Tôi làm thơ vần điệu Thanh Xuân, vào khoảng 20 tuổi, qua cảm xúc và tự nhiên, với bút hiệu Khế Iêm. Khế Iêm là vô nghĩa, vô nghĩa cũng là vô danh. Tôi không thích cái danh nên không gửi đăng ở các tờ báo văn, văn học thời đó. Cho đến khi tới Mỹ lúc 40 tuổi, tôi gửi một bài thơ cho họa sĩ Duy Thanh, ông nói hay lắm, hãy gửi cho nhà văn & nhà thơ Mai Thảo, đăng trên báo Văn. Sau khi đăng xong tất cả, anh Mai Thảo đã bỏ tiền ra in cuốn thơ Thanh Xuân. Điều may mắn, khi đăng thơ vần điệu Thanh Xuân trên Con Đường Thơ Toàn Tập, đã được PGS.TS. Trần Hoài Anh, Nhà phê bình Văn Giá, PGS.TS. Nguyễn Hữu Sơn, ngợi khen. Khi qua Mỹ, tôi không còn làm thơ vần điệu nữa, mà chỉ làm thơ Cấu Trúc và Tân hình thực.
Hai bản nhạc thơ Thanh Xuân đầu tiên, qua nhạc sĩ Kim Vân: “Cõi Vạn Chiều” ca sĩ trình bày Bạch Lan, và “Thoáng Say”, ca sĩ trình bày Khánh Dũng.
GỬI LÃO TỬ
Thong dong về non xanh
Ngày hư hơi gió lành
Quán không lòng mong tưởng
Một chòm mây mai danh.
LỆ
Mắt khơi, giếng nước ngọc
Rong chơi, lên đồi trong
Cởi ra áo, trăng mọc
Lăm le một lệ dòng.
PHIÊU DIÊU
Khói nhang ngoài hiên chiều
Vẩn vơ, hoa bao nhiêu
Trôi đâu, tình vạn thuở
Bèo dâu thôi, phiêu diêu.
TÌNH MỘNG
Thấp thoáng chim bay qua
Động nghe lòng khóc òa
Hương xa, đóa quỳnh nở
Ấm êm, tình mộng là …
LẮP BẮP
Cho con Lê Trúc Tiên, Lê Hữu Quan Sơn, và các cháu Lê Thị Ý Nhi, Lê Thị Huyền, Lê Thị Hiền, Lê Thị Nhàn, Lê Minh Thi, Lê Minh Thảo, Lê Thị Quỳnh Như & Nguyễn Thế Phúc, Lê Trung Đính, Lê Thị Quỳnh Giao, Lê Hồng Xuân, Nguyễn Thị Minh Duyên …
Mở trang nhật báo
Đọc mục rao vặt
Thấy có đời mình
Thấy có lặng thinh
Một ngày bặt tiếng
Phố phắt bặt âm
Chiếc ấm quai đồng
Rót ra bụi vẩn
Ở trong cửa ô
Ở ngoài ô cửa
Bước lại từ đầu
Bước lại từ đâu
Một con sẻ lạc
Bới lời linh tinh
Giữa chốn huê tình
Dở hơi tê thấp.
NHÁNH SẦU
Với ngày, tiếng nói là miểng nhọn
Đập vỡ những chiều xanh tóc gai
Với thời, bao nỗi mắt ẩm ướt
Ôi chăng, chảy trôi nước tất bật
Bồi hồi những trái tim đồi xa
Dập vùi chút dĩ vãng chập chững
Bình nguyên thản nhiên trong lòng ta
Lần theo ngàn sương, bẫy ương ngạnh
Thở đi, bao la thay hừng đông
Thổi ra những thương tích bầm vập
Gõ ran những chảo đời có thật
Nghe ầm vang sóng rời đầu nguồn
Đã chở tro về chôn bến nhớ
Đã ngờ trong một thoáng từ ly
Là mở ngỏ ý tình, bỡ ngỡ
Ta uống nhầm rượu hay, cơn sầu bi.
CỘI THỀ
Mắt ứa, khóe xưa lệ
Lênh đênh quên mùa quê
Ánh lòng men ly biệt
Môi hôn run, cội thề.
TÀN ĐÔNG
Như hoàng hôn chảy, tiếng khoan nhặt
Như thời gian đắm trên môi hôn
Nơi cõi sắc mầm gió căn cắt
Len lén nghe lời, mênh mông nonGiữa âu yếm lửa nến bật tắt
Âm ấm hơi rượu men tuổi xuân
Ta chải chuốt hồn, đồng quạnh quẽ
Hoa, mắt trong
Đời sông thanh tânĐã nuốt chửng váng ngày xao xác
Đã đìu hiu từ dạo bước chân lên
Những bát ngát của chiều ánh khao khát
Những rừng câm vời vợi, tro lênh đênhTa để ngỏ, ao chuôm và áo ngực
Thấy bay ra một cánh thinh không
Nói ấp úng
Buổi đồi nhật thực
Vẫy gọi ta về, sương tàn đông.
NGHE ĐÀN
Gánh về
một quải nắng trong
Chiều ra
hít thở
cho lòng trống trơnThoảng đâu
có một tiếng đờn
Nghe qua ngờ ngợ
cái hờn
thâm uNgoài trăng gió bãi
thổi vù
Thấy ma trên núi
ngồi tu
quặn lờiKinh xưa một lá
tờ rơi
Trăm năm hỏi giấc
mộng người
có không.
TỰ CA
Mở mắt
Nhấp nháy nghi, hồn nhiên
Rơi trên thềm, ruộng đồng chảy mật
Chưa bao giờ nước và đất thành bùn
Chưa bao giờ điêu linh là mộngTa khởi từ đời có thật
Chạy đi rồi về gió tất tưởi
Chiều xa chôn hờ thây ngoài non
Đợi nhau từng giờ bướm thổn thứcDừng lại con quay quẻ may rủi
Dắt tay bước qua cầu nước mắt
Thở dài
Cười
Tiếng hùng hổ
Nhè nhẹ rừng lời buông bông lơnNhát cuốc
Cỏ, hẳn nhiên chết
Cho nhanh ngày mầm héo xơ xác
Vay trả ngàn kiếp muôn biến đổi
Ta ca thiêm thiếp quê mùa thơm.
HOA KHÓI
Lên non, lên non cao
Vú căng trần núm đào
Phơi mình trong gió, nở
Hoa khói, nguyệt lao xao.

