TUẦN THƠ 57: MƯA RƠI BÌNH MINH

    Sáng tác thơ Tân hình thức Việt bằng cách đọc thầm trong đầu, và đọc đi đọc lại nhiều lần, chúng ta tránh được sự can dự quá nhiều của tâm trí – khi suy nghĩ về thơ, chúng ta có thể dùng tâm trí để lý luận, tìm kiếm kiến thức, nhưng khi sáng tác chúng ta cần thóat khỏi những ràng buộc của tâm trí. Hơn thế nữa, chúng ta cũng tránh được những bế tắc thường xảy ra, với những bài thơ có nhịp điệu khác nhau, và khi tạo được sự đa dạng nhịp điệu, người làm thơ sẽ hứng khởi trong sáng tạo và hấp dẫn người đọc hơn. Mục “Chùm thơ đa nhịp điệu” mong đón nhận sáng tác của những bạn thơ để làm phong phú và sinh động thơ Tân hình thức Việt. Xin tham khảo: “Những đặc điểm của thơ Tân hình thức Việt” và “Sáng tác thơ Tân hình thức Việt, vài dẫn giải cụ thể”.

    Thạch Tốt

    MƯA RƠI BÌNH MINH

    vào sáng sớm ngay trước
    bình minh, người yêu và
    người yêu thức dậy và
    uống một ngụm nước cô
    ấy hỏi anh yêu em
    hay chính anh hơn thực
    sự nói sự thật tuyệt
    đối anh ấy nói rằng
     
    không còn gì ở em
    nữa em như một viên
    hồng ngọc giơ lên ​​đón
    bình minh nó vẫn là
     
    một viên đá hay một
    thế giới làm bằng màu
    đỏ Nó không có sức
    đề kháng với ánh sáng
     
    mặt trời một con chim
    vô hình bay qua nhưng
    tạo ra một cái bóng
    nhanh cơ thể là gì
     
    cái bóng của một cái
    bóng của tình yêu của
    em mà bằng cách nào
    đó chứa đựng toàn bộ
     
    vũ trụ một người đàn
    ông ngủ say mặc dù
    có điều gì đó bùng
    cháy trong anh như mặt
     
    trời như một đường viền
    lộng lẫy được khâu dưới
    viền áo anh ấy trở
    mình dưới chăn bất kỳ
     
    hình ảnh nào cũng là
    lời nói dối một viên
    đá đỏ trong suốt có
    vị ngọt ngào em hôn
     
    một cái miệng xinh đẹp
    và một chiếc chìa khóa
    xoay trong ổ khóa nỗi
    sợ hãi của em một
     
    câu nói được nói ra
    trở nên sắc nét hơn
    một lần nữa hoa hồng
    đang xé toạc chiếc váy
     
    của mình những bông hoa
    xanh đã đến từ thế
    giới bên kia say sưa
    như làn gió thổi đến
     
    một điều ngu ngốc mới
    một lần nữa gần đỉnh
    núi những nét ngọt ngào
    của hoa hải quỳ xuất
     
    hiện hoa lục bình nói
    chuyện trang trọng với hoa
    nhài bình an cho bạn
    và bình an cho bạn
     
    chàng trai hãy đi dạo
    với tôi trên đồng cỏ
    này một lần nữa có
    những người theo đạo
     
    ở khắp mọi nơi nụ
    hoa e thẹn nhưng gió
    đã thổi cô ấy đột
    nhiên bạn tôi người bạn
     
    ở đây như nước trong
    suối như hoa sen trên
    mặt nước đừng lo lắng
    về việc lưu những bài
     
    hát này và nếu một
    trong những nhạc cụ của
    chúng ta bị hỏng thì
    cũng không sao chúng ta
     
    đã rơi vào nơi nơi
    mọi thứ đều là âm
    nhạc tiếng gảy đàn và
    tiếng sáo vươn lên bầu
     
    khí quyển và ngay cả
    khi toàn bộ cây đàn
    hạc của thế giới có
    cháy hết thì vẫn còn
     
    những nhạc cụ ẩn đang
    chơi nên ngọn nến nhấp
    nháy rồi tắt chúng ta
    có một mảnh đá lửa
     
    và một tia lửa nghệ
    thuật ca hát này là
    bọt biển những chuyển động
    duyên dáng đến từ một
     
    viên ngọc trai ở đâu
    đó dưới đáy đại dương
    những bài thơ vươn lên
    như những mảnh vụn và
     
    mép của gỗ trôi dạt
    dọc bãi biển muốn chúng
    bắt nguồn từ một gốc
    rễ chậm rãi và mạnh
     
    mẽ mà chúng ta không
    thể nhìn thấy hãy dừng
    những từ ngữ lại ngay
    bây giờ mở cửa sổ
    ở giữa lồng ngực bạn
    và để những tâm hồn
    bay vào và bay ra
    11.30.2025.

    MAI MỐT

    Tôi thức dậy và thấy
    mình vẫn ở đó căn
    phòng không đổi chỉ
    có chiếc quạt quay chậm
    Hơn như thể nó cũng
    mệt mỏi vì phải thức
    cùng tôi tôi nghĩ đến
    tiếng ve hôm qua nó
    ở đâu trong đêm nay
    và tôi nghĩ đến những
    âm thanh khác như tiếng
    của một người đã quên.
    11.2025

    KHU CHUNG CƯ ROYAL LANE VILLAGE

     
    Em là bài ca u
    buồn của buổi sáng, nghiêm
    túc và chậm rãi, em
    thon thả em ăn mặc,
    em xuống cầu thang trong
    bộ đồ công sở và
    lái xe đi, em trở
    thành người thông thái và
    quyền năng khiến cả ngày
    trở nên khả thi trên
    thế giới Nhưng em cũng
    hát bài ca đó trong
    đêm loạng choạng đi qua
    ngôi nhà đến giường của
    đứa trẻ, đến với cơ
    thể hồng ấm êm của
    người mẹ, để lại vị
    đắng cho em Và mãi
    mãi những đêm đó làm
    xáo trộn cỗ máy tinh
    tế của những ngày tháng
    khi nụ cười của mẹ
    hiện rõ trên gò má.
    11.6.25

    Nguyễn Lương Ba sưu tầm
     

    THƠ VĂN MIỀN NAM TRƯỚC NĂM 1975:

    TẠP CHÍ VĂN SỐ 64(15/8/1966): TƯỞNG NIỆM BÍCH KHÊ

    ĐINH CƯỜNG: THU XÀ VÀ PHẦN MỘ BÍCH KHÊ

     
    Tôi đã đi thăm mộ Bích Khê với Thu An cháu gọi Bích Khê bằng cậu. Mùa hè năm 1963, tôi từ Huế vào Quảng Ngãi rồi về Thu Xà, nơi Bích Khê đã sinh ra, lớn lên và trở về nằm trong lòng đất vĩnh viễn ở đó. Thu Xà cách bến xe Quảng Ngãi 10 cây số. Với một con đường gồ ghề đá sỏi, hai bên là đồng lúa, rải rác có những trạm canh dân vệ, con đường còn mang nhiều dấu vết chiến tranh, nơi một ngã tư mà Tạ thu Thâu đã bị bắt, thời kỳ Việt Minh. Thu Xà là một quận lỵ gồm hai dãy phố cũ, phần đông là người Tàu đến ở buôn bán từ ngày trước, có những phố lầu hoang tàn bị bom thời kỳ 1945. Nhà Bích khê ở ngay phố, có một cổng dài đi vào. Tôi đến đó lúc trời nhá nhem tối. Chân đặt lên một sân trồng đầy hoa hồng, lòng bâng khuâng…tôi hỏi thăm bà Ngọc Sương, chị kế Bích Khê và Thu An vừa ở Sài Gòn ra. Lúc vào nhà tôi gặp ngay thân mẫu Bích Khê với đầu tóc bạc mướt, gương mặt phúc hậu. Bà sống cùng người con trưởng và con dâu trong căn nhà lâu đời đó. Tôi được kể căn nhà vẫn không có gì thay đổi. Nhà làm kiểu ba gian, một chái. Gian bên trái là phòng Bích Khê, gian giữa đặt bàn thờ, có ảnh Bích Khê, tôi đến thắp hương. Đêm đó tôi nằm trên chiếc sập cao nơi Bích Khê đã nằm ngày trước, với ngọn đèn dầu hỏa tôi mơ màng bóng dáng phảng phất của một người tài hoa bạc mệnh: Bích Khê. Gian phòng ẩm lạnh, trên chiếc sập gỗ trơn đó Bích Khê đã trở về nằm bệnh sau bao năm giang hồ. Sáng ở đầu sông nhớ núi. Đêm nằm trong núi nhớ sông. Sức khỏe đã hao mòn dần. Suốt ngày thơ thẩn, ướt ao gặp lại một người quen:
    “Gió về mang cả mùi lăng tẩm / Buồn cắt lên đền những miếng đen./ Người viễn khách, lòng sầu vạn cổ /.Dặm mòn muốn gặp một người quen” .Thời gian này thỉnh thoảng có Quách Tấn gửi thơ cho Bích Khê đọc rồi họa lại, có lần Chế Lan Viên về thăm, Bích Khê mừng ứa nước mắt. .Đáng kể nhất là lần người yêu trở lại Thu Xà, mặc dầu nàng đã có chồng hai con, đó là nguồn an ủi cuối cùng cho những ngày tuyệt vọng của Bích Khê. Nh tên người yêu độc nhất của Bích Khê, vì trắc trở gia đình không cưới nhau được, mặc dầu tình yêu vẫn nồng cháy giữa hai người. Ở lại Thu Xà chỉ vài hôm Nh trở lại Sài-gòn, để lại cho Bích Khê một hồn đau xác gầy. Bích Khê tiễn nàng ra cổng với cảm giác vĩnh biệt. Cách mười hôm sau Bích Khê nhận được cam của Nh từ Sài-gòn gửi về và cũng từ đó Bích Khê không bao giờ còn trông thấy bóng dáng người tình nữa. .Cơn ho lại nặng thêm. Gia đình chạy thuốc thang đầy đủ cho đến phút cuối cùng. Nhưng bệnh tình đã đến chỗ tuyệt vọng. Bích Khê biết trước cái chết của mình nên vẫn điềm nhiên nói chuyện và an ủi gia đình. Trước hai tháng từ giả cõi đời, Bích Khê cứ tụng niệm”Di Lạc Tôn Phật” và tin tưởng ngày nhắm mắt sẽ có Phật đến rước. Một tối sau khi ăn cháo xong, Bích Khê gọi mẹ lên ngồi một bên nói cho mẹ biết là còn ba ngày nữa, nhằm ngày rằm Bích Khê sẽ chết và nói cho người nhà xuống Chùa Phú Thọ, xin phép mời một vị sư bạn cũ của Bích Khê lên ở với Bích Khê ba ngày đêm để tụng kinh cho chàng nghe. Đến đêm thứ ba thì Bích Khê thở hơi cuối cùng. Đúng như lời Bích Khê nói. Lúc ấy là mười hai giờ khuya, ngày 15 tháng Chạp năm Ất Dậu (tức ngày 17-1-1946). Cái chết đến với Bích Khê nhẹ nhàng quá nhưng cũng chua xót làm sao khiến ta nghĩ đến bệnh lao, nghĩ đến tuổi ba mươi phải lìa bỏ cõi đời. Nghĩ đến những văn thi sĩ cùng chung số phận. Keats sau mấy năm khắc khoải với vi trùng lao đã từ trần tại La Mã, Thạch Lam, Vũ trọng Phụng đã chết trong sự cơ hàn cay cực giữa Hà Nội. .Khi mùa xuân tới, khi cảnh vật xung quanh hồi sinh lại thì Bích Khê qua đời. Bích Khê qua đời giữa mùa xuân loạn ly, ngoài gia đình chả có một người bạn về đưa đám. . Rồi từ đó nắm mộ vẫn bằng đất, nằm thật buồn qua những năm tháng chiến tranh mà sau mười bảy năm, tôi được dịp về thăm được nằm lại trong căn phòng hoang vắng của Bích Khê mà cửa sổ nhìn ra một sân hoa hồng, những cánh hồng mà tôi và Anne đã hái đến cắm trước mộ thi sĩ để rồi những que nhang chưa cháy hết, những trẻ chăn bò đã đến lấy mang đi. Đã ba năm qua, từ ngày về Thu Xà, thời kỳ xe đò còn lưu thông suốt trên Quốc -lộ số 1, cho đến bây giờ bao nhiêu biến chuyển của thời cuộc. Chiến tranh lại tàn khốc hơn. Quốc lộ số 1 bị nghẽn. Quảng Ngãi là vùng có những trận đánh lớn và gay go nhất hiện nay. Gia đình Bích Khê còn lại bà mẹ năm nay đã 85 tuổi cùng người anh trưởng đã dời khỏi căn nhà thân yêu ở Thu Xà để tản cư lên tỉnh. Thu Xà đã trở nên vùng đất bất an mà bom đạn đã thả xuống quanh đó. Làm sao có lại buổi chiều dưới xóm dừa Cổ Lũy, một bến sông qua Phú Thọ, những mảng đá to nhìn xuống biển xanh. Tôi đã đứng trên cao đó nhìn về núi Thiên Ấn, núi Thiên Bút và dòng sông Trà Khúc uốn mình quanh bãi cát chạy dài. .Và phần mộ Bích Khê nằm lại thật đìu hiu khốc thảm cạnh hàng tre già cao vút, giữa một mảnh đất của hội quán mặc cho chiến tranh tràn về. Những con chim lạ có còn về đậu trên mồ Bích Khê và đứa trẻ với đàn bò mà tôi đã gặp ngày thăm mộ có phải lùa bò về thành phố như nhạc Sơn: Đàn bò vào thành phố, reo buồn tiếng nhạc chuông… Tôi nghĩ đến mộ Hàn Mặc Tử được xây trên Ghềnh Ráng cao nhờ sự giúp đỡ của gia đình và bạn bè. Chiều mây về phủ trắng trên tượng Đức Mẹ và nghĩ đến một vùng mộ trắng trồng toàn hoa Violettes của thi sĩ Anh John Keats, trên bia không đề tên mà chỉ đề: “Here lies one whose name was writ in water” (Nơi đây an nghỉ một người mà tên đã ghi trên mặt nước) để rồi ước mong mộ Bích Khê sớm được dời đi xây trên ngọn núi cao của tỉnh Quảng Ngãi. Để tránh những giao thông hào, những làn mưa đạn ngày đêm tràn xuống phần đất khô cằn đó .
     
    THƠ BÍCH KHÊ

    LÀNG EM

    Nơi đây làng cũ buồn thu quạnh
    Anh có khi nào trở lại chưa?
    Ngày đi chậm lắm, giòng sông biếc
    Hừng sáng trong trời sợi sợi mưa
    Nơi đây thành phố đời ngưng mạch
    Mấy nàng lai khách vẫn buồn mơ
    Đường lên hội quán sương khuya xuống
    Đâu mấy chàng trai rõi nhớ hồ?
    Anh có khi nào còn trở lại
    Chờ lúc hoàng hôn trăng đã lên
    Tìm ngõ nhà em anh sẽ thấy
    Khóm lan thơm nặng khí ưu phiền
    Là lúc đêm về trên mái ngói
    Những nhành nhãn muộn cánh dơi bay
    Em đang nổi bệnh trong phòng vắng
    Tình dậm theo trăng sáng sáng đầy…

    HÀ NỘI VÀ HOÀNG ANH TUẤN VÀ…

    Nguyễn Xuân Hoàng
     
    Sáng nay San Jose mưa. Mưa nhỏ thôi.
    Những ngày đầu tháng Mười, mùa Thu miền Bắc Cali không lạnh. Một người bạn quen từ Quận Cam vừa gửi tặng tôi một CD trong đó có ca khúc Mưa Sài Gòn, Mưa Hà Nội. Đây là một bài hát khi mới ra đời, ban hợp ca Thăng Long đã mang đến cho người nghe nhiều ấn tượng. Bài hát đã lâu tôi không nghe. Nhưng lời của ca khúc tôi vẫn nhớ là do Hoàng Anh Tuấn viết cho nhạc của Phạm Đình Chương. Chúng tôi vẫn gọi anh là thi sĩ của Hà Nội. Hà Nội yêu, anh vẫn yêu muốn khóc/ Mấy chục năm, xa đến mấy nghìn năm. Đó là hai câu thơ đã ở lại rất lâu trong tôi.
    Tôi nhớ lần cuối gặp anh năm 2006 trong nhà dưỡng lão Mission De La Casa ở San Jose. Hôm đó, anh ngồi xe lăn, cười hỏi tôi. “Đi đâu?” “Thì đi thăm anh, chứ đi đâu!” “Này cậu, thế mà đã hai mươi năm rồi đấy!” Hoàng Anh Tuấn không nhớ những lần gặp nhau gần đây, trước ngày anh vào Viện Dưỡng Lão, mà chỉ nhớ chuyện của 20 năm trước, những ngày Đà Lạt , Sài Gòn… Đúng, năm 1986 tôi gặp anh ở Virginia khi vừa đặt chân xuống vùng đất tự do. Hôm đó, uống chưa hết ly rượu, tôi đọc lại hai câu thơ trên và trêu anh:“Trời ơi, tại sao yêu mà yêu muốn khóc là thế nào?” Hồi đó anh chỉ cười, không trả lời. Bây giờ chính anh nhắc lại, và nói, “Nghe đây, yêu mà không lấy được thì khóc chứ sao? Cậu vớ vẩn bỏ mẹ!” Và chúng tôi đã cười với nhau.Tôi vớ vẩn thật, đi thăm một người nằm trong nhà dưỡng lão mà trêu chọc, y như ngày ngồi bên anh trong một quán ăn ở Virginia giữa những chai bia.
    Cái chất gì của Hà Nội khiến anh yêu mê thành phố ấy đến thế? Tôi không biết. Nhưng tôi biết một điều: nhắc đến Hoàng Anh Tuấn là nhắc đến Hà Nội và nhắc đến Hà Nội cũng là nhắc đến Hoàng Anh Tuấn. Mặc dù, năm 1949, mới 17 tuổi, Hoàng Anh Tuấn đã rời Hà Nội đi Pháp du học. Paris, Sài Gòn, Dalat, rồi lại Paris, Virginia, San Jose … và bao thành phố khác.
    Chưa một lần trở lại Hà Nội, thế nhưng, Hà Nội lúc nào cũng nguyên vẹn trong anh. Hà Nội tràn ngập trong những trang chữ của anh. Như thể sau năm 1949, ngày anh bỏ Hà Nội ra đi cho đến năm mươi năm sau, Hà Nội vẫn còn đập nhịp trong trái tim anh.
    Tôi kiếm hồn tôi xưa Hà Nội
    Thuở còn trong vắt gió vào Thu
    Thoảng nghe ngọt tiếng cô hàng cốm
    Chênh vênh đâu cuối phố Sinh Từ
    Xa Hà Nội, Hoàng Anh Tuấn mang theo Ga Hàng Cỏ những sáng sớm ngái ngủ, Hồ Tây những buổi chiều tà, mang theo Hàng Đường, Hàng Gai, mang theo năm cửa ô… Anh không bứt được Hà Nội ra khỏi ký ức mình, không thể quên được những “hoa sấu lẳng lơ” (mà hoa sấu sao lại lẳng lơ nhỉ?) … Trong văn học Việt Nam, có lẽ không một thi sĩ nào dành cho thơ nhiều Hà Nội như Hoàng Anh Tuấn.
    Khi Mai Thảo viết Đêm Giã Từ Hà Nội, anh đã chia tay Hà Nội thật sự. Rồi Tháng Giêng Cỏ Non, Để Tưởng Nhớ Mùi Hương, Mười Đêm Ngà Ngọc… và sau cùng với Ta Thấy Hình Ta Những Miếu Đền, Hà Nội có vẻ như đã ra khỏi anh.Khi Thanh Tâm Tuyền viết Bếp Lửa sau ngày vào Nam, rồi Tôi Không Còn Cô Độc, Một Chủ Nhật Khác, có lẽ Hà Nội vẫn còn trong Thanh Tâm Tuyền, nhưng những trang chữ của anh không còn tắm đẫm mùi hương Hà Nội nữa.
    Còn ai Hà Nội hơn Nguyên Sa, vậy mà thơ anh tràn ngập Paris, tràn ngập chất sống phương Tây, tắm đẫm hơi thở thời hiện đại hơn là quá khứ. Chỉ có Hoàng Anh Tuấn vẫn chung thủy với thành phố của anh.
     
    Em Hà Nội, Hàng Đường trong giọng nói
    Để Hàng Bông êm ái lót cơn mơ
    Thương những buổi chiều Bác Cổ ngày xưa
    Anh nắn nót một trường thi lãng mạn…..

    Hàng Vôi đó nồng nàn trong ngây ngất
    Ý Hàng Đào chín mộng trái môi chia
    Xin Hàng Than rực cháy lửa đam mê
    Khi quấn quít trong ái ân Hà Nội

    (Bài thơ Hà Nội)
     
    Hoặc
     
    Hà Nội yêu xin cầm tay lần nữa
    Một lần thôi cho vừa đủ hai lần
    Thêm ngày xưa hạnh phúc rất thiên thần
    Anh chết lặng trong tình yêu công chúa
    Cho đến tận khi sắp xa lìa ‘cõi tạm’, Hà Nội vẫn là nỗi day dứt không nguôi trong anh. Xin được trích một đoản thi buồn của anh trong những ngày cuối đời:
     
    Hà Nội anh giờ là giấc chiêm bao
    Cùng thơ ấu đã già đi trăm tuổi
    Buổi sáng nay tâm hồn nghe thơ dại
    Một thoáng vui chợt tới chợt bay đi
    Rồi nỗi buồn như lũ mọt ngu si
    Gậm nhấm nốt nửa linh hồn rữa mục.
    Bây giờ ngồi đây, trong căn phòng nhỏ của mình, giữa mùa thu San Jose, nghe lại Mưa Sài Gòn, Mưa Hà Nội cũng chỉ là nghe lại một kỷ niệm:
     
    Mưa hoàng hôn
    Trên thành phố buồn gió heo may vào hồn
    Thoảng hương tóc em ngày qua
    Ôi người em Hồ Gươm về nương chiều tà…
    Vũ Ngọc Phan, trong “Hồi Ký Những Năm Tháng Ấy” viết:“Những người đã ở Hà Nội đến ba, bốn, năm đời, khi đi xa Hà Nội mà nhớ Hà Nội là thường tình, nhưng có người chỉ mới ở Hà Nội được một vài năm, có khi chỉ được mấy tháng, mà khi ra đi vẫn cứ nhớ cảnh, nhớ người, có thể là nhớ người hơn cả, thì đủ thấy Hà Nội có sức quyến rũ thật.”Có lẽ ông nói đúng, khi nghe ca khúc Có Phải Em Mùa Thu Hà Nội của Trần Quang Lộc người ta đâu biết nhạc sĩ là người Quảng Trị. Nếu những người con của Hà Nội như Trọng Đài mô tả một Hà Nội Đêm Trở Gió với Cành me thì thầm gục đầu vào dĩ vãng, với Cô đơn sấu rụng ngoài ngõ vắng thì nhạc sĩ Trịnh, người con của cố đô Huế cũng dâng tặng Hà nội một ca khúc đầy hình ảnh và xúc cảm:
     
    Hà Nội mùa thu,
    cây cơm nguội vàng,
    cây bàng lá đỏ,
    nằm kề bên nhau,
    phố xưa nhà cổ,
    mái ngói thâm nâu.
    Hà Nội mùa thu,
    mùa thu Hà Nội,
     
    mùa hoa sữa về
    thơm từng ngọn gió,
    mùa cốm xanh về,
    thơm bàn tay nhỏ,
     
    cốm sữa vỉa hè,
    thơm bước chân qua .
    Hồ Tây chiều thu,
    mặt nước vàng lay
     
    bờ xa mời gọi .
    Màu sương thương nhớ,
    bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời.
    (Nhớ Mùa Thu Hà Nội. Trịnh Công Sơn)
     
    Hà Nội giờ đây có còn nguyên vẹn như những gì Hoàng Anh Tuấn, Mai Thảo, Trịnh Công Sơn … đã nhìn thấy không?
    Hà Nội ngày xưa đó có sẽ chỉ còn là một hoài niệm trong lòng những người nhớ thương nó không? Tôi nhớ những câu thơ của Phan Vũ mà tôi đọc cách đây không lâu
     
    Em ơi! Hà Nội phố!
    Ta còn em năm cửa ô Năm cửa
    gió Cơn bão thường niên qua đó
    Ba mươi sáu phố, Bao nhiêu mảnh vỡ?
    Ta còn em một màu xanh thời gian.
    Một màu xám hư vô, Chợt nhòe, Chợt hiện.
    Chợt lung linh ngọn nến,
    Chợt mong manh Một dáng,
    Một hình,
    Nhợt nhạt vàng son,
    Đậm đầy cay đắng…
    Sao chỉ sống một thời với Hà Nội thôi mà ông viết nên một Hà Nội phố thật đến thế, sâu đến thế, và buồn đến thế?
    Điều gì đã đưa chân ông trong những chiều lang thang trên các con phố xưa, tìm lại cái hồn sâu lắng còn quanh quất đâu đây của Hà Nội, miên man nghĩ, miên man nhớ đến độ:
     
    “bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi con đường”.
     
    Thơ, nhạc về Hà Nội dường như thời nào cũng đầy cảm xúc, nhưng sao vẫn thấy chất chứa nhiều nỗi nhớ quá, nhiều day dứt quá, nhiều hoài niệm quá… Và tôi tự hỏi giờ đây nếu Hoàng Anh Tuấn có một lần trở lại Hà Nội, liệu những bài thơ của anh về Hà Nội có còn mang vẻ đẹp như anh vẫn say mê làm cho đến tận ngày giã từ cuộc sống không? Hay kỷ niệm nào về những ngày xưa cũng đẹp, hay kỷ niệm thật ra chỉ đẹp khi đã là chuyện ngày xưa?
     
    Nhớ Hoàng Anh Tuấn, mà tôi đã tản mạn đủ chuyện trên trời dưới đất. Cũng chỉ vì một thành phố trong thơ ông: Hà Nội. 
     


    Hồ Đăng Thanh Ngọc

    GÃ CHÀI SÔNG HƯƠNG

    đò từ Đông Ba đò qua Đập Đá đò
    từ Vỹ Dạ thẳng Ngả Ba Sình đò chở
    người tình đò chở trăng chênh đò chở ngày
    xưa đi tới ngày nay đò chở mùa thu

    đi qua mùa hạ đò chở mái rạ đi
    về thành đô đò chở vu vơ đi qua
    trời rộng đò chở khát vọng tới miền phù
    hư gã chài ngất ngư chiều buông lưới nặng

    cỏ lau chất ngất gió mênh mang lòng hát
    ca ngày tháng cõi đời mơ suông gió không
    thành tiếng bài ca cá con lời Nam Ai
    vọng nhắn tình nước non …
    *
    gã chài chèo đò cập bến với liếp cá
    nặng vợ gã lên bờ bán được giá mỉm
    cười trong nắng chiều gã cũng cười theo trong
    nắng chiều những nụ cười tỏa nắng hạnh phúc

    ngày nào gã cũng mơ được như ngày này
    bởi ngày nào cũng được như ngày này thì
    đỡ lo miếng ăn cho mấy đứa nhỏ đỡ
    lo cái áo cái quần đỡ lo học phí

    cho con ừ đời gã chỉ cần liếp cá
    nặng hàng ngày thế thôi vợ gã mua cho
    gã cút rượu chống mỏi cuối chiều gã nâng
    chén cuối mạn đò một ngày đã qua như

    vạn ngày đã qua cầu mong bình yên cho
    cá cho tôm đầy lưới nhỏ gã và vợ
    gã không mong chi hơn không mong nhiều hơn
    đò từ Đông Ba đò qua …

    Huế, 4/2015

    Phạm Quyên Chi

    CĂN PHÒNG

    Những ngày đóng cửa chặn
    các sự vật tốt đẹp
    từng xảy ra trong cuộc
    đời dài của mình thời
    gian xoay vòng diễn tiến
    như bản năng mách bảo
    không có thừa số tiền
    để làm phiền một ai
    ngoài cánh cửa người bạn
    bán sách rong đang ngồi
    lật từng trang giấy đúng
    vị trí đúng tư thế ấy
    không biết đến khi nào
    cho xong chả là ngồi
    để chờ với ý nghĩ
    lê thê nhích gần lại
    suốt một thời gian đóng
    cửa chặn sự phản chiếu
    tháng năm đã đi qua
    của cuộc đời mình để
    lộ ra chiếc bóng đang
    chìm vào điều khó tin
    khó tin đến phải tin
    có thời gian mà không
    kịp đóng cửa ngăn lấy
    thói quen mơ hồ thế
    giới bên ngoài xóa sạch
    kí ức để trở lại
    làm người ngoài căn phòng.


    Nguyễn Văn Vũ

    HOA RẤT LẠ

    hoa của một mùa nhớ
    đã xa hoa rất lạ và
    hoa như cánh cửa này
    vừa mở cho em bước

    ra vườn nắng tràn ngập
    tiếng gọi mời đừng quay
    đầu nhìn lại con ngựa
    ăn đường* sẽ níu chân

    em và hoa rất lạ
    chùm thơ dưới lòng hồ
    sẽ làm em cay mi
    mắt hãy im lặng dẫm

    lên chiếc bóng chán chường
    hãy đặt xuống bàn những
    ly chai tính toán những
    cái chạm cốc tầm thường
    rồi đi đi cùng với
    tiếng trống vọng về tương
    lai đừng ngoái đầu nhìn
    lại hoa rất lạ hạnh
    phúc từ đây sẽ không
    rời xa em nữa đâu …

    *Con ngựa cưng được cho ăn (uống) đường khiến nó không muốn rời xa chủ.

    Hường Thanh

    SAO RƠI

    Một ngôi sao chợt rơi
    Rơi xuống bầu trời đêm
    Kéo theo vầng kim tuyến
    Long lanh trong mắt tôi

    Ngẩn ngơ nhìn sao rơi
    Mong manh trên bầu trời
    Rơi như giọt nước mắt
    Vạn vật thêm xao xuyến

    Tôi chìa ra bàn tay
    Hứng trọn màu giọt lệ
    Là nhánh gió sao rơi
    Từ nơi đâu nơi đâu

    Cây cỏ đang chao mình
    Vẫn lung lay trong gió
    Nơi sao buồn rơi rơi
    Nơi lòng tôi chơi vơi.

    Ánh sao thật trong sáng
    Lòng tôi ôm ngôi sao
    Như ôm một người bạn

    2006

    Nguyễn Thanh Hiện

    TRÁNG SĨ HỀ

    thơ tặng Phạm Văn Phương
    tráng sĩ ra đi hề
    ngựa sắt không xì hơi
    vẫn đi giữa trưa chan
    chan nắng hề cứ muốn
    úp mặt vào xiêm áo em
    đất lở trời lở hề
    không nao núng chỉ lo
    em bỏ ta đi hề
    buồn lắm tráng sĩ ra
    đi thời a còng loang
    lổ hề nón nhựa giày
    nhựa
    5/10/2014

    Hà Bạch Nguyên

    NHỚ … RÒNG RÃ

    Em lấy trái tim em ra
    ngoài và vạch tìm từng
    ngăn ký ức ngăn ký
    ức nào có hình ảnh

    Anh hẹn hò cùng em
    nơi công viên tao đàn
    nọ hay cầu calmette
    kia ngăn ký ức nào

    Có nụ hôn đầu làm em
    chết đắm ngăn ký ức
    nào có bàn tay tuyệt
    vời ơi anh ơi anh

    Ơi! đến hơn 20
    năm dư hương vẫn nực
    nồng như mới mới hôm
    qua mới hôm qua thôi

    Mà anh!? Em lấy óc
    em ra vạch từng sợi
    dây thần kinh xem ngày
    tiễn anh lên đường là

    Ngày nào cớ sao giờ
    em không nhớ chi hết
    chỉ nhớ nụ hôn anh
    chỉ nhớ bàn tay anh

    Lau nước mắt em dầm
    dề thằng út cứ xoay
    quanh chụp hình và má
    cứ nhìn em nhìn em

    Không ngớt bầu trời giữa
    trưa gắt nắng vẫn có
    đôi chim trên hàng dây
    điện kề mỏ nhau vẫn

    Có đôi nhân tình dìu
    nhau tiếng loa phóng
    thanh ồn đôi tai em
    đứng cạnh anh chờ lên

    Đường anh ơi em nhớ
    đến đoạn anh bước lên
    máy bay chờ rồi cất

    Cánh em như ngất đi
    em như ngất đi em
    nhớ đoạn phim này ròng
    rã suốt cả đời em


    Hạnh Ngộ

    IM LẶNG CŨNG NHƯ LỜI

    https://open.spotify.com/episode/5Rw0e2chUGEVfR0hCVNHlR?si=_T881ddaSIOh9zlgA2Lbfw | Mời nghe đọc trên Spotify

    Cuộc đời là những chuyến đi gần nhau
    thì ít chia ly thì nhiều khi muốn
    hứa hẹn với anh những lời tư tình
    có cánh chợt khựng lại bởi biết rằng

    lời hứa đầu môi chẳng thành hiện thực
    thực hiện được mới lạ những lời em
    nói “muốn yêu anh mãi mãi” trong lúc

    say đắm lắm mới dám nói lời sấm
    truyền kiểu tình yêu vĩnh cửu yêu vô
    thời hạn và cũng bởi cuộc đời là
    những chuyến đi hôm qua anh nói “muốn

    gần em mãi mãi” hôm nay anh ở
    trời Tây em ở đời đây phương Đông
    với cơn giông tình đen trắng như vậy
    có phải lời nói gió bay hông? chắc

    không vì âm thanh ấy đọng trong em
    rất sâu vậy không phải giả cũng không
    phải là thật anh biết mà em biết
    mà lời nói bộc phát lúc tình say

    em trân trọng khoảnh khắc ấy nên thôi
    nếu có lần sau thì im lặng cho
    rồi vì cuộc đời là những chuyến đi
    gần nhau thời ít chia ly … cũng đành.


    BÌNH LUẬN

    Vui lòng nhập bình luận của bạn
    Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

    This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

    Subscribe to get notified of the latest Tin Tho updates.

    spot_img

    Up Next

    Discover

    Other Articles