CHÙM THƠ CỦA TÁC GIẢ NGUYỄN NGỌC TRÌU 2
Homepage › Forums › THƠ TÂN HÌNH THỨC VIỆT HÔM NAY › GỬI BÀI – THƠ SÁNG TÁC › CHÙM THƠ CỦA TÁC GIẢ NGUYỄN NGỌC TRÌU 2
- This topic has 0 replies, 1 voice, and was last updated 4 years, 6 months ago by
Anonymous.
- AuthorPosts
- 03/10/2021 at 9:50 am #16632
AnonymousInactiveBài dự thi“ Giải thơ Tân hình thức”
1.
TÔI CÓ THÓI QUEN THẬT TỆMất thời gian quá đi thôi mất thời
gian quá đi thôi thói quen này tôi
nhiễm từ mấy chục năm trước lúc về
hưu cứ nghe tiếng ai từ trên từtrên bục tai tôi lập tức dịch sang
nghĩa ngược lại ví dụ như rất hệ
trọng là chả có gì kết quả cao
là đang sa sút…mãi mãi may ramới có chút thông tin cần nghe lúc
ấy tôi phải chuyển lời nói chuyển lời
nói đó sang tai sang tai bên kia
rồi lại rồi lại dịch trả về nghĩaban đầu tệ thật mất thời gian quá
đi thôi ! dẫu vậy không sao mấy chục
năm quen rồi có điều những năm gần
đây hễ ai đưa cho tôi vật gìdù giơ hai tay cầm lấy nhưng mà
rồi lại cứ chuyển về một tay rồi
lại từ tay này chuyển sang tay bên
kia rồi lại từ tay bên kia chuyển sangtay bên này mất thời gian quá mất
thời gian quá đi thôi !Hà Nội 11/2020
*
2.
HỌPtôi thấy tôi của ngày
mai gọi tôi của hôm
nay và tôi của tôi
hôm qua họp đi họpđi! ngày nào cũng thế
chúng chưa bao giờ chưa
bao giờ dám bỏ họp
hành chúng ngợi khen ngợikhen… hôm nay ca tụng
ngày mai ngày mai ca
tụng hôm qua hôm qua
ca tụng hôm nay hômnay ca tụng ngày mai
có bàn bạc có tranh
cãi nhưng tôi biết rất
rõ bàn bạc là bànbạc cho có cho có
tranh cãi là tranh cãi
cho có thế thôi thế
thôi lâu lắm rồi tôikhông thèm dự đến làm
gì đến làm gì phận
tôi vẫn vậy vẫn vậy
đổi thay có đáng cóđáng là bao…
Hà Nội 12/2020
*
3.
NHẬN RACác con tôi bảo ngày xưa
bố hay cằn nhằn dáng ông
lúc ngủ nào là chân co
đè lên chân duỗi nào làvắt tay đè lên ngang trán
khi thì hai tay hai tay
ôm đầu ôm đầu thật chặt
như là ban ngày nghĩ mãichưa xong …bây giờ khi ngủ
dáng bố nào có khác gì
dáng ông ngày trước nào là
chân co đè lên chân duỗinào là vắt tay đè lên
ngang trán khi thì hai tay
hai tay ôm đầu ôm đầu
thật chặt như là ban ngàynghĩ mãi chưa xong… thế á
thế á bố mà cũng thế
á vâng còn nhiều cử chỉ
bố thường chê ông ngày trướcbây giờ bố cũng mắc cũng
mắc y chang tôi quay mặt
nhìn sang phía khác tủm tỉm
cười nhận ra tuổi càng caocàng giống cha hơn…
12/ 2020
*
3.
TÔI LẠC CẢ TÔI GIỮA CÁT VÀ TRĂNGNắng dắt tôi đi trên con đường không
một bóng cây cát cợt đùa nhảy nhót
trên mũi giầy rạn nắng tôi đi tìmsắp cạn một ngày hè tháp Chàm đứng
nhìn theo một gã khờ xứ Bắc trắng
nửa mái đầu câu hỏi vẫn ngu ngơ
chỉ có tên, chừng tuổi với quê vànghề nghiệp ba nhăm năm trước cổng trường
nào tôi hỏi cũng mấy cô giáo trẻ
bịt miệng cười “dạ dạ …tên hay đấy
thấy vài người…không ai quê ngoài đó”có dăm ba chiếc điện thoại nóng lên
sáng cuội gọi gần xa mong gúp tôi
tìm dần ra manh mối “ có chồng chưa?…”
– làm sao biết được “ xinh lắm phải không?…”tôi lặng lẽ gật đầu gật đầu để
lại số điện thoại cả đêm cả đêm
tôi đợi tiếng sóng biển mùa trăng khuya
rồi khuya rồi thêm lạc giọng chỉ cómênh mông nghe cát khản lời giá như
ngày ấy ngày ấy giá như đừng e
ngại đôi môi đôi môi đừng e ngại
đâu đến nỗi bây giờ tôi lạc cảtôi giữa cát và trăng…
*
4.
CHÁU CƯỜI ÔNG CŨNG CƯỜI THEOĐiện thoại thông minh ông dùng
cũng đã vài năm chưa từng
chưa từng thay đổi hình nền
ảnh hôm cháu nội tròn haitháng tuổi cô của cháu chọn
cho ông làm nền ưng quá
ưng quá từ hôm ấy mở
tin nhắn cháu cười tìm sốa lô cháu cười cháu cười
vào Google lướt cháu cười
làm ông tan hết tan hết
buồn phiền mỗi lần bật lêncháu cười ông cũng một mình
cười theo cháu tôi mới hai
tháng tuổi cháu cười cháu cười
như là vờ ngủ nhiều khisang chơi nhà cháu ông từng
thấy giây phút này cha mẹ
cháu tài thật đấy chớp đúng
cái khoảnh khắc vàng nụ cườicháu tôi mời gọi buộc ông
phải cười cười theo cũng chả
ít lần ông bắt được bà
bà nội cũng cười cười theomột mình như thế.
Hà nội 9/2020
*
5.
Bị làm phiềnGần người nổi tiếng rất dễ bị làm
phiền đến cả tháng nay vài hôm vài
hôm lại có người đến hỏi tôi hỏi
hệt như tra khảo nào là ông ấycó ốm thật không ốm thế nào thế
nào khỏi chưa khỏi chưa… phải trả lời
nhiều thành ra tôi đã thuộc đã thuộc :
ba tháng hình như nhồi máu nhồi máutim gần như đã khỏi đã khỏi… nói
thế cho nhanh có cần gì mà kể
lể dài dòng? thực ra hàng xóm gần
nhà tôi có giọng đọc lời bình lờibình cho các thước phim tài liệu các
sự kiện trọng đại của tỉnh này giọng
ông vừa chuẩn âm vừa diễn cảm diễn
rất là hay lúc thì mượt mà mượtmà lúc thì gằn giọng đanh thép khi
thì lâm li lâm li xuống giọng khi
thì cứ ngân vang sang sảng sang sảng…
thật là một giọng vàng nghe đâu hômđi gặp hội đồng học bạn bè chế
diễu ông ấy bảo tôi rằng nó bảo
cái tỉnh này có ra gì có ra
gì đứng ở hạng trung bình thấp trungbình thấp của cả nước vậy mà vậy
mà ông còn say sưa say sưa ca
ngợi hàng chục năm nay phí lời phí
giọng … chắc là bị chế diễu ghêquá đêm ấy đêm ấy suy nghĩ suy
nghĩ nhiều rồi sinh ra đổ bệnh đổ
bệnh nằm viện một tháng cũng đã khỏe
lại nhưng chỉ tội nói bị méo bịméo tiếng nói không tròn chữ thì nói
gì đến đọc lời bình nhiều người nghi
ngờ là ông ta giả vờ giả vờ
vì thế thường tới làm phiền dò la dòla những nhà cùng dãy phố như tôi.
12/2020
*
6.
Không chỉ thấy một lầnChính mắt tôi nhìn thấy
không chỉ một lần không
chỉ một lần, cô bé
lấy túi cơm nguội treotrên tay xe, cởi chiếc
túi ni-lông màu đen,
chỉ để túi ni-lông
không màu, mang sang mangsang nhà nhà bà hàng
xóm nuôi heo tò mò
tôi hỏi mẹ của cô
bé thì ra thì racháu vẫn xin cơm nguội
từ nhà một người họ
hàng bác thường hay chứa
cơm nguội vào chiếc túini-lông không màu trước
khi để cháu mang về
thường bọc thêm chiếc túi
ni-lông màu đen mỗilần mang sang mang sang
cho bà cụ hàng xóm
cô bé lại cởi bỏ
chiếc túi ni-lông màuđen chỉ để chiếc túi
ni-lông không màu…*
7.
Chuyện về đôi cây nhãn cổ làng tôiĐường vào làng tôi có hai cây nhãn
cổ cây nhỏ hơn cũng ba sải tay
ôm một cây thân thẳng cành cao cành
cao quá tầm tay với một cây vòmtán rộng hai nhành sát gốc vươn dài
vươn dài xuống mặt hồ chẳng mấy khi
cây vắng trẻ chơi đùa đêm những đêm
trăng tỏ trai gái leo lên cây tìnhtự tình tự gà gáy râm ran mới
chịu rời xa tôi trở lại quê nhà
sau mười lăm năm cách trở giật mình
giật mình không thấy cây đâu người làngnhư vớ được tôi tranh nhau tranh nhau
kể về lý do cái chết của đôi
cây nhãn cổ người già nhất quyết nhất
quyết bảo: trai gái bây giờ tệ thậtnằm lên cây làm chuyện đồi bại đồi
bại nhiều quá nhiều quá chứng kiến cảnh
ấy cây không chịu nổi thế nên thế
nên cây mới chết…bọn trẻ trong làngmột mực một mực khăng khăng: chết là
do các cụ tự nhiên nói này nói
nọ rồi kéo bẩy tám ngọn tre gai
buộc chặt vào gốc dễ leo chả choai trèo lên cây nữa cây buồn cây
nhớ một năm sau cây héo dần héo
rồi cả đôi cây cùng chết thảm…*
8.
Biết có tội… nhưng rồi…Đang cùng em bên bàn
ăn thơ tới tôi đành
liều lẩn trốn tôi và
lẩn trốn em em hỏicốt là gọi tôi quay
về: món xào anh thấy
thế nào nước chấm có
cay quá không cơm khôngbị nát đấy chứ… đang
trên giường cùng nhau thơ
đi qua tôi vội bám
theo mất vài phút vàiphút… mấy lần vợ chồng
đang bàn về món tiền
đến hẹn phải trả tôi
rắp tâm bỏ trốn bỏtrốn anh bây giờ bây
giờ sang ngay hỏi chỗ…
tôi giật thót người giật
thót ngườiquay về tómlại có cơ hội cơ
hội là trốn là trốn
trốn có không ít lần
trốn mà chính tôi cũngkhông biết hình như hình
như em thì lần nào
cũng thấy rõ nhiều khi
tôi biết mình có tộicó tội… nhưng rồi vẫn
chứng nào tật ấy đã
mấy hục năm nay em
luôn phải đề phòng đềphòng mỗi lần thoáng thấy
nàng thơ ngơ ngẩn trước
tôi thẳng thừng ngăn cản
thì không dám không dámchỉ ngấm ngầm ngấm ngầm
phá hoại thế thôi…*
9.
Chợt buồn loLâu lâu tôi chưa có giấc mơ nào
được thấy mẹ thấy cha tôi thường ra
ngoài ban công một mình ngồi chè thuốc
nhả khói lên trời cố ý cố ýdành tâm trí nhớ về cha mẹ nhớ
ngôi nhà xưa nhớ mảnh vườn xưa có
đôi lúc tôi phải đợi vài giây vài
giây đợi mới hình dung nổi lúc nàytrong tôi chợt buồn lo buồn lo mới
chừng có ba chục năm cha mẹ tôi
về gặp lại ông bà vậy mà vậy
mà đôi khi phải vài giây vài giâymới hình dung hình dung nổi nụ cười
đôi mắt dáng vóc và gương mặt mẹ
cha mình chưa đến tuổi bẩy mươi mà
đã thế sợ mai ngày chậm nữa chậmnữa mơ giấc mơ thấy mẹ thấy cha
sẽ thưa dần sẽ thưa dần có còn
không có còn không những khi những khi
chợt nhớ ùa về? ngày cha mẹ tôiđi xa cháu nội ngoại bấy giờ quá
nhỏ nỗi nhớ này biết gửi vào đâu?Hà Nội 12/2020
- AuthorPosts
- You must be logged in to reply to this topic.
