Nguyễn Lương Ba | tặng Khế Iêm

NGƯỜI KỂ CHUYỆN VÔ DANH

có thể người đó đã kể những
câu chuyện khác nhau về đời sống
những câu chuyện bình thường có thể
lẫn lộn giữa người này người nọ
giữa lúc này lúc khác hoặc là
nhiều khi là một chuyện chung chung
ai cũng có thể nghĩ là mình

người đó đã kể về một bộ
mặt không thể biết được luôn
luôn bị đổi chỗ luôn luôn biến
tính tột cùng là cải danh hay
là ngụy danh rồi mất luôn cả
cá tính mất luôn cả tên tuổi
chỉ còn lại bướng bỉnh phi lý

kẻ đã bị nghệ thuật ám ảnh
người đó đã kể về sự đam
mê một cách bay bướm bền bỉ
rồi thì phong phú độc đáo nhất
rồi thì hiệu ứng và hỗn mang
tự nghiêm trang đàm luận văn chương
gây hứng từ kafka để rồi

say mê dày vò bởi lối viết
kẻ đã bị khó chịu nghi ngờ
(lo lắng của nhà thơ đơn độc)

người đó đã kể về những vấn
đề những mâu thuẫn và hơn nữa
sự phù phiếm bi đát của nó
đã không viết gì và cuối cùng
sự châm biếm không thể bắt chước
có lẽ độc đáo tạo thành một
thực tại tình cảm độc hữu này

họ giới thiệu một cách công nhiên
như người thông ngôn của chính họ
người thông ngôn của những hy vọng
cải sửa liên kết với thân phận
tranh chấp xã hội và nội tâm
để cho lưu hành những giá trị
khía cạnh của một sự cảm thông

khía cạnh của một sự tương đồng
kẻ sinh ra giữa quần chúng tự
phô bày ra hoàn toàn tự nhiên
kẻ đã bị hiệu lực kỳ lạ
của những âm thanh mà anh ta
tạo ra trực tiếp đến đời sống
mở về một khoảng không gian huyên

náo anh chơi một ca khúc cổ
hiệu lực kỳ lạ của âm thanh
về sự ngẫu biến kỳ lạ của
nó cho một xã hội thông thái
biến đổi một cách tức thì và
vận chuyển xô bồ của sự vật.

12/05/2004

VỀ LẠI SAIGON

Về lại Sài Gòn chiều mưa lất phất,
Phố vẫn đông như những ngày xưa.
Quán cà phê góc quen vừa mở cửa,
Gió thổi qua hồn lại hát trong mưa.
Về lại Sài Gòn – tim như trẻ lại,
Nghe tiếng rao lạc lõng giữa dòng người.
Hàng bông giấy nghiêng mình theo nắng,
Nhớ ai rồi, mắt chợt rưng rưng cười.
Con hẻm nhỏ, bậc thềm loang vết nắng,
Bánh mì thơm, ly sữa đá ngọt lịm.
Một thời áo trắng, xe đạp dốc nghiêng,
Vẫn quanh đây, trong từng chiều kỷ niệm.
Về lại Sài Gòn – lòng không hẹn trước,
Bước chân quen mà tim vẫn ngẩn ngơ.
Thành phố ấy – dẫu bao lần đổi khác,
Vẫn là nhà, vẫn ấm giữa hư vô…
23/10/2025

BÀI THƠ CÂU LẠC BỘ

Đây là bài thơ có can đảm
Xuất hiện tại một bữa tiệc tối
Mà tôi không được mời họ tuyên
Bố cần không gian riêng khăng khăng
Rằng tôi không thuộc về nhóm những
Trò đùa nội bộ những thành viên
Câu lạc bộ mà họ không bao gồm
Những người đang cười mà là những
Người đang cười nhạo rõ ràng đây
Là một bài thơ với đôi lông
Mày nhướn lên và một nụ cười
Nhìn tôi trên khuôn mặt họ nghĩ
Tôi là gọi tôi là người tình
Cảm lỗi thời muốn đối xử với
Tôi như một kẻ ngốc không thể
Đọc được ẩn ý giữa các dòng
Chữ trên tường và đưa ra một
Lời giải thích khó hiểu hơn cả
Bản thân bài thơ tôi e rằng
Họ coi tôi là quả bóng của
Bài thơ là chỉ có thể tưởng
Tượng làm tôi cũng muốn trượt chân
Ôi thế giới rộng lớn của sự
Ám chỉ mơ hồ là gì? Tôi
Chỉ có thể tưởng tượng bài thơ
Là một bài thơ có thể có
Được viết bên trong cặp dấu ngoặc
Kép được tạo ra trong không khí.
17/10/2025

THÀNH PHỐ NHIỀU TIẾNG NÓI

1.
để đi vào tất cả trong bóng tối
hết lần này đến lần khác
qua cửa sổ sau hoặc ổ khóa cửa trước bị hỏng
không lo xe tuần tra
rọi chiếu đèn đường,
hoặc bất kỳ sự thiếu hụt nào
để chạm vào bất cứ thứ gì ở đó
một chiếc saxophone trên giá đỡ
nhẹ nhàng như thể để ăn cắp
trong khi những người kết hôn đúng đắn
hít thở giấc ngủ của nhau trong các phòng ngủ
chỉ để ở đâu đó bất cứ nơi nào
giữa các đồ đạc cho dù được đánh bóng hay hỏng hóc
giữa các hóa đơn ngân hàng
Trong tầng hầm bị dập tắt
với hộp cầu chì công tắc gỉ sét
nhưng khả năng có ánh sáng bình thường.
2.
ngay cả khi không có một đô la trong túi
mặt trời chiếu rọi qua mái tóc dài của bạn
đôi mắt của bạn lóe lên
giữa những vì sao chớp và
nếu bạn ngồi trên chiếc phi thuyền đang lao nhanh
và những gì
bạn nghĩ mình biết chuyển sang hàng sau phía sau
những gì bạn tưởng tượng không còn ngồi xổm
ở các xó góc nào đó
3.
điều này đưa tôi đến vấn
đề thực sự làm thế nào
để làm bùng cháy một cơn
mưa giận dữ theo tốc độ
của nó ở đây không phải
ở đây nhưng luôn ở đây
một số phận cần phải lặp
lại mờ nhạt hay hoàn toàn
sáng sủa trở nên tan biến
như vẻ ngoài của nó ở
tốc độ tối đa bị xử
lý thô bạo bất cứ thứ
gì tóm lấy bạn ngay lúc
này mà không sợ hãi ha !
10102025

TH Ế G I Ớ I K H Ô N G D Ị U D À N G

Tôi muốn đầu tôi như thế giới
làm thế nào để trái tim tôi bình lặng
khi ánh sáng kích thích trở lại
trong căn gác xép cao cao
Tôi muốn đầu tôi ngừng suy nghĩ
Không có gì giải thích
không có loại thuốc mỡ nào
bất ngờ kích thích trên làn da mỏng như giấy
giữa lịch sử và thế giới không dịu dàng
Mọi sự vội vã đều lắng xuống
kích thích trên làn da
Đôi bàn tay ấm áp tỉnh lặng
dẫn dắt chúng ta theo từng bước chân
đang hình thành loại thuốc đắp
cho hành trình của chúng ta
và của những đứa trẻ trong các tập vở
Những đứa trẻ đang hình thành sự mềm mại
giọng cao vút tương ứng cất lên
bước đi trong nghi lễ New Orleans cũ
Và hãy bước những bước chân
không một tiếng động nào trên bờ sông.
10/01/24

UỐNG CÀ PHÊ KHI XUỐNG ĐÈO BẢO LỘC

tôi nửa đùa nửa thật nửa
còn lại là sự thật, mà
chỉ có hai nửa bạn sẽ
nói gì nếu vào đêm chúng
ta cuối cùng quyết định dừng
lại ở quán bar đó nó
đã biến mất hết cửa hàng
và tòa nhà đổ nát đang
đứng đó trông thật đáng thương
và buồn bã bãi đậu xe
trống rỗng nếu tôi phải ra
khỏi xe để nhìn vào bên
trong cửa sổ tình yêu của
tôi tôi đang nói với bạn
sự thật tôi không nghĩ mình
có trái tim.
03/10/2025

NẮNG ĐỒNG CỎ TRÊN VAI EM

trên đôi vai của tôi xói
mòn những dấu vết ngày tháng
từ phía sau nắng đồng cỏ
trên vai em xóa bóng tối
sau ống kính ánh mặt trời
Tôi mở màn trong bức tranh
ảnh bàn tay em là một
đôi cánh lông vũ mọc ra
từ những ngón tay em nheo
mắt và mỉm cười, anh chàng
đẹp trai của em làn da
tuyệt đẹp quần áo của anh
ấy mỗi tuần khi bác sĩ
anh ấy tức giận trên TV
Cả hai chúng tôi đều thích
trong bộ quần áo rách rưới
bước vào cảnh em nằm dài
trên thảm cỏ xù xì của
tấm thảm nhà chúng tôi đứa
trẻ tôi là bà mẹ với
đĩa bánh brownies ấm áp
mà chúng tôi mong đợi được
Ăn giờ đây ba mươi năm
sau trên một chuyến tàu quét
ảnh của em, tôi tái tạo
sự biến đổi kỳ diệu của
em không phải là một quá
trình đặc biệt dễ chịu đối
với chủ đề này”, Nabokov nói
với các học trò của mình.
Tôi là một và vẫn là
mẹ của bạn khi tôi đi
du lịch lên phía bắc cố
gắng xem xét sự thay đổi
của bạn khi đoàn tàu hát
cho các loài chim nước hạ
cánh và bay lên trên vùng
đất ngập nước chúng ta quan
sát như bối cảnh những suy
nghĩ của tôi sa lầy trong
sự rung động và thôi thúc
lột bỏ làn da khô chặt
chẽ đó hoặc chết không có
gì ở đây là ẩn dụ
tại nhà ga bạn sẽ xuất
hiện như anh chàng tôi đã
bắt gặp trên phim.
27/9/2025

MƯA CHIỀU KỶ NIỆM

Những viên ngọc rơi trên cầu thang
hoặc mọc trên bụi cây
nhắc tôi nhớ đến dáng của em
bàn tay đeo vòng ivory
khi mở
lấp lánh
với những hàng hạt trong suốt
sẵn sàng để cấy ghép
như một loại trái tim mới
Đây có thể là cuộc sống khác của tôi
những khuôn mặt trên những lá thư cắn vào ngón tay tôi
khi tôi xé tờ giấy
và đọc to những từ ngữ khó khăn
đó là giọng nói của em
để lại những vết loang dài trên khuôn mặt tôi
bài học về sự ngây thơ
rằng tình yêu không phải là điều tất yếu
nhưng phải thích những điều tốt đẹp khác
Bên ngoài khách sạn, giao thông dừng lại và bắt đầu
khi những người yêu nhau bên trong
tiếng còi xe điên cuồng như điềm báo xa xôi
lấp đầy căn phòng nhưng không thể ngăn cản các bộ phận chuyển động
mỗi phút trôi qua
họ chia cuộc sống của họ giữa thiên đường và vỉa hè
mỗi tuần bị kẹt xe đạt cực khoái vào những giấc mưa trưa
bên dưới họ động cơ nóng chảy bánh xe dính chặt
trườn đi mặt trời chiếu vào từng mái xe
từ giường cỡ lớn đến tấm thảm lông xù
họ à ơi như một bài thơ limerick nhịp đều đều
bóng râm được kéo lại cửa sổ khóa đôi
để bỏ mặt trời chiếu vào từng chiếc xe trên nóc
và lao ra khỏi tôi vào mưa
một gã lang thang với một chiếc túi đựng áo khoác
đội một chiếc mũ vừa với cái đầu bầm tím của anh ta
bằng ít lời lẽ hoa mỹ hơn
09012025

KHẾ IỂM

LỤC BÁT CHO NHỮNG NGÀY BUỒN

Em đi về phía trời xa
Một câu lục bát cũng là chia ly
Mưa rơi xuống chữ thầm thì
Mỗi con chữ gió cũng đi không về
Những dòng nhịp vỡ ê chề
Âm vang tiếng guốc lối về đơn côi
Đêm khuya gió thổi chân trời
Lục bát chập chờn giấc mơ không nhà
9/9/2025

Giang Hồ Nhớ Mẹ

Hàn Mặc Tử
Mình không hò hẹn bước giang hồ
Lưu lạc quê người mới khổ cho
Nước chảy thương thân bèo bọt nổi
Mây bay nhớ Mẹ sớm hôm chờ
Thằng con bất hiếu đi đành đoạn
Trời đất vô tình lại đắn đo
Muôn dặm non Tần xa thăm thẳm
Ý chừng chim nhạn biếng đưa thơ

Mắt em mưa xuống kinh thành
Đừng nhìn anh với bóng hình đêm xưa
Vòng tay để lạnh mùa thu
Hàng mi xanh bỗng sa mù biển khơi.
Đinh Hùng
The Singing Butler by Jack Vettriano

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Subscribe to get notified of the latest Tin Tho updates.

spot_img

Up Next

Discover

Other Articles