XÂU CHUỖI THƠ
NGƯỜI PHỤ NỮ VÀ CÁI LÒ GẠCH
___________________________

Nguyễn Văn Vũ

 

 

MÙA LỬA

những người phụ nữ no bùn
đến từ đồng lúa còn trơ gốc rạ
còng lưng kéo những chiếc xe
cọc cà cọc cạch như trâu cày và

những người phụ nữ no lửa
bấm ngón chân trên tháp gạch chông chênh
cong lưng tựa vào cửa lò
than ngàn độ C rừng rực lửa và

những người phụ nữ no nắng
mặt đỏ như vỏ cua chuyền nhau viên
gạch đỏ như vỏ cua lên
chiếc xe cà tàng cà tàng chạy và

những người phụ nữ no hơi
đứng hỏng chân như không trọng lực vì
cả ngày no bùn no lửa
no nắng hết mẹ ca lo ri rồi

cứ như thế ngày nọ qua
ngày kia những người phụ nữ no nê
những nỗi nhục nhằn chồng chất
lên cuộc đời chai cứng như viên gạch

chai cứng dưới chân lò nung
một ngàn độ C không sợ mưa không
sợ nắng như nụ cười sau
tấm khăn che mặt ló ra lạ lùng

lấp lánh giọt mồ hôi câu
chuyện đời ngặt nghẻo cơn gió chiều vô
tư thổi qua lò lửa hun
hút câu chuyện đời vùi trong ánh lửa …

 

MÙA GẶT

chị đang nghĩ gì trên con đường
trở về với đồng lúa chín vàng
những con sáo trâu cũng bay về
đậu xuống bãi cỏ nghiêng mắt nhìn

chị chị nhìn con sáo trâu ngẩn
ngơ ấy chị biết chắc là nó
lại nhớ rất nhớ đàn trâu già
sống hết đời trâu đã hóa kiếp

để lại cánh đồng cho những người
phụ nữ đến mùa gặt lại trở
về trở về từ cái lò gạch
rừng rực một ngàn độ C rồi

hết mùa gặt lại ra đi để
lại cánh đồng trơ gốc rạ cho
bầy sáo trâu bầy sáo trâu với
cánh đồng bát ngát nắng gió có

lúc cũng gợi cho chị những ước
mơ về một nơi nào xa xa
chói chang ánh đèn màu rầm rập
xe cộ và tiếng lao xao trong

quán rượu những quán rượu tai ác
giơ ra nắm đấm điên khùng đánh
gục người đàn ông chắc nịch như
trâu thành con sâu gặm rách cuộc

đời chị cuộc đời của những đứa
trẻ lớn lên bên người cha chạm
chập không còn nhận ra lối đi
đi ra cánh đồng hay lối về

về cái lò gạch thân thương cái
lò gạch rừng rực một ngàn độ
C ôm lấy chị níu chị về
sống chết với những giọt mồ hôi …

 

MÙA LŨ

chị nhìn đàn cò trắng
về rải ra những vạt
chiều trắng trên cánh đồng
nước nổi cơn gió bấc

quạt tắt ngọn lửa rừng
rực một ngàn độ C
lụi tàn cánh cửa lò
khép lại sau lưng chị

người phụ nữ quay mặt
tránh gió thở dài đống
tro nguội dần thở dài
nỗi đằng đẳng mưa mưa

những ngày mưa vùi mặt
trong góc nhà ám khói
mà nhớ lửa nhớ nắng
nhớ gió nhớ câu chuyện

đời không kể xiết mà
kể sao xiết câu chuyện
đời rách như miếng giẻ
rách không thể lau khô

giọt nước mắt lăn thầm
trong bóng đêm như tấm
phên che chắn đời khổ
để không nhìn thấy đời

khổ sau tấm phên che
những ước mơ những ước
mơ ngập tràn mưa lũ
ngập tràn ngày tháng dìm

chết cuộc tình dìm chết
người đàn ông chắc nịch
của chị thành đồ bỏ
đi bỏ đi mà sao

không bỏ vào lò lửa
ngàn độ C để cùng
chị nung những viên gạch
đỏ như vỏ cua cùng

chị còng lưng kéo chiếc
xe cọc cà cọc cạch
chở lửa chở nắng chở
gió đi hết cuộc đời …

Tháng 6 . 2016

 

Paper Cover: ”Brick Worker” by Moksumul Haque, Bangladesh. Regional Winner, South Asia. A private enterprise worker is working at a brick field. Small businesses create new jobs for many poor people.
https://fashionpluslifestyle.wordpress.com/2013/11/18/cgap-announces-winners-of-2013-photo-contest/

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN