Chùm thơ nhiều tác giả 9: CHÚNG TA CÓ GÌ?

0
1091

Chùm thơ nhiều tác giả
__________________

CHÚNG TA CÓ GÌ?

 

 

Nguyễn Văn Vũ
CƠN MƯA

tôi đi về phía cơn mưa
va vào cơn mưa cơn mưa
không thấy tôi tôi thấy cơn
mưa xối xả tóc tai tôi

đầm đìa mớ đời khổ tôi
sủng nước thế là tôi đói
thế là em tôi đói em
ơi hỏng hỏng hỏng em ơi

nhịn nhịn nhịn mà thôi dễ
gì trông mưa là có mưa
trông lụt là có lụt này
em ơi ruộng đồng khô cạn

phù sa sông đen lợm mùi
cá chết thì thôi mưa cứ
mưa lụt cứ lụt chôn hết
xuống mồ mầm mống thối tha

cho phù sa thấm vào đồng
lúa cho anh còn ôm mớ
đời khổ chơi trò cút bắt
với những cơn mưa em à …

 

Nguyễn Văn Vũ
NỖI HOANG MANG

người lái xe già chở nỗi hoang mang
chạy qua thị trấn chạy qua những ngã
tư đèn đỏ nhấp nháy nỗi hoang mang
ré lên trong tiếng xe máy nẹt bô

vụt qua đèn đỏ ré lên trong câu
chuyện người cứu người người lại nổi điên
cho người một nhát dao ngọt xớt xuyên
qua trái tim chưa nói xong lời tử

tế ré lên trong câu chuyện người chen
lấn người xô đẩy người giành giật lá
bùa giữa lễ hội người giẫm đạp người
tắt thở ré lên nỗi hoang mang đánh

thức lũ thần thánh dẫn người lái xe
già chở nỗi hoang mang chạy vòng qua
cánh rừng vắng trao nhầm nỗi hoang mang
vào tay kẻ cướp đang chực chờ nhảy

ra xin đểu một chuyến đi rồi bóp
cổ nỗi hoang mang, quẳng xuống vực cho
hết đời người lái xe già chở nỗi
hoang mang chạy lòng vòng trong thị trấn …

 

Trầm Phục Khắc
CHƯA BIẾT MẶT THIÊN ĐÀNG

Những sự thật đánh tráo sự thật
và tiếp tục đánh tráo cho đến
khi sự thật biến thành sự thật
qủa táo bay lơ lửng không rơi

về mặt đất và ánh sáng đi
chậm lại đi chậm lại rồi dừng
hẳn lại ngơ ngác rất lâu rồi
đi ngược lại và cuối cùng lao

ngược hướng thời gian và tiếng thét
câm đi ngược về tim và những
mái đầu bạc phơ vụt nhánh đen
và rồi cả không gian và rồi

cả thời gian và rồi cả thế
gian đi ngược lại chui trở lại
những bào thai để chờ đợi phút
giây đất trời sinh nở ôi phút

giây sự thật chưa là sự thật
mà chỉ là giấc mơ đẹp đẽ
của khổ đau và hạnh phúc thuở
trần gian chưa biết mặt thiên đàng

 

Trầm Phục Khắc
ĐÃ CŨ – THƯ GỞI BẠN

Các bạn thân mến chúng
ta đã bỏ nhau rồi
bỏ giấc mơ bỏ cuộc
đời bỏ mùa xuân đi
sống mùa xuân khác bỏ
con đường đi bước con
đường khác bỏ áo thơ
ngây khoác áo dạn dầy

Các bạn thân mến đâu
còn năm nào cũ hơn
năm cũ áo nào cũ
hơn áo cũ con phố
nào giấc mơ nào cuộc
đời nào … chúng ta nào

Vâng đâu còn bởi vì
chẳng còn chúng ta nào
chúng ta cũ nào chúng
ta sẽ cũ nào…cũ
hơn và đáng yêu hơn
là…chúng ta đã cũ

(… bỏ nhau và đã cũ)

 

Vương Ngọc Minh
QUÁN TRIỆT


cục nợ đời tôi có
vo tròn như trái banh
thì mối quan hệ giữa
tôi với sự sống/ chết

đấy vẫn mối quan hệ
mở tuy nhiên cực bấp
bênh hễ đối đầu bất
trắc tôi ném ngay cục

nợ đời hì hục quát
“hey! thượng đế ông biến
đi cho tôi nhờ!” thay
vì vo tròn bất trắc

như trái banh giống vo
tròn cục nợ đời cũng
như làm tất cả các
điều tỉ dụ mang mối

quan hệ giữa tôi với
sự sống/ chết ra dọa
mối bất trắc giả như
có thể thì cầu khấn

“xin hãy thương xót thượng
đế ngài đừng khiến con
đau đớn một cách công
khai thêm nữa!” nhưng cuối

cùng thì sao? phải trở
lại mối quan hệ giữa
tôi với sự sống/ chết
đấy một mối quan hệ

mở cực bấp bênh thú
thực tôi có vo mối
quan hệ ấy tròn như
trái banh thì mọi vật

sự trên đời cũng chỉ
như cục nợ đời và
như đã nói ở đây
tôi có vo cục nợ

đời tròn như trái banh
cũng chả đi đến đâu
(you know that?) một mối
quan hệ mở cực bấp

bênh thú thực lắm lúc
tôi cứ nghĩ: thôi không
thở nữa nhưng có được
á dẫu có vo điều

cực bấp bênh tròn như
trái banh tôi vẫn chịu
gánh vác hàng ngày tuyền
những ngày vô tích sự

những ngày trống dài lê
thê và cứ như thế
e cho đến đối đầu
chỉ còn với mối quan

hệ giữa tôi – cái chết!

 

Vương Ngọc Minh
KỆ

chả chút cường điệu như
như cò xám rình kiếm
cái ăn thế là bọn
tôi dò tìm nhau hễ

đồng hồ bên này buổi
sáng i rằng đồng hồ
bên kia buổi tối/ bên
kia ngủ bên đây thức

lắm lúc chả chút cường
điệu bọn tôi có hỏi
nhau “làm quái gì cứ
ngủ thế!” nhưng đấy cũng

chỉ màu mè (biết làm
sao được khi mà ngôn
ngữ nói ở đây được
viết trên bàn phiếm và

nhờ computer chuyển
đi qua cái màn hình vâng
chúng tôi không hề mở
miệng trong khi ai chả

biết tỏng bốn cái khoái
ở đời “ăn ngủ đụ
ỉa” ngày nào lũ cò
xám còn rình kiếm ăn

thì bọn tôi chẳng cách
chi làm khác được (thể
phách là cát bụi!) đúng
vậy bọn tôi còn nhiều

việc “lắt nh ắt” khác tỉ
như dò la trên face
book chả chút cường điệu
bọn tôi hỏi nhau “to

day have we met some
where before?” và tự
trả lời “mm … hm
we don’t think so!” chỉ

vậy nhưng bọn tôi mất
khối thời giờ và vì
cái thái độ ấy thái
độ chả chút cường điệu

hiện tại thực hết sức
ủy mị lũ cò xám
vẫn ti ếp tục rình kiếm
ăn khi tôi nói “đàn

bà có hết thảy mọi
thứ đàn ông thích” lập
tức bọn đàn bà nhao
nhao “đàn ông không tự

săn sóc mình thì khổ
thân” quả thực vậy cá
nhân tôi có phải phù
thủy đâu là đàn bà

các em phải biết đạo
phật có con đường trung
đạo (viết/ dịch bất kể
gì các em nên theo)

cuộc đời thường chả chút
cường điệu giả có phía
bên này tất có phía
bên kia (đối nghịch lại)

phía này mạnh thì phía
kia mạnh phía này nhẹ
thì phía kia nhẹ nên
khi không dính (mắc) vào

bên này thì sẽ tránh
được phản ứng bên kia
tỉ như thương lắm sẽ
có ngày ghét lắm/ thương

chút chút có ngày ghét
chút chút trong cái này
đã chứa sẵn cái kia
nhá anh nói chả chút

cường điệu nhá – ôi gái!

 

Trần Hoàng Vy
NHỮNG CON SÓC

Những con sóc chui ra từ nắng
ấm báo hiệu ngày nắng ấm áp
phơi những cái đuôi ướt át mùa
băng giá tháng giêng về tháng giêng

về cây sồi reo vui hạt sồi
đâm chồi mùa lá mới con sóc
nhỏ hứng tình ve vãn nàng sóc
thiếu nữ bâng khuâng muốn trở thành

thiếu phụ bởi nắng ấm và cái
đuôi ấm lót tổ bông lau tháng
giêng như đôi mắt tròn xoe ngây
thơ mơ mùa xuân ban đầu dấn

thân tình ái những con sóc nhỏ
đuôi phơi nắng quanh cây sồi già
rướn thân thụ thai mùa trái mới
chắc kịp nuôi thêm những chú sóc

nhỏ cùng với mùa xuân chơm chớm …
những con sóc bình yên nắng ấm
áp má kề đuôi hồn nhiên ru
tình xao động vũ khúc bông lau …

 

Trần Hoàng Vy
GIỌT NƯỚC

Thoạt đầu giọt nước có
hình gì trong chiếc ly
thủy tinh người đàn bà
cầm trên tay nghiêng đổ

giọt nước tròn lăn trượt
kéo thân phận hình hạt
đậu méo mó khốn khó
và sóng soài trên mặt

chiếc bàn đá lấm tấm
những hạt nước thiên biến
vạn hóa những hình thù
lạ lùng giọt nước chảy

dài thấm thía nỗi đau
của những vật nó thấm
vào giọt nước sắc nhọn
tích tụ thành hình thù

của vật chứa nó quân
tử tính như thủy hóa
thân hạt nước buồn thiu.

 

Xuân Thủy
TẾT TRÊN QUÊ HƯƠNG TÔI BÂY GIỜ CHẠNH BUỒN

Đi thăm vài người thấy
vài người không hạnh phúc
đi chợ Tết thấy vài
người nằm bên vệ đường

buổi tối buổi sáng đi
ngoài đường đất vẫn dơ
bùn đất đường vẫn bụi
bẩn quá một vài nơi

đi thăm vài nơi thấy
vài người hạnh phúc cười
cười sao như trên đường
đi một vài một vài

những một vài như cảnh
vật có thế này thế
khác chỗ này mùa lũ
chỗ kia mùa hạn ngay

giữa mùa xuân chỗ này
màu đỏ chỗ kia chấm
chấm thêm vàng vàng chấm
những giọt nước mắt khô

không lăn được đâu đó
vài em nhỏ người lớn
cờ bạc rượu chè be
bét vài thanh niên đua

xe phân khối lớn trong
khi đa số đa phần
người người đi xe chầm
chậm chầm chậm trên đường

quê hương tôi chạnh buồn
tôi buồn nhé buồn là
đúng hay sai chứ làm
chi đây … cứ thế cười

cười cứ thế …

 

Xuân Thủy
CHÚNG TA CÓ GÌ

Để bàn trên mặt báo
những câu chuyện để nói
hằng ngày hay những bài
thơ không bàn gì hết

những bài thơ chỉ nói
về những bài thơ trong
đó có gì để nói
chúng ta có gì để

bàn nếu không phải là
câu chuyện tiền điện tiền
nước tiền thuê nhà của
anh sinh viên kiến trúc không

có gì để bàn trên
giảng đường vì chỉ có
tiền điện tiền nước tiền
thuê nhà trên giảng đường

là những bài thơ những
bài thơ đã cũ từ
chục năm về trước họ
đã biết cũng những từ

những chữ như tiền điện
tiền nước tiền thuê nhà
không cần phải học cứ
thế đi thi chép chép

đúng từng đó chữ tiền
điện tiền nước tiền thuê
nhà như những bài thơ
trên giảng đường đã cũ

chỉ cần chép chép lại
giống như thế nếu không
sẽ không điểm chúng ta
có gì để nói ngoài chuyện

sao mắc quá vậy tiền
nhà mỗi ngày một tăng
còn những bài thơ trên
giảng đường vẫn thế như

những bông hoa khô bất
tử bụi bám đầy không
còn sức sống chẳng ai
bàn làm gì vì nếu

bàn sẽ bị không điểm …

p/s
để đủ điểm học thạc
sĩ hãy thuộc lòng tất
cả và đừng hỏi tại
sao những đứa trẻ bây

giờ không biết đọc sách
chúng chỉ xem và chơi
ipad không cần gì

thêm có gì có gì?

 

Hoàng Huy Hùng
NGỌN ĐÈN

Ánh sáng đã trở lại nơi
ngọn đèn đặt trên cái bàn
gỗ cho người chủ từng đêm
viết ra những con chữ được

đóng hộp đặt vào những cái
ngăn trong tăm tối của Hộp
Đen dù ánh sáng của ngọn
đèn đã trở lại chiếu sáng

tất cả mặt bàn chiếu sáng
cả căn phòng phủ bụi bặm
trên mặt bàn trống không trống
không như hải cảng hoang phế

hoang phế (còn ý nghĩa gì?)
không còn những con tầu biển
cập bến cảng dù đêm đêm
ánh sáng của ngọn đèn đã

được trở lại chỉ có người
chủ từng đêm từng đêm vẫn
cô độc tự tô vẽ nên
tự truyện cho chính mình.

21/12/2012

 

Hoàng Huy Hùng
CON TẦU ĐẮM

   viết tiếp bài Ngọn Đèn

Tô vẽ nên tự truyện cho chính
mình – thế những tập tự truyện này
ngoài người chủ ra thì để cho

ai đây còn có ai ngoài người
chủ làm bạn với cây bút và
quyển vở làm bạn với cái bàn

và ngọn đèn là những cặp đôi
không rời không thể thiếu cùng nhau
phối hợp tạo ra những con chữ

những bài văn những bài thơ này
viết ra để cho ai giống như
ngọn đèn bàn này từng đêm vẫn

tỏa sáng nhưng không thể soi rọi
đến những khoảng tối khoảng tối khác
những khoảng tối không dám chạm đến

không dám chạm vào những khoảng tối
trong đầu sa ngã theo cơn buồn
ngủ những khoảng tối như thể trong

lòng đại dương chôn vùi xác những
con tầu biển để đến một ngày
người ta khai quật lên những kho

báu những của cải những cổ vật
trong con tầu đắm được soi rọi
bởi ánh sáng trở lại như đến

một ngày người chủ lục lọi vào
những ngăn tủ tăm tối những căn
hầm những căn phòng tối rất lâu

đời rồi tìm ra những kho báu
những của cải những cổ vật bị
ẩn giấu vào ngăn tối lãng quên

khối di sản này như được khai
quật lên từ đáy lòng đại dương
là đây người chủ đã tạo nên

cả một đại dương từ những quyển
vở từ ngôi nhà của mình có
những khoảng tối.

9/12/2014

 

Tranh bài: The Gleaners by Jean-François Millet
http://www.identifythisart.com/art-movements-styles/pre-modern-art/realism-art-movement/

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN