TUẦN THƠ 37: TIẾNG THƠ GIỮA ĐẠI DỊCH

    Ngẫm lại, con người sinh ra đã là may mắn, hạnh phúc hay khổ đau cũng chỉ là vô thường, hoại diệt, đến rồi đi. Nhưng nếu không nhờ có vô thường thì làm sao chúng ta buông bỏ được cái ngã, để nhận ra, "cuộc sống là đất đai, sáng tạo là hạt mầm, và khổ đau là màu mỡ cho nghệ thuật sinh ra."

    EM VÀ CHIẾC LÁ

    Một thế giới rung cảm nơi con người tìm đến nhau từ sâu thẳm - Thơ đi theo nhịp rơi trái tim mình

    Nhà thơ Hồ Đăng Thanh Ngọc: Thơ đi theo nhịp rơi trái tim mình

    Một thế giới rung cảm nơi con người tìm đến nhau từ sâu thẳm - Thơ đi theo nhịp rơi trái tim mình
    00:10:44

    MẸ KHỔ

    Mẹ già đã gìa ngồi còng lưng bên gánh hàng rong nơi góc phố bụi mờ những bước chân qua

    Latest articles

    Subscribe to our newsletter

    Instagram