CHÙM THƠ CỦA TÁC GIẢ DƯƠNG ĐỲNH

    Homepage Forums THƠ TÂN HÌNH THỨC VIỆT HÔM NAY GỬI BÀI – THƠ SÁNG TÁC CHÙM THƠ CỦA TÁC GIẢ DƯƠNG ĐỲNH

    Viewing 1 post (of 1 total)
    • Author
      Posts
    • #15352
      Anonymous
      Inactive

      Bài dự thi“ Giải thơ Tân hình thức”

      1
      RỒI MỘT PHƯƠNG XA KHÁC

      Hắn như con vụ được
      ném ra và quay vòng
      vòng, trên đầu cắm một
      cái đinh tù tù và
      ngày mai sẽ nhọn đến
      lúc cùn sát đầu cổ
      quấn một sợi dây định
      mệnh bắt hắn quay giữa
      muôn vàn con vụ khác

      Cũng được ném ra và
      quay vòng vòng như hắn

      Những va đập, những trầy
      xước trên lối mòn quay
      vòng vòng cũng chỉ làm
      cho hắn chậm lại rồi
      quay ngất ngư cho đến
      một ngày lặng lẽ ngừng
      quay một mình mình về
      quay một phương xa khác….

      Quê nhà – huyện Hiệp Đức, Quảng Nam, tháng 4.2017

      *

      2
      NGỒI CÂU DĨ VÃNG

      Cứ mỗi mùa đông tôi lại về
      câu bên bờ sông Trầu nơi búng
      Ông Đạt, chỗ khi xưa cha tôi
      thường hay một mình đứng vó đêm
      đêm.Tôi thấy bóng cha tôi lầm
      lụi chênh chao bên triền thác chảy.
      Tay nâng vó mắt ngắm sao, tai
      nghe từng hơi gió ngang qua mà
      biết giờ con cá đi, con cá

      nhảy.Và, cứ mỗi mùa đông tôi
      lại về nghe tiếng bước chân, tiếng
      vó dựng khuya, tiếng cọ nồi kho
      cá, tiếng bếp củi nhen…mùi thơm
      nồng nồng mằn mặn. Cha tôi vẫn
      quen giục tôi và các em tôi:
      con ơi, dậy ăn một miếng đi
      con. Tiếng gọi được lặp đi lặp
      lại nhiều lần đến khi nào mấy
      anh em tôi mắt nhắm mắt mở

      thức dậy mới thôi…Rất lâu rồi
      tôi và các em tôi không còn
      được nghe tiếng giục thân thương ấy
      nữa nhưng khi mỗi mùa đông tôi
      lại về ngồi câu bên bờ sông Trầu
      nơi búng ông Đạt tôi vẫn thấy
      bóng cha tôi lầm lụi nhìn tôi
      ngồi câu một mình giật nước mắt…
      Mỹ Thạnh, Tháng 10.2020

      *

      3
      TỔ ẤM

      Chiều, tôi và những người bạn vào
      quán gọi một con gà, con gà
      gáy thêm vài chai rượu, chai rượu
      há miệng kêu thêm vài người bạn.
      Chuyện đời bày ra từng ly, từng
      ly bày ra số phận, số phận
      bày ra nỗi niềm, nỗi niềm bày

      ra cười khóc. Lúc đầu người nói
      sau là rượu nói ngôn ngữ tạp
      pha thánh thần, ma quỷ, trần tục
      và thanh cao, thơ ca, đàn bà
      và dục vọng. Chuyện đời bày ra
      từng ly, từng ly bày ra số
      phận đôi bạn lên trời không thị
      thực nhiều người xuống biển chẳng vi
      sa ngất ngưởng quên đi ngày vất
      vả đầu gội nắng rang mưa chan
      tấp tóa hun hút núi cao, vực
      sâu hun hút khuya rừng bão dựng…
      Bỗng ai đó nghe điện thoại đổ
      chuông vợ gọi: Con đau tất cả
      thần thánh ma quỷ lặng yên đứng
      lên phía hoàng hôn đã có những
      ánh đèn các ngôi nhà thở hắt!

      *

      4
      CON ĐƯỜNG/ DẤU CHÂN/ SỐ PHẬN

      Buổi sáng tôi thấy những người thợ
      mộc trong làng gánh cưa rìu, đục
      bào đi theo một hàng dọc. Ông
      Lệ đi trước, ba tôi đi thứ
      hai rồi đến ông Dậu đi cuối
      cùng. Hình như các ông đi theo
      vai vế tuổi tác và tôn trọng
      tuổi nghề. Hết Mỹ Thạnh đến An
      Tây, Võ Xá lúc nào cũng ông
      Lệ đi trước, ba tôi đi thứ
      hai rồi đến ông Dậu đi cuối

      cùng y như vậy kể cả lúc
      tiệc tùng nhà mới, gia chủ đem
      ông bà vô nhà say đến ngất
      ngư thì cũng ông Lệ đi trước
      ba tôi đi thứ hai rồi đến
      ông Dậu đi cuối cùng. Chỉ một

      lần bất ngờ ông Dậu giành đi
      trước, ba tôi cũng đi thứ hai
      và, mấy năm sau ông Lệ lại
      lặng lẽ đi một chuyến cuối cùng…
      Tân Bình, muà Đông 2020

      *

      5
      NGHIỆT NGÃ

      Em bảo em yêu anh
      Vì anh là chàng trai
      lãng mạng biết làm thơ
      chơi đàn và yêu cuồng
      nhiệt. Chừng ấy đủ rồi
      em chẳng cần chi cả
      anh chỉ biết làm thơ,
      chơi đàn và yêu cuồng
      nhiệt mãi mãi là đủ

      rồi em cắp nón theo
      anh bước qua lời khuyên
      của gia đình, dòng họ
      hàng ngày em đầu tắt
      mặt tối, lo sớm lo
      khuya, cắn răng nhẫn nhục
      cũng chỉ vì muốn giữ
      mãi tình yêu ban đầu
      là anh biết làm thơ
      chơi đàn và yêu cuồng

      nhiệt độ chừng dăm năm
      sau con cái lớn dần
      nhà đông của khó gió
      vô nhà trống em bực
      bội mắng la và bảo
      anh nên quên làm thơ
      chơi đàn và yêu nhiệt
      huyết đi những thứ không
      nên cơm cháo gì chỉ
      tiêu tốn thời gian vô
      ích. Anh nghe em vứt
      bỏ không buồn nhưng tự
      hỏi không biết em có
      còn là em nữa, hay?
      Tân Bình, Mùa đông 2020

      *

      6.
      BÁN CỦI

      Người chồng gánh củi dẫm
      lên bước chân của người
      vợ gánh củi gánh qua
      buổi chiều bán củi vừa

      đi vừa cười vừa nói.
      lìm lịm kèo củi trên
      đôi vai người vợ cứ
      xong xóc vào mắt người

      chồng như dằm búng qua
      những ngã đường buổi chiều
      bán củi. bởi anh hứa
      với lòng mình là sẽ

      giành gánh hết sự cực
      nhọc lo toan để vợ
      anh mãi là cô sơn
      nữ dễ thương ngày nào
      mượt mà bên bờ suối

      nắng buổi vai trần đồi
      nương, tóc mây đại ngàn,
      mắt lung linh hồ sâu
      và những ngón tay đầy

      lên vì gian khó. Bởi
      vậy dẫu vừa đi vừa
      cười vừa nói nhưng khi
      mỗi lần dẫm lên bước

      chân của người vợ gánh
      củi gánh qua buổi chiều
      bán củi anh thấy chân
      mình bỏng rát, nhói đau

      mà phía trước người vợ
      vẫn cười vẫn nói giục
      anh mau đi anh ơi
      bán rồi mình về kẻo

      các con ở nhà đợi!…
      Tân Bình, tháng 9.2021

      *

      7.
      CHIẾC HỘP

      Dĩ nhiên tôi biết là không có
      ai nghe được lời im lặng của
      tôi nên tôi phải xanh lên điều
      phải nói. Trong cô đơn cùng cực

      của sự đón nhận lặng im tôi
      thấy mình đơn độc. Tôi đã bỏ
      lại sự ồn ào phía trên để
      nhận ra rằng hạt bụi nào rồi

      cũng bay đi, sự huyên náo nào
      rồi cũng tắt. Một ngày rồi cũng
      bỏ ta đi khi hoàng hôn cụng
      đầu vào núi. Dĩ nhiên là không

      ai nghe được lời im lặng của
      tôi nên tôi phải xanh lên lời
      cây cỏ, nhuộm lên sắc màu để
      nói rằng mùa rồi sẽ qua đi

      và tàn phai là điều không thể
      tránh. Để dù có ầu ơ ví
      dầu gì đi nữa thì bạn và
      tôi cũng phải biết rằng một ngày

      rồi cũng bỏ ta đi khi hoàng
      hôn cụng đầu vào núi. Dĩ nhiên

         là tôi biết là…
                  <em> Tân Bình, tháng 8.2021</em>
      

      *

      8.
      THAO THỨC

      Máu hắn không phải là người Sài
      Gòn nhưng cái đầu của hắn cái
      tay cái chân của hắn đã là
      người Sài Gòn. Một Sài Gòn ít

      hoa nhiều lệ nhiều mồ hôi một
      Sài Gòn cần lao cực nhọc như
      hắn nhưng vợ hắn là người Sài
      Gòn con gái con trai hắn là

      người Sài Gòn tuy nhiên cũng là
      người Sài Gòn ít hoa nhiều lệ
      cũng còn liu điu như suy nghĩ
      của hắn rằng đã là người Sài

      Gòn thì xả láng tính toán chi
      đâu râu tép xé áo che nhau
      cầm đồng hồ nhậu bá chấy bù
      chét đến cháy khét một đêm rồi

      ngày mai bụi đường bươn bã. Hắn
      yêu sài Gòn như tình yêu chồng
      vợ đi là nhớ ở là thương
      liu điu lối về quê cũ nên

      nhiều khi hắn soi mặt mình vào
      chén rượu thấy mây trắng bay trên
      đầu mà mơ hồ đâu đây Núi
      Chúa, Cà Tang, Hòn kẽm-Đá Dừng
      cùng đứng bên bến sông vẫy gọi.

                      <em>Quê nhà, tháng 9. 2021</em>
      
    Viewing 1 post (of 1 total)
    • You must be logged in to reply to this topic.