CHÙM THƠ CỦA TÁC GIẢ NGUYỄN NGỌC TRÌU 1
Homepage › Forums › THƠ TÂN HÌNH THỨC VIỆT HÔM NAY › GỬI BÀI – THƠ SÁNG TÁC › CHÙM THƠ CỦA TÁC GIẢ NGUYỄN NGỌC TRÌU 1
Tagged: không vần, Nguyễn Ngọc Trìu
- This topic has 0 replies, 1 voice, and was last updated 4 years, 7 months ago by
Anonymous.
- AuthorPosts
- 05/09/2021 at 10:45 pm #15353
AnonymousInactiveBài dự thi“ Giải thơ Tân hình thức”
1
MỞ CỬA MỞ CỬA MỞ CỬA…Bạn với nhau từ thời còn để
chỏm xa quê mỗi đứa một phương
trời ba mươi năm bây giờ gặp
lại tay bắt mặt mừng hai đứakể cho nhau nào chỗ ở nào
công việc nào vợ con nào bố
mẹ nào mai ngày sẽ đi đâu
khi đã nghỉ hưu… ba mươi phútsau bạn cũng thế và tôi cũng
thế cả hai chả muốn hỏi gì
thêm tiễn tôi ra ngõ mắt buồn
pha nửa ngượng ngùng mắt buồn phanửa ngượng ngùng nhìn tôi đột nhiên
gọi giật gọi giật: “ mở cửa mở
cửa lấy hai cần sửa phao sửa
lưỡi mồi để tôi lo thử xemông có còn sát cá như xưa
không nếu như chưa đi chiều mai
rủ lũ trẻ mở cửa mở cửa
diều đó dây đó tha hồ ” gầnmột tuần tôi ở với quê chiều
chiều mở cửa mở cửa…
8/2016*
2
BAO GIỜ TAN MÙA HÓA TRANGChờ mãi chờ mãi đến bao
giờ bao giờ mới qua mùa
hóa trang lời nói, lời nói
mỗi khi ra khỏi môi người.Có lời lộn trái, có lời
xộc xệch, có lời xanh đỏ
trắng đen, có lời không vẽ
không tô… Ai đó bảo tôirằng chả còn lâu nữa, rồi
có một ngày, rồi có một
ngày tan hội hóa trang. Sẽ
không còn thấy, sẽ không còngặp, dòng âm thanh lộn trái
mình lộn trái mình chen lên
làm chủ cuộc chơi. Sẽ không
còn thấy sẽ không còn gặpnhững dòng âm thanh vội vã
đổ phứa lên mình xanh đỏ
trắng đen. Sẽ không còn thấy,
sẽ không còn gặp những dòngâm thanh vụng về không tô
không vẽ, dáng như ngái ngủ
vật vờ. Sợ một ngày tan
hội, còn ai nhận ra nhậnra đâu lời hóa trang đâu
lời chửa hóa trang ?*
3
LỖI NÀY ĐÂU CHỈ RIÊNG ÔNG“Cuối cùng giờ dạy cuối cùng
cũng đến mình sợ không đủ
thời gian không đủ như từng
bao lần không đủ may màsáng nay vẫn còn vẫn còn
ba phút dư ra hết bài
giờ dạy đã xong tạm biệt
xin chào phòng học xin chàoba mươi nhăm năm bảng đen
phấn trắng cảm ơn chuông hết
giờ mình mới kịp nhận ra
mình chưa nói những điều thừanhững điều thừa từng phải nói
thừa ở trong bài thừa ở
trong chương thừa thừa cả một
học phần cơ hội còn đâucòn đâu cơ hội cho tôi
nói lời xin lỗi … “ Thôi mà
cạn chén rượu này quên đi
quên đi tự trách tự tráchlàm gì lỗi này đâu chỉ
riêng ông …”
10/2017*
4
LẦN ĐẦU TIÊN ĐẾN NHÀ TÔINhững thế lực cản ngăn ta đã
làm xong làm xong điều họ muốn
gỡ em ra gỡ em ra khỏi
tôi vì sao vì sao ư tôisao biết lí do có cách nào
cách nào khác nữa phải chấp nhận
chia lìa sớm mai rời quê rời
quê tôi lên rừng lên rừng trảphép không thể nào tin không thể
nào tin vào chính mắt mình như
mơ lần đầu tiên ở nhà tôi
cứ ngỡ là cứ ngỡ là emnghĩ lại rồi nhưng không nhưng không
đến để chia xa mãi mãi xa
mãi mãi quà em trao là cả
một đêm cả một đêm trăng bamươi nhăm năm trước trăng sáng trăng
sáng hơn bây giờ em thành thật
thành thật nồng nàn đêm ấy còn
tôi chìm trong buồn tê tái đếndại khờ mê mải chọn lời vàng
soạn điếu văn tiễn đưa tiễn đưa
mối tình đầu..
9/2017*
5
NGAY XUAN THĂM LẠI MẢNH VƯỜNTôi về thăm lại vườn xưa
tổ tiên để lại người ta bảo rằng
cho thuê thì được nhưng đừng
bán đi đến giờ đã mấy chục nămnhờ người trông giữ bốn mùa
hoa màu củ quả tôi dâng trả người
trông coi mỗi bận tôi về
nhận chút lộc nhỏ cho ra chủ vườnthế thôi mấy chục năm sau
lần đầu rưng rưng về với quê nhà
giật mình trước cảnh mảnh vườn
xác xơ xác xơ từ đó năm nămmột lần vào độ xuân tôi
về nhìn vườn cũ chạnh lòng nhớ cây
nhìn cây chả thấy cây đâu
mặt vườn như thể bom cày chim khôngvề ở không về muốn thay
đổi người thuê cũ dễ gì cản ngăn
dọa đe vu khống kẻ xa
người gần một mình lẩm nhẩm cho tôixin lại mảnh vườn tổ tiên
để lại cho tôi xin lại mảnh vườn
tổ tiên để lại cho tôi…mùa xuân 2020
*
6
TOI VỚI CANH DỒNG CAM DIẾCNhà thơ chỉ tay về phía
mướt xanh kia thầm thì thầm
thì “Chính mình cho cánh đồng
này hai giải thi ca lầnđầu cách đây đã năm mươi
năm” và anh đọc đọc say
sưa mượt mà lắm mượt mà
lắm nhưng tôi không nhớ đạithể là thơngợi ca ngợi
ca niềm vui tràn trên đồng
thôi riêng lẻ bài thứ hai
vừa năm ngoái có vẻtrúctrắc trúc trắc anh ngợi ca
hộ nông dân:“vắt suy nghĩ
tưới lêntừng tấc đất của
riêng mình ruộng cưới ruộng lậpgia đình ruộng kẻ cuốc cày
cuối tháng nhận lương…” mắt nhà
thơ chợt sáng lên sáng lên
theo từng lời quả quyết: “nhấtđịnh sẽ cho cánh đồng vài
giải thi ca nữa…”tôi với
cánh đồng câm điếc câm điếc
nhìn nhau…
3/2017*
7
VỨT HẾT XUỐNG VỨT HẾT XUỐNG SÔNGLâu lắm rồi tôi còn nhớ người
anh họ tôi, tay chống nạng, vai
khoác ba lô trở về làng, rẽ
vào nhà, gọi gọi cha tôi : “cháumang về thêm một chiếc chân chiếc
chân giả nữa…” cha tôi vui hơn
hay buồn hơn ? Tôi không biết . Đứng
chống nạng nhìn cháu ra ngõ, quayvào nhà, cha tôi lẩm bẩm lẩm
bẩm : “ tàng tật là khốn khổ khốn
khổ cả đời…” Đêm ấy, cha tôi ngồi
chuyện trò với khói thuốc lào. Tờmờ sáng hôm sau, mẹ tôi hốt
hoảng hỏi dồn, khi cha tôi vừa
về đến ngõ: “nạng của ông nạng
của ông đâu ? chân giả của ôngđâu? sao lại sao lại chống bằng
chiếc gậy tre kia?…” cha tôi gật
đầu bảo: “ vứt hết xuống sông vứt
hết xuống sông, cả chân cả nạng.Cái của chết tiệt ấy, bọn trẻ
làng này, dại dột vớ lấy tập
đi tập đi, trò chơi xúi quẩy
chỉ tổ rước họa rước họa vàothân, đấy vừa một thằng nữa mới
về hôm qua…”*
8
LẠ THẬT ĐẤY LẠ THẬT ĐẤYLúc reo hò reo hò
lúc lặng im lặng im
dãy phố nơi tôi đang
sống mấy ngày nay ănkiểm phiếu kiểm phiếu ngủ
kiểm phiếu kiểm phiếu khi
thì Trăm thắng cuộc thắng
cuộc khi thì bại trậnbại trận vui rồi buồn
buồn rồi vui vui rồi
buồn lạ thật đấy lạ
thật đấy có phải cóphải nguyên thủ quốc gia
nước mình đâu thế mà
thao thức như là Tổng
thống của mình vậy tựdưng tự dưng tôi thấy
buồn… buồn …buồn …buồn thay
cho buồn vui của tôi
và cả những người cùngtôi sống trên dải đất
này đã từng buồn từng
vui suốt mấy ngày nay…Hà Nội 8/11/2020
*
9
CẢ NHÀ XEM SIÊU TRÍ TUỆ VIỆTNgồi xem ti-vi cuộc thi siêu
trí tuệ Việt cả nhà tôi bàn
tán bàn tán trầm trồ ngợi khen
cô bác sỹ hai bốn tuổi cókhả năng kì lạ nhớ nhan đề
nội dung tác giả năm xuất bản
và nhà in ấn hơn ngàn hơn
ngàn cuốn sách văn chương vị giámkhảo mới chừng mới chừng ngoài tuổi
ba mươi có tới có tới bốn
kỉ lục siêu trí tuệ trí tuệ
thế giới ca tụng cô như thểthiên tài thiên tài con trai tôi
tặc lưỡi tặc lưỡi ăn gì ăn
gì không biết …con gái tôi kêu
lên trời ạ siêu thế siêu thếvào đâu vào đâu làm thì làm…
vợ tôi bảo giỏi quá giỏi quá
người này chả ai dám chả ai
dám lấy ngoài cái anh chấm thikia các con tôi ồ lên biết
ngay biết ngay thể nào mẹ cũng
nghĩ thế nghĩ thế…11/2020
*
10
MỘT ĐOẠN GHI ÂMMọi người ơi hãy
nghe đoạn ghi âm
này xem có đoán
ra giọng ai tronghội đồng học – ‘‘tôi
không thể nhớ có
bao nhiêu lần đứng
trên truyền hình làmgiám khảo các cuộc
thi không nhớ không
nhớ đây là lần
thứ hai tham giacho cuộc thi có
ích lợi với người
xem hôm trước tôi
vừa ngồi ghế giámkhảo cuộc thi mà
người chấm quá bé
nhỏ trước người dự
thi mặc dù tuổiđời gấp ba gấp
bốn lần từ đó
từ đó tôi chợt
nhận ra hầu hếtcác cuộc thi tôi
từng ngồi ghế giám
khảo đều vô bổ
vô bổ từ đótừ đó tôi chợt
nhận ra không chỉ
vô bổ mà còn
độc hại độc hại…’’
tháng Chạp mười chín (12/19) - AuthorPosts
- You must be logged in to reply to this topic.
