau Cái Chết | VIE POSTHUME

Em đắp mặt anh mười ngón tay nhánh huệ

Anh biết anh đã trút linh hồn

Sống dậy từ đây đằng sau cái chết

Vốn công phạt tình yêu kết liễu kẻ cô đơn

Em vùi xác anh dưới lớp tro mùa thu

Khuôn mặt ủ ê em bật trận mưa dầm

Tẩm thịt xương anh lạnh lùng rã mục

Bùng nở loài nấm độc tên bi thương

Anh kể kỷ niệm tuổi già chưa sống tới

Mà quên dĩ vãng của hôm nay

Đến thấy em không còn trẻ nữa

Anh chết yểu anh từng trải trước đời anh

Anh ngu đần chiếc bị lũng không hay

Bao đồng Xu thiếu thời đều lọt mất

Cuộc đời xúm lại khảo tra anh

Đứa bé trốn đi linh hồn râu tóc trắng

Em kiếm anh về em cũng ngu đần

Chúng ta thập thò ở ngưỡng cửa tình yêu

Cửa độc nhất tiếp thu người hối lỗi

Xin làm người theo đúng tuổi khai sinh

Vô ích em anh nằm xuống trối trăn

Đôi mắt trừng trừng không chịu khép

Như mặt biển chì nạm những đảo hoang

Tay em vuốt không đánh chìm được chúng.

Sáng Tạo bộ mới, số 2 tháng 8-1960 (trang 32-33) | TƯỞNG NHỚ NHÀ THƠ TÔ THÙY YÊN (1938-2019)

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Subscribe to get notified of the latest Tin Tho updates.

spot_img

Up Next

Discover

Other Articles