THƠ TUẦN 6: CHÙM THƠ NHIỀU NGƯỜI VIẾT

Chúng ta đã có tiêu chuẩn đánh giá một bài thơ: cái mới trong ý tưởng và cái hay trong nhịp điệu; cùng cách làm thơ Tân hình thức Việt, và bây giờ là thời điểm của vận động sáng tác. Thơ Tân hình thức Việt tái định nghĩa, thơ là một hành trình hồi phục người đọc, so với điện ảnh và ca nhạc, đó là tham vọng chẳng có gì phải thất vọng, vì đó là thơ. Nhưng để hồi phục người đọc, phải hồi phục nhịp điệu thơ, và để có nhiều người đọc, phải có nhiều người sáng tác. Chúng tôi mong muốn có những sáng tác mới, áp dụng theo cách làm thơ Tân hình thức Việt, và ngoài việc sáng tác, xin các thân hữu bỏ ít nhiệt tâm vận động thêm người tham gia. Sáng tác xin gửi về email: baogiaytanhinhthuc@yahoo.com ~ tanhinhthuc@gmail.com ~ info@thotanhinhthucviet.vn

Chúng ta đã có tiêu chuẩn đánh giá một bài thơ: cái mới trong ý tưởng và cái hay trong nhịp điệu; cùng cách làm thơ Tân hình thức Việt, và bây giờ là thời điểm của vận động sáng tác. Thơ Tân hình thức Việt tái định nghĩa, thơ là một hành trình hồi phục người đọc, so với điện ảnh và ca nhạc, đó là tham vọng chẳng có gì phải thất vọng, vì đó là thơ. Nhưng để hồi phục người đọc, phải hồi phục nhịp điệu thơ, và để có nhiều người đọc, phải có nhiều người sáng tác. Chúng tôi mong muốn có những sáng tác mới, áp dụng theo cách làm thơ Tân hình thức Việt, và ngoài việc sáng tác, xin các thân hữu bỏ ít nhiệt tâm vận động thêm người tham gia. Sáng tác xin gửi về email: baogiay2015@gmail.com ~ tanhinhthuc@gmail.com ~ info@thotanhinhthucviet.vn


Hồ Đăng Thanh Ngọc

BAY

bay vào tia sét để ý nghĩ ai
đó lóe lên/ bay vào cơn mưa để
ngôn từ ai đó ẩm ướt/ bay vào
nỗi đau để nước mắt trào dâng/ bay

vào biển cả để chết như bầy cá
phơi trắng bụng vì nhiễm độc Formosa/
bay theo viên đạn và thấy nhân loại
vẫn đang bắn nhau/ bay theo con kên

kên thấy có người đang chết đói/ bay
dọc biển miền Trung cá chết để thấy
mình đầy vô cảm … bay qua những trang
sách để thấy đang nghe diễn thuyết về

sự không hoài nghi sáo rổng/ bay vào
những ảo tưởng tốt đẹp và thấy thân
mình đầy máu.


Phạm Quyên Chi

SAY

Anh đã gặp em trên
Đống rác thật nực cười
Nếu thế thì bươi lượm

Tay anh bẩn mắt anh

Xanh tóc anh rối nắng

Em lơ ngơ trông mong

Đoàn xe thả thêm vài

Bịch rác mới tay em

Chạm tới bốn mùa rác

Mắt em cay với đắng

Ngọt bối rối để ý

Làm chi chúng ta chìa

Tay trên đống rác em

Đi tìm mảnh giấy ghép
Lại thành bát cơm anh
Đi tìm chén rượu chả

Hiểu sao hay hay thứ
Ta lượm mà say …


Hường Thanh

CÔ GÁI BÊN CHIẾC CỬA KẾ TIẾP

nắng đi vào nắng
tỏa ra nắng tắt
ban trưa mở ra
chiếc cửa chẳng biết

lúc nào ngày chưa
đọc được ý nghĩ
cô gái cũng không
đọc được chiếc cửa

mà phải lần lượt
mở ra từng cánh
cửa này lần lượt
mở ra những ý

nghĩ kia cuộc đời
ngắn như gian phòng
nhỏ lần lượt những
cuộc đời trong cánh

cửa cô gái mở
những ý nghĩ không
đọc được lần lượt
mở ra lại gặp

tên thủ lãnh với
màu đen quấn đầu
đứng đôi mắt khô
lần lượt mở mở

từng chiếc cửa cô
gái thân thể lõa
lồ khi nắng đã
đi vào ban trưa

nắng tắt rồi tắt
nắng lần lượt sự
mở ra lần khác
cô gái vẫn cố

mở ra hy vọng
mình


Nguyễn Văn Vũ

ƯỚC MƠ CỦA HAI NGƯỜI ĐÀN ÔNG

cha từng sống trong chiến tranh từng
mơ ước hòa bình và con đang
sống trong hòa bình đang mơ ước
tự do hai cha con nắm tay

nhau bước đi bước đi dưới hàng
phượng già hướng về phía chiếc cầu
đóng dấu lịch sử xây xong là
cuộc chiến vừa tàn họ bước đi

bước đi cùng những câu chuyện kể
về những dấu xích xe tăng bấm
vào gót chân lịch sử dính trên
mặt đường kể về dòng sông chuyển

sang màu bùn của những ngày no
nê hòa bình họ không nói về
nỗi lo âu họ không nói về
nỗi buồn phiền đang lẩn khuất sau

tán lá cho đến khi bức tường
vôi trắng bệnh viện đập vào mắt
kéo họ ra khỏi câu chuyện không
có nỗi lo âu không có nỗi

buồn phiền lẩn khuất họ buông tay
nhau làm dấu thánh ước mơ ước
mơ được thấy người đàn bà của
họ sau bức tường vôi trắng kia

sẽ mỉm cười mỉm cười khi họ
bước vào trong bộ đồ blue trắng
thụng thịnh rồi ước mơ ước mơ
sẽ cùng họ trở về sống thêm

vài năm nữa bên nhau trong ngôi
nhà có vách tường xây bằng kỷ
niệm ấm áp đâu ước mơ gì
hòa bình ước mơ gì tự do …


Hồ Quỳnh Hương

VỌNG ÂM

xích lại thêm một ngày
em thấy nỗi nhớ mình
căng tròn trên đầu những
ngón tay của mùa lễ

tình nhân năm trước những
bông tuyết trắng nở ngồi
sân mang hồn gió cài
lên tóc lấp loáng cảm

xúc chúng ta đan vào
nhau bằng những hơi ấm
đơm tình dâng hiến cơn
mưa phùn rửa sạch những

ngày buồn cộm cứng trong
trí nhớ phia trăm năm
dội về trước mặt mở
nút thời gian xích lại

thêm một ngày giấc mơ
bỗng nhầu nát quá khứ
tuột dốc dài hơn tương
lai càng ngắn lại và

em vẫn thai nghén những
kỷ niệm đã bốc mùi
cũ kỹ tựa cửa ngóng
sầu nhưng sầu vô tận.


Xuân Thủy

NGÀY HÔM QUA

Của ai đó ngày
hôm qua qua rồi
ngày mai ai cũng
có một ngày mai
mai ai cũng có
những cơn đau đau
mà thôi chỉ là
trước sau vậy mà
sao ai cũng cố
giết nhau để mất
mát nhiều hơn vì
thôi thôi về đi
nhiều hơn một chút
không giàu lên được
phải thật thật nhiều
nhưng phải … ngày hôm
qua ai cũng có
một ngày hôm qua
ngày mai mai một
dòng sông qua … thôi
thôi về đi đường
trần đâu có… gì…


Tranh bài: Alex Roulette, Airborne, Oil on Panel, 26″x 37″, 2010

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Subscribe to get notified of the latest Tin Tho updates.

spot_img

Up Next

Discover

Other Articles