THƠ VƯƠNG NGỌC MINH 2

0
267

THƠ VƯƠNG NGỌC MINH
______________________

 

WHO KNOW?

tất nhiên chuyện tôi biết
không giống thiên hạ biết
và điều em biết không
giống tôi nốt thực ra

cái tôi biết chẳng bí
mật gì cả vấn đề
là việc người ta biết
không giống như việc tôi

biết và em cũng vậy
sự thể em biết không
giống ai hết còn sự
thể tôi biết thực ra

ai cũng biết nó sờ
sờ đấy “hỉ nộ ái
ố!” tất nhiên thiên hạ
thảy đều biết như thế

nhưng rõ ràng là không
giống “hỉ nộ ái ố!”
tôi biết và em cũng
vậy điều em biết không

như tôi biết thiên hạ
ai cũng cho biết điều
họ biết là chính xác
nhưng điều tôi muốn nói

là tôi vẫn không biết
chắc rằng họ có biết
chính xác như đã cho
biết cứ cho mỗi người

biết mỗi cách và điều
biết “đủ là đủ để
sống ở đời” nhưng không
phải ai cũng biết giống

ai tất nhiên rồi thiên
hạ vẫn cho biết họ
biết hết các chuyện nhưng
rõ ràng các chuyện họ

biết không giống tôi biết
“hỉ nộ ái ố!” em
cũng vậy em vẫn luôn
biết sự việc không giống

tôi biết cũng không giống
ai hết tại sao vậy?
tôi đang tự hỏi “tại
sao thiên hạ cứ biết

các cái không giống mình
biết kể cả em nữa
(người tôi yêu dấu!) tại
sao em biết các sự

việc tôi biết nhưng lại
hiểu không giống em hiểu
giả như có biết tất
thì có phải cũng chỉ

mỗi ta biết “hỉ nộ
ái ố!” à em chắc
biết trời đất chứ? hiện
thời thì tôi nghĩ mình

biết tất cả mà tuồng
chẳng biết gì!

 

TẦM CHƯƠNG TRÍCH CÚ

phải có câu (chữ) thực
hoa mĩ, với thi pháp
hiện đại, đường hoàng nói
lên nỗi nhớ chị mà
tôi đang mang nặng lòng
may, mới vực nổi tôi
dậy, nhủ thế, thì nghe
(thấy) có tiếng quạ lẻ
bầy, kêu một tiếng “quác!”
quả, tôi luôn cố gắng

gỡ đám mây mù quấn
quanh mình, đám mây chết
tiệt quấn quanh tôi, bao
lâu nay, hễ nghe tiếng
quạ lẻ bầy, kêu một
tiếng “quác!” lập tức thấy
từ xa, thấp thoáng nguyên
buổi chiều (xưa) tôi ngồi

cốt viết sao cho ra
câu (chữ hoa mĩ) chỉ
một câu thôi, với thi
pháp cực hiện đại, đường
hoàng thì, ngoài ngàn vẳng
lên điệu kèn đồng, đưa
ma, day dức nơi thôn
ổ chị quấn vuông khăn
trắng vận áo len trắng,

cắp rỗ bông, đi te
tái trên đê, ôi, chị
đi như thể hòng kịp
về gỡ hộ đám mây
xưa (sau) quấn quanh tôi
và, câu (chữ) tôi viết
thực ra chỉ mỗi ý
tưởng cỏn con, không vá
trời lấp bể, đặt trên
đê, mong chị về, nhặt

lên, lặng ghi chú, dưới
dòng chữ bằng dấu son
môi, tôi gỡ đám mây
mù quấn quanh mình cũng
chỉ cốt dứt câu chuyện
lịch sử tình yêu tôi
dành cho chị hòng kịp
đầu thai trở lại, ăn
(nằm) cùng chị một đời,
đợi qua rằm, ra mở
con đường tắt, rộng, chạy
lần tới cuối bãi, trồng

bãi cỏ lau, cao lút
đầu, tôi gạ lũ sói
đồng đừng tru inh ỏi
nữa, thê thiết lắm, vào
đêm trường, ngửa mặt hoa
soan sẽ rộ lời (chùm
chùm) ngày về, đi, bước
ngang mỗi vũng sương chắc
chắn sẽ gặp một chị,
ôi, các chị đều lầm

lụi, nỗi đường đất quan
san, truyền thống dân tộc
nào? có thể nuôi sống
hơn chín chục triệu con
người hãy còn nguyên mông
muội, hỡi giời! tôi sa
lầy giữa rừng hương, phải
làm sao có được câu
với (chữ hoa mĩ) nói
lên tình tôi yêu chị,

cộng thi pháp hiện đại
đường hoàng, may, mới vực
nổi dậy, hiện tôi còn
nằm ngó, trông lũ mèo
nhập đồng, đám mây mù
quấn quanh mình, chốc chốc
cứ thoắt hóa hình người,
thoắt hóa núi sông, và
chị ơi, vạn vật vốn
vô thường (chúng ta chả
bao giờ thật có) đường
là đường chung (!) vậy nhưng
mỗi tôi kể vô phương
tháo lui, chữ thánh hiền
“đọc, chả khác bị tra
tấn!” sống dở chết dở
với các cuộc tra tấn
từng xảy (diễn) dài cả
trăm năm, cực ấn tượng
nhân đây tôi muốn nói
lên (thơ) sự bế tắc

từ các bộ đồ, vận
hằng ngày, ủi, cũng giống
không ủi, nhiều người từng
bảo- có thấy tôi, nhưng
chẳng biết tôi tên gì
tôi có nói “tuy nhiên,
không sao, thế giới giờ
đã nhỏ bé, bởi tính
toàn cầu mà!” nghe thế,

tôi nghĩ, đúng là cần
phải có câu (chữ hoa
mĩ) với thi pháp cực
hiện đại, hòng cho tôi
diễn tả về nghề thơ,
đa mang (đa năng) cùng
với tình yêu, các ý
nghĩ thực táo bạo tôi
đang dành cho chị, thời
có như thế, may, mới
vực nổi tôi dậy, chị
ơi!

 

TÔI, KẺ GÁC DAN CỬA TỬ

… thương nữ bất tri vong quốc hận
cách giang do xướng hậu đình hoa.
đỗ mục.

Được nằm với thị
bất kể giấc trưa
sáng hoặc tối tôi
đều đặt tay vào

chỗ đấy (chỗ thực
mềm ấm) khởi từ
đó tôi nói hay
thị kể tuyền những

câu chuyện với các
tình tiết nghe đi
nghe lại dù nhiều
bận như thế chúng

tôi thảy đều quên
ngay và cứ thế
hết câu chuyện này
tiếp nối cốt truyện

khác lúc thì trọn
cả giấc trưa lúc
hết nguyên giấc đêm
lắm lúc nơi giấc

sáng tôi chả nói
thị chẳng kể gì
chỉ làm tình chúng
tôi làm tình cho

tới khi cơn bão
tình đầu tiên ập
tới tan đi rồi
trong khi nằm chờ

hơi thở đời sống
xô vào gian phòng
6x 8m
tôi lại ân cần

đặt tay vào chỗ
ấy (chỗ thực mềm
ấm) để từ không
khí của thị thở

tôi bắt đầu sống
cũng vậy từ không
khí tôi thở cơn
bão tình nơi thị

bắt đầu dậy lên
như thế mọi việc
(kể cả chuyện hậu
sự) chúng tôi giải

quyết cực nhanh gọn.

 

…”

tôi nói “tâm địa xấu
tốt nó thể hiện qua
lời nói việc làm tất
nhiên …” và liếc nhìn đồng

hồ thời gian với tôi
vô đối nó chả khác
bào ảnh cứ “trôi đi
cùng tháng chạp” như tựa

tập thơ của thi sĩ
phạm việt cường tôi nói
dòng thời gian nhiều khi
đếch là điều gì thiết

thực bằng chứng cho tới
nay tôi vẫn chưa trôi
đi cứ ở vậy một
mình hễ nhấc thân lên

kì thực khi nào cũng
một mình đưa chân đá
đá ngọn gió đầu sóng
khiến bụi dưới chân giường

giạt hết vô góc phòng
bốn chân giường với tôi
khi nào cũng chỗ bốn
góc tạm của vũ trụ

hễ méo mó tất có
tròn trịa tôi nói tâm
địa tốt hoặc xấu che
đậy kĩ tinh vi cách

mấy trước sau cũng sẽ
thể hiện qua lời nói
việc làm tôi liếc xem
đồng hồ thấy những bào

ảnh đang lăng xăng “trôi
đi cùng tháng chạp” như
nhan tập thơ của thi
sĩ phạm việt cường thực

vậy khi nào tôi cũng
một mình dòng thời gian
nhiều khi đếch là điều
gì thiết thực nhưng cái

chết vẫn đeo đẳng ám
ảnh tôi lắc lắc đầu
lật bó cải bẹ xanh
trong tủ lạnh coi còn

tốt hay hư (huyễn) cuộc
đời có méo mó tất
có tròn trịa hừm tôi
đếch đi ngay được đâu

liếc ngó đồng hồ tôi
nói “tâm địa tôi cho
tới nhắm mắt lại nó
vẫn trong sáng … bây giờ

sắp tới … hãy để mọi
thứ trôi đi cùng tháng
chạp như nhan tập thơ
của thi sĩ phạm việt

cường giả nghiệt ngã có
ngáng trí nhớ cũng đừng
khiến nổi dóa sinh tâm
địa nhỏ nhen đụ mẹ

mùi nhang rẻ tiền một
bó ba trăm cây giá
1 đồng 99 ngửi
mỗi ngày sao chúng không

bị ung thư chết hết
đi cho rồi – tàu khựa!”

 

BAN NGÀY

rời khỏi chung cư bao
giờ tôi cũng ngẩng mặt
nhìn trời chẳng gì tôi
cốt muốn biết mặt trời

có còn đi theo (đi
như một cận vệ trung
thành!) ít khi tôi đi
bằng uber do khao

khát ngày nào chiếc bóng
phải bị bắt cóc mang
đi giết chóc do đó
hễ rời chung cư bao

giờ tôi cũng ngẩng mặt
sau khi nhìn trời biết
chắc mặt trời vẫn còn
đi theo tôi nhắm hướng

đường cất bước tôi bước
đi theo cái cách băng
qua hết đường này đến
đường khác việc băng qua

đường như thế hoàn toàn
bản năng dẫu cho chỉ
một đoạn đến điểm cược
một cuộc áo cơm rất

ngắn chẳng gì do khao
khát chiếc bóng bị chiếc
uber nào đấy cắt
ngang đứt đầu càng tốt

buổi chiều thường người ta
thấy tôi ngồi kề cửa
sổ ăn sương từ đời
nào do thế giới rồi

ngày nào sẽ mất tôi
vĩnh viễn (ngồi kề gái
tân lúc nào cũng hừng
hực đấy điều khá khôn

ngoan!) và khi thấy mặt
trời lẽo đẽo khuất dưới
chân trời tôi khoát tay
vẽ các vòng tròn trong

không khí chốc chốc đưa
đầu vô tròng.

 

THƠ TRỮ TÌNH

cứ một vài ngày tôi
nhận cú điện thoại nhận
để nghe tuyền càm ràm
bao đồng đại loại: sao

hồi này chúng ta ít
gặp nhau ít quan tâm
ít hi vọng về một
vài điều tốt lành hơn

cho nhau và cuối cùng
thì lời luôn luôn là
mong rằng tình cảm nơi
ông vẫn chưa đóng băng

ông vẫn chưa trở nên
một kẻ cô độc về
mặt nào đó (đời thường
chẳng hạn!) vậy rồi chả

hiểu sao tôi lại phải
cất công trả lời điềm
đạm cũng đại loại: à
thì tôi vẫn giao tiếp

với mọi người vẫn sống
tốt giữa mọi người à
sẽ tốt hơn về mặt
đời thường chẳng hạn là

giá đừng gọi tôi cú
điện thoại nào nữa ya
sẽ tốt hơn thêm giá
đừng quấy rầy tôi thực

tình tôi đây chỉ muốn
ở một mình tuy nhiên
sau đó thì một vài
ngày tôi lại nhận cú

điện thoại quả là như
đã nói nhận chỉ để
nghe tuyền càm ràm bao
đồng và trưa nay tôi

nhận cú điện thoại thường
lệ cứ cách một vài
ngày lần này sau những
lời càm ràm bao đồng

cuối cùng thì chì chiết
sao lâu cứng dữ dạ!

Tranh bài: Salt, acrylic on panel 22 x 37″ – The Paintings of Jason de Graaf
http://jasondegraaf.blogspot.com/2015/04/salt.html

 

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN