Thạch Tốt
MƯA RƠI BÌNH MINH
vào sáng sớm ngay trướcbình minh, người yêu vàngười yêu thức dậy vàuống một ngụm nước cô
ấy hỏi anh yêu emhay chính anh hơn thựcsự nói sự thật tuyệtđối anh ấy nói rằngkhông còn gì ở emnữa em như một viênhồng ngọc giơ lên đónbình minh nó vẫn làmột viên đá hay mộtthế giới làm bằng màuđỏ Nó không có sứcđề kháng với ánh sángmặt trời một con chimvô hình bay qua nhưngtạo ra một cái bóngnhanh cơ thể là gìcái bóng của một cáibóng của tình yêu củaem mà bằng cách nàođó chứa đựng toàn bộvũ trụ một người đànông ngủ say mặc dùcó điều gì đó bùngcháy trong anh như mặttrời như một đường viềnlộng lẫy được khâu dướiviền áo anh ấy trởmình dưới chăn bất kỳhình ảnh nào cũng làlời nói dối một viênđá đỏ trong suốt cóvị ngọt ngào em hônmột cái miệng xinh đẹpvà một chiếc chìa khóaxoay trong ổ khóa nỗisợ hãi của em mộtcâu nói được nói ratrở nên sắc nét hơnmột lần nữa hoa hồngđang xé toạc chiếc váycủa mình những bông hoaxanh đã đến từ thếgiới bên kia say sưanhư làn gió thổi đếnmột điều ngu ngốc mớimột lần nữa gần đỉnhnúi những nét ngọt ngàocủa hoa hải quỳ xuấthiện hoa lục bình nóichuyện trang trọng với hoanhài bình an cho bạnvà bình an cho bạnchàng trai hãy đi dạovới tôi trên đồng cỏnày một lần nữa cónhững người theo đạoở khắp mọi nơi nụhoa e thẹn nhưng gióđã thổi cô ấy độtnhiên bạn tôi người bạnở đây như nước trongsuối như hoa sen trênmặt nước đừng lo lắngvề việc lưu những bàihát này và nếu mộttrong những nhạc cụ củachúng ta bị hỏng thìcũng không sao chúng tađã rơi vào nơi nơimọi thứ đều là âmnhạc tiếng gảy đàn vàtiếng sáo vươn lên bầukhí quyển và ngay cảkhi toàn bộ cây đànhạc của thế giới cócháy hết thì vẫn cònnhững nhạc cụ ẩn đangchơi nên ngọn nến nhấpnháy rồi tắt chúng tacó một mảnh đá lửavà một tia lửa nghệthuật ca hát này làbọt biển những chuyển độngduyên dáng đến từ mộtviên ngọc trai ở đâuđó dưới đáy đại dươngnhững bài thơ vươn lênnhư những mảnh vụn vàmép của gỗ trôi dạtdọc bãi biển muốn chúngbắt nguồn từ một gốcrễ chậm rãi và mạnhmẽ mà chúng ta khôngthể nhìn thấy hãy dừngnhững từ ngữ lại ngay
bây giờ mở cửa sổ
ở giữa lồng ngực bạnvà để những tâm hồnbay vào và bay ra
…
11.30.2025.
MAI MỐT
Tôi thức dậy và thấymình vẫn ở đó cănphòng không đổi chỉcó chiếc quạt quay chậmHơn như thể nó cũngmệt mỏi vì phải thứccùng tôi tôi nghĩ đếntiếng ve hôm qua nóở đâu trong đêm nayvà tôi nghĩ đến nhữngâm thanh khác như tiếngcủa một người đã quên.
11.2025
KHU CHUNG CƯ ROYAL LANE VILLAGE
Em là bài ca ubuồn của buổi sáng, nghiêmtúc và chậm rãi, emthon thả em ăn mặc,em xuống cầu thang trongbộ đồ công sở vàlái xe đi, em trởthành người thông thái vàquyền năng khiến cả ngàytrở nên khả thi trênthế giới Nhưng em cũnghát bài ca đó trongđêm loạng choạng đi quangôi nhà đến giường củađứa trẻ, đến với cơthể hồng ấm êm củangười mẹ, để lại vịđắng cho em Và mãimãi những đêm đó làmxáo trộn cỗ máy tinhtế của những ngày thángkhi nụ cười của mẹhiện rõ trên gò má.
11.6.25
Nguyễn Lương Ba sưu tầm
THƠ VĂN MIỀN NAM TRƯỚC NĂM 1975:
TẠP CHÍ VĂN SỐ 64(15/8/1966): TƯỞNG NIỆM BÍCH KHÊ

ĐINH CƯỜNG: THU XÀ VÀ PHẦN MỘ BÍCH KHÊ
THƠ BÍCH KHÊ
LÀNG EM
Nơi đây làng cũ buồn thu quạnhAnh có khi nào trở lại chưa?Ngày đi chậm lắm, giòng sông biếcHừng sáng trong trời sợi sợi mưaNơi đây thành phố đời ngưng mạchMấy nàng lai khách vẫn buồn mơĐường lên hội quán sương khuya xuốngĐâu mấy chàng trai rõi nhớ hồ?Anh có khi nào còn trở lạiChờ lúc hoàng hôn trăng đã lênTìm ngõ nhà em anh sẽ thấyKhóm lan thơm nặng khí ưu phiềnLà lúc đêm về trên mái ngóiNhững nhành nhãn muộn cánh dơi bayEm đang nổi bệnh trong phòng vắngTình dậm theo trăng sáng sáng đầy…
HÀ NỘI VÀ HOÀNG ANH TUẤN VÀ…
Nguyễn Xuân Hoàng
Tôi kiếm hồn tôi xưa Hà Nội
Thuở còn trong vắt gió vào Thu
Thoảng nghe ngọt tiếng cô hàng cốm
Chênh vênh đâu cuối phố Sinh Từ
Em Hà Nội, Hàng Đường trong giọng nói
Để Hàng Bông êm ái lót cơn mơ
Thương những buổi chiều Bác Cổ ngày xưa
Anh nắn nót một trường thi lãng mạn…..Hàng Vôi đó nồng nàn trong ngây ngất
Ý Hàng Đào chín mộng trái môi chia
Xin Hàng Than rực cháy lửa đam mê
Khi quấn quít trong ái ân Hà Nội
(Bài thơ Hà Nội)
Hà Nội yêu xin cầm tay lần nữa
Một lần thôi cho vừa đủ hai lần
Thêm ngày xưa hạnh phúc rất thiên thần
Anh chết lặng trong tình yêu công chúa
Hà Nội anh giờ là giấc chiêm bao
Cùng thơ ấu đã già đi trăm tuổi
Buổi sáng nay tâm hồn nghe thơ dại
Một thoáng vui chợt tới chợt bay đi
Rồi nỗi buồn như lũ mọt ngu si
Gậm nhấm nốt nửa linh hồn rữa mục.
Mưa hoàng hônTrên thành phố buồn gió heo may vào hồn
Thoảng hương tóc em ngày qua
Ôi người em Hồ Gươm về nương chiều tà…
Hà Nội mùa thu,
cây cơm nguội vàng,
cây bàng lá đỏ,
nằm kề bên nhau,
phố xưa nhà cổ,mái ngói thâm nâu.Hà Nội mùa thu,mùa thu Hà Nội,mùa hoa sữa vềthơm từng ngọn gió,mùa cốm xanh về,thơm bàn tay nhỏ,cốm sữa vỉa hè,thơm bước chân qua .Hồ Tây chiều thu,mặt nước vàng laybờ xa mời gọi .Màu sương thương nhớ,
bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời.
(Nhớ Mùa Thu Hà Nội. Trịnh Công Sơn)
Em ơi! Hà Nội phố!
Ta còn em năm cửa ô Năm cửa
gió Cơn bão thường niên qua đó
Ba mươi sáu phố, Bao nhiêu mảnh vỡ?
Ta còn em một màu xanh thời gian.
Một màu xám hư vô, Chợt nhòe, Chợt hiện.
Chợt lung linh ngọn nến,
Chợt mong manh Một dáng,
Một hình,
Nhợt nhạt vàng son,
Đậm đầy cay đắng…
Hồ Đăng Thanh Ngọc
GÃ CHÀI SÔNG HƯƠNG
đò từ Đông Ba đò qua Đập Đá đò
từ Vỹ Dạ thẳng Ngả Ba Sình đò chở
người tình đò chở trăng chênh đò chở ngày
xưa đi tới ngày nay đò chở mùa thuđi qua mùa hạ đò chở mái rạ đi
về thành đô đò chở vu vơ đi qua
trời rộng đò chở khát vọng tới miền phù
hư gã chài ngất ngư chiều buông lưới nặngcỏ lau chất ngất gió mênh mang lòng hát
ca ngày tháng cõi đời mơ suông gió không
thành tiếng bài ca cá con lời Nam Ai
vọng nhắn tình nước non …
*
gã chài chèo đò cập bến với liếp cá
nặng vợ gã lên bờ bán được giá mỉm
cười trong nắng chiều gã cũng cười theo trong
nắng chiều những nụ cười tỏa nắng hạnh phúcngày nào gã cũng mơ được như ngày này
bởi ngày nào cũng được như ngày này thì
đỡ lo miếng ăn cho mấy đứa nhỏ đỡ
lo cái áo cái quần đỡ lo học phícho con ừ đời gã chỉ cần liếp cá
nặng hàng ngày thế thôi vợ gã mua cho
gã cút rượu chống mỏi cuối chiều gã nâng
chén cuối mạn đò một ngày đã qua nhưvạn ngày đã qua cầu mong bình yên cho
cá cho tôm đầy lưới nhỏ gã và vợ
gã không mong chi hơn không mong nhiều hơn
đò từ Đông Ba đò qua …
Huế, 4/2015
Phạm Quyên Chi
CĂN PHÒNG
Những ngày đóng cửa chặn
các sự vật tốt đẹp
từng xảy ra trong cuộc
đời dài của mình thời
gian xoay vòng diễn tiến
như bản năng mách bảo
không có thừa số tiền
để làm phiền một ai
ngoài cánh cửa người bạn
bán sách rong đang ngồi
lật từng trang giấy đúng
vị trí đúng tư thế ấy
không biết đến khi nào
cho xong chả là ngồi
để chờ với ý nghĩ
lê thê nhích gần lại
suốt một thời gian đóng
cửa chặn sự phản chiếu
tháng năm đã đi qua
của cuộc đời mình để
lộ ra chiếc bóng đang
chìm vào điều khó tin
khó tin đến phải tin
có thời gian mà không
kịp đóng cửa ngăn lấy
thói quen mơ hồ thế
giới bên ngoài xóa sạch
kí ức để trở lại
làm người ngoài căn phòng.
Nguyễn Văn Vũ
HOA RẤT LẠ
hoa của một mùa nhớ
đã xa hoa rất lạ và
hoa như cánh cửa này
vừa mở cho em bướcra vườn nắng tràn ngập
tiếng gọi mời đừng quay
đầu nhìn lại con ngựa
ăn đường* sẽ níu chânem và hoa rất lạ
chùm thơ dưới lòng hồ
sẽ làm em cay mi
mắt hãy im lặng dẫmlên chiếc bóng chán chường
hãy đặt xuống bàn những
ly chai tính toán những
cái chạm cốc tầm thường
rồi đi đi cùng với
tiếng trống vọng về tương
lai đừng ngoái đầu nhìn
lại hoa rất lạ hạnh
phúc từ đây sẽ không
rời xa em nữa đâu …*Con ngựa cưng được cho ăn (uống) đường khiến nó không muốn rời xa chủ.
Hường Thanh
SAO RƠI
Một ngôi sao chợt rơi
Rơi xuống bầu trời đêm
Kéo theo vầng kim tuyến
Long lanh trong mắt tôiNgẩn ngơ nhìn sao rơi
Mong manh trên bầu trời
Rơi như giọt nước mắt
Vạn vật thêm xao xuyếnTôi chìa ra bàn tay
Hứng trọn màu giọt lệ
Là nhánh gió sao rơi
Từ nơi đâu nơi đâuCây cỏ đang chao mình
Vẫn lung lay trong gió
Nơi sao buồn rơi rơi
Nơi lòng tôi chơi vơi.Ánh sao thật trong sáng
Lòng tôi ôm ngôi sao
Như ôm một người bạn
2006
Nguyễn Thanh Hiện
TRÁNG SĨ HỀ
thơ tặng Phạm Văn Phương
tráng sĩ ra đi hề
ngựa sắt không xì hơi
vẫn đi giữa trưa chan
chan nắng hề cứ muốn
úp mặt vào xiêm áo em
đất lở trời lở hề
không nao núng chỉ lo
em bỏ ta đi hề
buồn lắm tráng sĩ ra
đi thời a còng loang
lổ hề nón nhựa giày
nhựa
5/10/2014
Hà Bạch Nguyên
NHỚ … RÒNG RÃ
Em lấy trái tim em ra
ngoài và vạch tìm từng
ngăn ký ức ngăn ký
ức nào có hình ảnhAnh hẹn hò cùng em
nơi công viên tao đàn
nọ hay cầu calmette
kia ngăn ký ức nàoCó nụ hôn đầu làm em
chết đắm ngăn ký ức
nào có bàn tay tuyệt
vời ơi anh ơi anhƠi! đến hơn 20
năm dư hương vẫn nực
nồng như mới mới hôm
qua mới hôm qua thôiMà anh!? Em lấy óc
em ra vạch từng sợi
dây thần kinh xem ngày
tiễn anh lên đường làNgày nào cớ sao giờ
em không nhớ chi hết
chỉ nhớ nụ hôn anh
chỉ nhớ bàn tay anhLau nước mắt em dầm
dề thằng út cứ xoay
quanh chụp hình và má
cứ nhìn em nhìn emKhông ngớt bầu trời giữa
trưa gắt nắng vẫn có
đôi chim trên hàng dây
điện kề mỏ nhau vẫnCó đôi nhân tình dìu
nhau tiếng loa phóng
thanh ồn đôi tai em
đứng cạnh anh chờ lênĐường anh ơi em nhớ
đến đoạn anh bước lên
máy bay chờ rồi cấtCánh em như ngất đi
em như ngất đi em
nhớ đoạn phim này ròng
rã suốt cả đời em
Hạnh Ngộ
IM LẶNG CŨNG NHƯ LỜI
https://open.spotify.com/episode/5Rw0e2chUGEVfR0hCVNHlR?si=_T881ddaSIOh9zlgA2Lbfw | Mời nghe đọc trên Spotify
Cuộc đời là những chuyến đi gần nhau
thì ít chia ly thì nhiều khi muốn
hứa hẹn với anh những lời tư tình
có cánh chợt khựng lại bởi biết rằnglời hứa đầu môi chẳng thành hiện thực
thực hiện được mới lạ những lời em
nói “muốn yêu anh mãi mãi” trong lúcsay đắm lắm mới dám nói lời sấm
truyền kiểu tình yêu vĩnh cửu yêu vô
thời hạn và cũng bởi cuộc đời là
những chuyến đi hôm qua anh nói “muốngần em mãi mãi” hôm nay anh ở
trời Tây em ở đời đây phương Đông
với cơn giông tình đen trắng như vậy
có phải lời nói gió bay hông? chắckhông vì âm thanh ấy đọng trong em
rất sâu vậy không phải giả cũng không
phải là thật anh biết mà em biết
mà lời nói bộc phát lúc tình sayem trân trọng khoảnh khắc ấy nên thôi
nếu có lần sau thì im lặng cho
rồi vì cuộc đời là những chuyến đi
gần nhau thời ít chia ly … cũng đành.

