Chùm thơ nhiều tác giả
___________________

CHUYỆN BẮT ĐẦU

Hồ Đăng Thanh Ngọc
THỨC DẬY GIỜ ĐÓ

Buổi sáng tôi thức dậy cùng
với ánh sáng của sa mạc
và với cái đuôi của cơn
ngái ngủ lì lợm đu theo

cái bướu lạc đà thơ em,
rồi tôi thấy em thức dậy
cùng với niềm hân hoan bình
minh đang lên tươi mươi ngày

Bấy giờ sa mạc không còn
cả vết chân lạc đà, bão cát
đã chôn lấp những giấc mơ
cả những giấc mơ chạy trốn

Em thức dậy cùng tôi trên
thân phận đóa hoa tàn úa
dưới bỏng cháy của sa mạc
tỉnh thức này thật khủng khiếp

tôi không muốn thức dậy, em
không muốn thức dậy nữa, bấu
víu vào giấc mơ sót lại
nhưng …

đã thức dậy mất rồi!

chiều 22/4/2012
Hoàng Huy Hùng
BÀI CA LÃNG QUÊN

Giấc ngủ quên tôi ngủ quên trong căn
phòng đêm tối cũ kỹ cũ kỹ trong
giấc ngủ giờ đã chìm vào yên ả
cùng bài hát còn vang từ chiếc điện

thoại kỷ niệm bên tôi ôi bài ca
quen thuộc tôi yêu bài ca xưa cũ
vẫn còn bên tôi bên tôi trong căn
phòng đêm tối êm đềm trong giấc ngủ

êm đềm tôi đã thành xưa cũ trong
khung trời xưa cũ cùng thời gian miên
man không ngừng những thế giới bên ngoài
kia là những đợt sóng vỗ vào trong

giấc ngủ mộng mị vùi sâu trong bài
hát là người bạn thân như một kỷ
vật suốt đời tôi trân quý và những
kỷ vật thân thuộc thời đã xa dần

cùng với một tôi nào khác lạ lẫm
thức giấc sống trong một không gian nào
quá đỗi ma quái hư thực lãng quên
lãng quên.

 

Hường Thanh
MỘT NGƯỜI HỎI TÔI TRÊN ĐƯỜNG

trước của nhà tôi đứng
ngồi xuống rồi ngồi đứng
lên vì không quen ngồi
xổm lâu trước cửa nhà

mười tám giờ chiều kể
về mười bảy giờ trước
đó tôi chẵng có đứng
ngồi xuống rồi ngồi đứng

lên vì chờ đợi chứ
không phải vì tôi khó
chịu sự chờ đợi bây
giờ là sự quen thuộc

nhất trong cuộc đời tôi
tôi ngó quanh tôi nghiêng
qua nghiêng lại như thể
sự chuyển động đang ngó

nghiêng vào thời gian này
để bất chợt thấy một
người đi trên chiếc ves
pa màu đỏ dừng lại

dưới ánh đèn đường vừa
bật lên từ hai ba
mươi phút trước đó trong
khi tôi vẫn đang đứng

ngồi xuống rồi ngồi đứng
lên theo thói quen của
thường ngày và mọi ngày
thôi tôi nhìn thấy trên

chiếc xe đó là một
cô gái và cô gái
ấy hỏi tôi một điều
mà có vẻ như đang

lập lại như thể sự
chuyển động đang ngó nghiêng
qua lại vào phía tôi
tôi không biết trả lời

gì cho cô gái ấy
cho nên tôi để mười
tám giờ chiều trả lời
và tôi rồi lại cứ

đứng ngồi xuống rồi ngồi
đứng lên chờ đợi sự
quen thuộc trở về trong
cửa nhà…

26.8.2013
Khánh Hà
CHUYỆN BẮT ĐẦU

Chuyện một người đàn ông
và một người đàn bà
ở chung trong một ngôi
nhà là chuyện bắt đầu

cho tất cả là đầu
mối của mọi sự rắc
rối, buồn vui là nguồn
cảm hứng của văn chương

nghệ thuật và tất cả
tất cả từ khi thế
giới bắt đầu từ khi
con người bắt đầu không

biết đến bao giờ mới
chấm dứt chuyện ông A –
dam và bà E – và một
đàn ông và một đàn

bà khi người đàn ông
và người đàn bà mở
cánh cửa một ngôi nhà
thì mọi chuyện bắt đầu.

 

Khế Iêm
NHỮNG ĐỨA TRẺ

Những đứa trẻ lạc lõng
trên đường phố sài gòn
năm tháng trôi qua còi
cọc lớn lên năm tháng

trôi qua quẩn quanh kiếm
sống nơi gầm cầu bãi
rác những đứa trẻ việt
nam những đứa trẻ phi

châu ôi những đứa trẻ
những đứa trẻ syrie
irag afghanistan
những đứa trẻ tỵ nạn

những đứa trẻ hiện hình
trên mặt phẳng những bản
tin những đứa trẻ bị
cán dẹp những khổ đau

những khổ đau không còn
nước mắt những đứa trẻ
chẳng còn đứa trẻ những
đứa trẻ sinh ra trong

thời đại thông tin những
đứa trẻ sinh ra trong
thời đại vô cảm những
đứa trẻ xa cách thế

giới những thế giới xa
cách con người những con
ngừơi đánh mất con người
những cái ảo xóa nhòa

cái thực những trò lừa
những đứa trẻ bị xóa
nhòa tan biến những khổ
đau bị xóa nhòa tan

biến những cuộc đời chẳng
còn cuộc đời những ảo
ảnh nhưng cuộc đời vẫn
là cuộc đời cuộc đời

là những bản văn những
bản văn không nhân văn
trò lừa của những trò
lừa những đứa trẻ ôi

chao không khác những đứa
trẻ ôi chao chỉ là
ký hiệu những rỗng không
những ký hiệu không ký

hiệu.

 

Lê Hưng Tiến
BẠN TÔI

Quý gửi một bạn gái đã khuất

nằm mê hoang dã rồi tôi
hùa phận mình vào cõi xa hốc sợi
tình lên phiến đá cho tàn
thu rêu xanh chợt nghe nao nao đời
con gái vùi chớm giấc hoa
bên thánh giá trên chuyến xe chiều ôi
phiền muộn chở ngả đau chín
tầng mây … bóng ác ngửa ngửa nghiêng nghiêng

heo may gió heo may cát
heo may sương heo may khói … thằng bạn
tôi trần trụi rẻo buồn và
nung nấu từng sợi heo may dường như
mối tình ấy bao nhiêu cho
đủ sương đủ khói mà bạn tôi mỗi
khi chỉ thiên vào ký ức
ký ức tuôn ra máu mủ xô bờ

tôi đánh thức im lặng sợi
dây bấn bíu trên đường chỉ tay, có
lẽ bạn tôi níu sợi tình
chưa dài hơn tay ba bốn bảy gì
đó nên sóng gió cuồn cuộn
ú a ú ớ, nhưng sớm mai ai
biết được khói thơm phần mộ
hồn con gái độc thoại trong tâm tưởng

bạn tôi và giọt nắng lại
trong trẻo nguyên vẹn bao ngày.
Ai biết được …

 

Lê Ngọc Quế Anh
LÝ QUA CẦU

Ới a … vừa qua cầu em
hát câu ngẫu hứng mà cũng
đâu phải bổng dưng em ngẫu
hứng … Ới a … mà em hát
điệu lý qua cầu vì em
thấy anh vừa đến trên cao
nhìn đàn tàu ồn ào qua
ngang bến vắng anh than rằng
sao thuyền theo dòng mà không
vào bến cho nên em mới
hát tặng anh bài ca ngẫu
hứng ới a … điệu lý qua
cầu!

 

MrDao
BỨC TƯỜNG CỬA SỔ

Trên bức tường có nhiều cửa
sô tôi thấy những mảnh hình
vuông xếp xen kẽ và ngăn
nắp với những mảnh đời … những

cánh cửa lúc đóng lúc mở
và những ai đang đóng cánh
cửa sổ của mình im ỉm
kia hãy bật chốt bỏ khóa

mở bung nó ra để bức
tường cửa sổ không đơn điệu
với thật nhiều cánh cửa cùng
góp mình vào bức tranh đời

và đừng sợ những cánh cửa
đã rêu màu thời gian cứ
mở nó ra để thấy được
không gian bên ngoài cho cả

bề mặt trong cánh cửa không
ố mốc vì ẩm thấp và
trong chấn song cửa gỗ kia
có ánh mắt biết nói thật

vậy sao không mở cửa ra
mở ra mở ra cho bức
tường cửa sổ thêm sinh động
và cho những mảnh hồn nhỏ

không khép lại trong không gian
u tối …

 

Nguyễn Thánh Ngã
TÔN NGỘ KHÔNG ĐẤT SÉT

đến thăm đường hầm điêu khắc ở
Đà Lạt xuất hiện một bầy khỉ
đất sét trông rất giống bầy khỉ
ở Hoa Quả Sơn trong Tây du

ký thuở nào những con khỉ đất
sét đã nhận ra tôi khi tôi
đến chào Tôn Ngộ Không và chụp
hình với Lão Tôn ở đường hầm

điêu khắc những con khỉ nhảy múa
gọi nhau chí chóe chỉ một mình
tôi thấy chỉ một mình tôi nghe
bởi chú khỉ trong tôi vẫn còn

nhớ chúng khi đọc truyện lúc xem
phim đã tạo nên những hình ảnh
khi những hình ảnh đập vào mắt
tôi thì bầy khỉ đất sét không

còn đất sét, Tôn Ngộ Không đất
sét không còn đất sét khi tôi …

CHIA SẺ
Bài viết trướcUNTRACED
Bài kếTHẬT MÀ

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN