TUẦN THƠ 4: CON BÀI

Chúng ta đã có tiêu chuẩn đánh giá một bài thơ: cái mới trong ý tưởng và cái hay trong nhịp điệu; cùng cách làm thơ Tân hình thức Việt, và bây giờ là thời điểm của vận động sáng tác. Thơ Tân hình thức Việt tái định nghĩa, thơ là một hành trình hồi phục người đọc, so với điện ảnh và ca nhạc, đó là tham vọng chẳng có gì phải thất vọng, vì đó là thơ. Nhưng để hồi phục người đọc, phải hồi phục nhịp điệu thơ, và để có nhiều người đọc, phải có nhiều người sáng tác. Chúng tôi mong muốn có những sáng tác mới, áp dụng theo cách làm thơ Tân hình thức Việt, và ngoài việc sáng tác, xin các thân hữu bỏ ít nhiệt tâm vận động thêm người tham gia.

Sáng tác xin gửi về Diễn đàn hoặc email:
tapchitho2022@gmail.com | baogiaytanhinhthuc@yahoo.com | info@thotanhinhthucviet.vn


Hồ Đăng Thanh Ngọc

CON BÀI

Những con bài đang làm tình trong túi/
Chúng cũng như chúng ta – bên trong có
một tỷ người khác nhau với một tỷ
cách tính toán khác nhau để sinh tồn/

Chúng ta làm tình với nhau khi thì
là kẻ thiện khi như một kẻ ác
khi trung thực khi dối trá khi hiền
hòa khi đểu giả khi phóng khoáng khi

ganh tỵ/ Hàng tỷ linh hồn trong túi
chúng ta đang chơi bài/ chia nhau những
con bài dù những con bài đang làm
tình/ những con bài giấu diếm những con

bài lật ngửa/ Chúng ta vừa chơi vừa
nhún vai vừa lắc đầu vừa gật đầu
vừa quyết đoán vừa nghi hoặc/ Vũ trụ
này có lẽ không cấu thành từ hạt

mà từ những con bài những con bài
có những trường hấp dẫn vô biên về
quyền lực về đồng tiền về huyênh hoang
thắng cuộc về bất mãn thua cuộc…/ Trong

thế giới ba chiều chúng ta cảm nhận
điều đó nhưng nếu chúng ta có mười
chiều chúng ta sẽ thấy cái dốc ngược
của chúng ta hiện lên ở chiều thứ

chín/ Có điều ít ai cầm được chìa
khóa mở cửa ra chiều thứ tư nên
không phải ai cũng thấy mình đã dốc
ngược thế nào… sau cái chết.


Nguyễn Văn Vũ

ĐỪNG BAO GIỜ TỚI

cứ đi đi đừng bao
giờ tới hạnh phúc là
đang trôi đang sống khi
dừng lại nhặt một viên

sỏi ném xuống hồ là
lúc có một kỷ niệm
đẹp vừa bay lên (mặt
nước hồ run rẩy vì

yêu) khi con chim én
bay qua và biến mất
khỏi con mắt dỗi hờn
của mùa xuân năm cũ

là lúc vẫn còn yêu
còn nhớ tới người tình
bên kia đời cứ như
thế và không dừng lại

cứ bay đi cứ đi
đi và yêu như thể
đã đi thì đừng bao
giờ dừng lại cứ bay

đi cứ đi đi và
đã đi đã yêu thì
đừng bao giờ tới …


Hường Thanh

MỚ TÓC THIÊN THẦN

viết cho Lazier

Như có kẻ nào trốn trong
gian sách cả ngày anh ta
trốn để trở thành kẻ tò
mò không phải tò mò đến

những gian sách không đọc trong
nơi cư trú mông lung đến
nỗi chẳng biết đấy là đâu
chẳng rõ tên các sách tên

gì cả ngày anh ấy trốn
như có kẻ tò mò đến
những hành lang tối hút các
bí ẩn trở thành sự mất

kiểm soát trầm trọng anh ta
chẳng dặn được mình nên ngồi
xuống chỗ nào nhưng anh ấy
vẫn trốn bằng việc di chuyển

qua gian sách bởi chỉ để
cô gái có mớ tóc thiên
thần không nhìn thấy sự tò
mò trở thành một sự thật.


Đài Sử

CÓ VÀ KHÔNG

giọng nói được giữ lại
trong cái computer của hắn
dáng đi nụ cười được
giữ lại trong đó chỉ
không có tiếng khóc không
có nụ hôn mặn nước
mắt không có hờn dỗi
nặng lời tại sao hắn
không có để giữ lại
xấu và đẹp lúc này
không quan trọng cái còn
được giữ lại và cái
không có để giữ lại
khuôn mặt thật hốc hác
cặp mắt vô hồn những
âm thanh trước mặt quyện
về tận nơi nào “nếu
ngày mai em chết thì
trái đất này vẫn vậy
và anh cũng nên như
thế” câu nói chạm vào
tai hắn ở thì quá
khứ và ngay lúc này
và giọt nước mắt quá
khứ lại rơi xuống đúng
vào lúc này.


Thiền Đăng

TRỪ TÔI RA

Trong khi thắc mắc, thực tại là gì?

Trừ tôi ra đời là
Âm tôi dù còn ly

Cà phê dù còn nửa
Điếu thuốc vẫn đang cháy …

Trên cái gạt tàn … (ở
Trên một cái bàn) tôi

Biết nếu trừ tôi ra
Đời là âm tôi và

Đời không còn gì nữa
Cả không còn cái bàn

Không còn cái gạt tàn
Không thuốc lá cà phê

Không gì nữa (trừ tôi
Ra không ai biết điều

Này tôi chắc vậy) à
Thế thì khoan hẵng trừ

Tôi ra nhé.

11.09.07

Nguyễn Phan Thịnh

KẺ LẠ

anh ngây thơ và anh sống như
thằng khờ đung đưa chân trên cầu

gục đầu nhìn dòng sông trôi và
ngẩng đầu nhìn làn mây trôi và

người thấy anh lơ mơ nghe gió
u u trong tai u u u

trong đầu u u u đêm ngày
ray rứt u u liên miên hòai

anh lù mù ngồi anh lờ mờ
bay và anh lơ ngơ khóc thầm

trước mọi nỗi đau thương tăm tối
co cóng bi thảm biết bao đời

tất cả điên rồ tất cả điêu
linh tất cả bốc mùi anh bay

dưới những vì sao và anh bay
một mình nát lòng không ai hay

anh ngồi đung đưa chân không trên
cầu người hằng ngược xuôi tất bật

ngày ngày là bầy ong thợ trong
một tổ ong nhân tạo cam đời

anh bay theo mây trôi theo sông
trôi ra biển trời một mình và

anh đau đớn không ai chia sẻ
một tình yêu cùng một niềm tin

anh cô đơn lặng im bay qua
nỗi chết trừu tượng và siêu hình

khờ khạo hay khật khùng mãi như
tên lạ mặt ở chính quê mình

làm sao anh có thể sống dửng
dưng giữa đời với người vô nghĩa

vô tình đến cây cũng mọc ngược
và sâu bọ cũng hóa thần linh.


Tranh bài: "Farmhouse with Wash on the Line", 1897
Mondrian and Colour, Turner Contemporary, May 24 – September 21, 2014. 

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Subscribe to get notified of the latest Tin Tho updates.

spot_img

Up Next

Discover

Other Articles