Nguyễn Bắc Sơn và tiếng thơ bi hài | Sáng Tạo

    Nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn, từng nổi tiếng trước năm 1975 với những bài thơ “ngông” vừa từ trần tại tư gia ở thành phố Phan Thiết, Việt Nam, vào sáng ngày 4 tháng 8 năm 2015, theo tin của Báo Tuổi Trẻ Online hôm Thứ Ba cho biết.Bản tin báo Tuổi Trẻ viết rằng, “Theo tin từ nhà thơ Nguyễn Như Mây – một bạn thơ đồng hương Bình Thuận, nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn trong 2-3 năm nay bị bệnh suy tim, gần đây trở nặng và đã ra đi vào 9g sáng nay, 4-8, tại nhà riêng (43/17 đường Trần Lê, Phường Đức Long, TP. Phan Thiết). Hiện linh cữu nhà thơ quàn tại nhà, gia đình đang chuẩn bị tang lễ và chưa có thông tin lễ viếng cụ thể.”Cũng theo báo Tuổi Trẻ thì “Nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn tên thật Nguyễn Văn Hải, sinh năm 1944 tại Phan Thiết,…”

    “Theo tin từ gia đình, 19g ngày 4-8 sẽ làm lễ nhập quan nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn, lễ viếng bắt đầu ngay sau đó đến hết ngày 5-8. 6g ngày 6-8 sẽ di quan nhà thơ hỏa thiêu tại Vũng Tàu.”

    Nhà văn Đặng Tiến, trong bài viết về Nguyễn Bắc Sơn được đăng trên trang mạng thơ Tân Hình Thức vào năm 2005, nói về nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn trước và sau năm 1975. Trong đó xin được trích mấy đoạn sau đây để tưởng niêm đến nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn.

    “Vào khoảng 1970, khi thơ Nguyễn Bắc Sơn xuất hiện và gây ngạc nhiên, nhiều người cho rằng có hơi hướm thơ Quang Dũng, có lẽ vì đề tài chiến tranh và lời thơ bi tráng. Nhưng xét kỹ thì không đúng: thơ Quang Dũng lãng mạn và lý tưởng, thơ Nguyễn Bắc Sơn ngược lại, phi lãng mạn và phi lý tưởng. So với các nhà thơ khác, mà chúng tôi vừa trích dẫn, thơ Nguyễn Bắc Sơn cũng có nét khu biệt, là chất bụi đời, mà nhà thơ tự cho là “du đãng”. Tống Biệt Hành là thơ để đời; Nguyễn Bắc Sơn là thơ bụi đời. Độc Hành Ca là loại thơ “miếu đền”, Nguyễn Bắc Sơn là thơ lề đường, quán sá. Xã hội, hoàn cảnh Miền Nam thời đó đã tạo một nguồn cảm hứng như thế và chỗ đứng cho một thể loại bất cần đời như thế. Và dư luận thời đó, của những nhà văn tên tuổi có thế lực văn học, lập trường chính trị vững vàng, như Võ Phiến trên Bách Khoa, Chu Tử trên báo Sống, Doãn Quốc Sĩ trên báo Văn, đã đồng loạt hoanh nghênh.

    Sau 1975 Nguyễn Bắc Sơn có bài

    Một Ngày Nhàn Rỗi

    Buổi sáng mang tiền đi hớt tóc
    Vô tình ngang một quán cà phê
    Giang hồ hảo hán dăm thằng bạn
    Mải mê tán dóc chẳng cho về
    Về đâu, đâu cũng là đâu đó
    Đâu cũng đìu hiu đất Hán Hồ
    Hớt tóc cạo râu là chuyện nhỏ
    Ba nghìn thế giới cũng chưa to

    Vẫn một giọng thơ, một cốt cách, một phong thái. Võ Phiến, hai mươi năm sau cuộc chiến, có đủ bình tâm và khoảng cách để nhìn lại thơ văn và tâm tình một thời đại và thông hiểu thấu đáo hiện tượng Nguyễn Bắc Sơn, trước sau như nhất, “cũng cái ngông nghênh ấy”:
    “Ngày trước trong chiến tranh, ông kể chuyện chơi trò nổ súng cắc cù rất độc đáo; ngày nay hòa bình thiên hạ hớt hơ hớt hải lăn xả vào cuộc giành giật đồng tiền, thì ông nói chuyện hớt tóc cạo râu: lại rất độc đáo.
    Thành thử giữa ông Nguyễn Bắc Sơn trong chiến tranh và ông Nguyễn Bắc Sơn sau chiến tranh vẫn có một chỗ nhất trí. Tuy hai mà một. Do hoàn cảnh khác nhau nên đề tài câu chuyện khác nhau; nhưng phong thái vẫn một thôi. Phong thái ấy khiến cho thời chiến ông là kẻ phản chiến, thời bình ông thành kẻ phản lao động. Thực ra thơ ông phát biểu về một thái độ sống, không phải chỉ là một thái độ đánh nhau hay một thái độ làm lụng. Sống là nhẹ, không phải chỉ riêng: đánh nhau là giỡn, là nhẹ. Đời không có nghĩa phải quấy. Một khi đời đã không có nghĩa, thì mọi hoạt động ở đời (kể cả chiến tranh) đều vô nghĩa. Hoặc giả nó có được trao cho ý nghĩa thì ông cũng không lý đến. Hớt tóc cạo râu là chuyện nhỏ; bắn nhau cắc cụp lỡ có trúng đạn chết tươi cũng là chuyện nhỏ thôi”.(1994)” (ngưng trích) (nguồn: http://www.thotanhinhthuc.org)

    Chiến Tranh Việt Nam Và Tôi

    Lòng suối cạn phơi một bầy đá cuội
    Rừng giáp rừng gió thổi cỏ lông măng
    Đoàn quân anh đi những bóng cọp vằn
    Gân mắt đỏ lạnh như tiền sắc mặt
    Bốn chuyến di hành một ngày mệt ngất
    Dừng chân đây nói chuyện tiếu lâm chơi
    Hãy tựa gốc cây hãy ngắm mây trời …
    Hãy tưởng tượng mình đang đi picnic
    Kẻ thù ta ơi các ngài du kích
    Hãy tránh xa ra đừng chơi bắn nheo
    Hãy tránh xa ra ta xin tí điều
    Lúc này đây ta không thèm đánh giặc
    Thèm uống chai bia thèm châm điếu thuốc
    Thèm ngọt ngào giọng hát em chim xanh
    Kẻ thù ta ơi những đứa xâm mình
    Ăn muối đá mà hăng say chiến đấu
    Ta vốn hiền khô ta là lính cậu
    Đi hành quân rượu đế vẫn mang theo
    Mang trong đầu những ý nghĩ trong veo
    Xem cuộc chiến như tai trời ách nước
    Ta bắn trúng ngươi vì ngươi bạc phước
    Vì căn phần ngươi xui khiến đó thôi
    Chiến tranh này cũng chỉ một trò chơi
    Suy nghĩ làm chi cho lao tâm khổ trí
    Lũ chúng ta sống một đời vô vị
    Nên chọn rừng sâu núi cả đánh nhau
    Mượn trời đất làm nơi đốt hỏa châu
    Những cột khói giả rừng thiêng uốn khúc
    Mang bom đạn chơi trò chơi pháo tết
    Và máu xương làm phân bón rừng hoang.


    Mật Khu Lê Hồng Phong

    Tướng giỏi cầm quân trăm trận thắng
    Còn ngại hành quân động Thái An
    Cát lún bãi mìn rừng lưới nhện
    Mùa khô thiếu nước lính hoang mang
    Đêm nằm ngủ võng trên đồi cát
    Nghe súng rừng xa nổ cắc cù
    Chợt thấy trong lòng mình bát ngát
    Nỗi buồn sương khói của mùa thu
    Mai ta đụng trận ta còn sống
    Về ghé sông Mao phá phách chơi
    Chia sớt nỗi buồn cùng gái điếm
    Đốt tiền mua vội một ngày vui
    Ngày vui đời lính vô cùng ngắn
    Mặt trời thoắt đã ở phương Tây
    Nếu ta lỡ chết vì say rượu
    Linh hồn chắc sẽ thành mây bay
    Linh hồn ta sẽ thành đom đóm
    Vơ vẩn trong rừng động Thái An
    Miền Bắc sương mù giăng bốn quận
    Che mưa giùm những đám xương tàn.


    Người Hoa Khôi Áo Rách

    rồi một hôm gió bấc có ai ngờ
    ai lãng đãng ngờ chi cơn gió bấc
    cây bạch đàn trước cửa nhà em đang còn hay đã mất
    sao anh hình dung như có vết thương
    đang loang ra trong vũng nước vô thường
    truyền tín hiệu đến ngậm ngùi vô tận
    anh có nghe chuyện đời em lận đận
    những chuyến đi buôn những chuyến xe đò
    tiếng nói sau lưng lời chua chát nhỏ to
    dòng lệ em khô nhưng vẫn là dòng lệ mặn
    đã qua chưa ôi cái thời đăng đẳng
    đứng bên kia sông cũng ngó thấy điêu tàn
    băng giá chuyển mình băng giá mau tan
    tiếc câu thơ anh không đủ làm cho đời em ấm cúng
    tiếc loài người bày ra xích xiềng huyển mộng
    đến nỗi quên mình là hạt giống vô biên
    câu chuyện tình như ngọn gió miên miên
    thổi ấm Kinh Thi thổi lạnh hồn Kinh Dịch


    TIỄN BIỆT NGUYỄN BẮC SƠN

    Nguyễn Lương Vỵ

    Bạn đã về với diệu âm bay
    Phan Thiết nắng rưng rưng sáng nay
    Chớm thu chưa lạnh trời phương ấy
    Mà buốt lòng ta ở chốn này
    Mà nhớ lắm câu thơ bạt mạng
    Một thời sặc máu của quê hương
    Hồ trường say ngất trời ưu hận
    Ngâm tràn cho đỡ bớt bi thương
    Mà nhớ lắm câu thơ bầm dập
    Một thời khô huyết của ly tan
    Chiến tranh? Dấu hỏi không lời đáp
    Chỉ có mồ ma réo ngập tràn
    Mà nhớ lắm câu thơ phiêu hốt:
    Mắt người như cánh hoa sen xanh (*)
    Diệu âm Bát Nhã Ba La Mật
    Hẹn sẽ về cùng bạn hòa thanh.
    Calif. 2:30 AM, 04.08.2015

    Buổi chiều kia ta thấy mình bé nhỏ
    Ghi Chú:
    Nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn (tên thật là Nguyễn Văn Hải), sinh năm 1944 tại Phan Thiết, từ trần lúc 9 giờ sáng ngày 04.08.2015 tại quê nhà (theo tin từ nhà thơ Võ Chân Cửu qua email). 2 tập thơ tiêu biểu: Chiến Tranh Việt Nam Và Tôi (NXB Đồng Dao, Sài Gòn, 1972)- Ở Đời Như Một Nhà thơ Đông Phương (NXB Trẻ, Sài Gòn, 1995).

    (*) Mắt người như cánh hoa sen xanh
    Mắt của rừng nai mắt của tình
    Một sáng ta về ngây ngất nhớ
    Âm thầm thu phát những âm thanh.
    (Diệu Âm – Nguyễn Bắc Sơn)


    Trích từ tập Ở đời như một nhà thơ Đông phương, Nguyễn Bắc Sơn

    Ở đời như một nhà thơ Đông phương

     Y là một nhà chiêm bái đích thực

    Có cần chi

    Đi hàng nghìn dặm đường

    Để nhìn các thánh tích

    Một ngày kia y chiêm bái đồng lúa chín vàng

    Và tìm thấy lòng hảo tâm của trời đất

    Một đêm kia

    Y chiêm bái ngọn bấc đèn

    Và tìm thấy sự ấm áp vô cùng của lửa

    Y chiêm bái hạt muối trắng tinh

    Y chiêm bái hạt mè đen bóng

    Có lần y chiêm bái một hạt mưa sa

    Trong hạt mưa có khuôn mặt trẻ con

    Cùng đôi mắt chim người nữ

    Y bỗng rùng mình biến thành vũ trụ.


    Đáo bỉ ngạn

     Một sớm phiêu bồng qua bên sông

    Bỗng nhiên hiểu Phật cũng đau lòng

    Phật cũng khổ như người khốn khổ

    Cúi đầu quay lại bên này sông


     Trích từ tập Chiến tranh Việt Nam và tôi, Nguyễn Bắc Sơn

    Mùa thu đi ngang cây phong du

     Khi nhớ mình, ta muốn ghé ta thăm

    Ngôi nhà gần ngôi nhà xa vạn dặm

    Con đường tình cờ cội nguồn sâu thẳm

    Từ sinh cung của bà mẹ mênh mông

    Ai xui ngôi nhà em cất bên kia sông

    Khiến đời anh cứ mãi qua cầu cứ trèo lên dốc

    Bầu trời quá cao phải chăng vì lòng mình quá thấp

    Chiều mù sương vì tình yêu mù sương

    Ai xui ngôi nhà em cất ở ngã tư đường

    Khiến đời anh cứ ngập ngừng ba ngả

    Con phố thân quen bất ngờ con phố lạ

    Nơi hàng cây rụng tiếng tắc kè kêu

    Nơi lầu cao khung cửa sổ đìu hiu

    Soi thấp thoáng ngọn đèn hoa thiếu nữ

    Những sợi tóc rụng trên chồng sách cũ

    Vì thanh xuân theo nước lũ trường giang

    Những chuyến xe đò đêm đêm băng ngang

    Rớt tiếng động khơi nỗi sầu viễn xứ

    Bầy chim én đã bắt đầu tư lự

    Ngủ âm thầm trên những đường dây cao

    Đi ngang qua, đi ngang qua, đi ngang qua

    Đi ngang qua không dừng trong đời nhau

    Hẹn gặp nhau ở nhất nguyên thế giới.


    Cười lên đi, tiếng khóc bi hùng

     Đời bắt một kẻ làm thơ như ta đi làm lính

    Bắt lê la mang một chiếc mai rùa

    Nên tâm hồn ta là cánh đồng úng thủy

    Và nỗi buồn như nước những đêm mưa

    Trong thành phố này ta là người phản chiến

    Ngày qua ngày ta chỉ thích đi câu

    Râu tóc mọc dài như bầy cỏ loạn

    Sống thật âm thầm, ai hiểu ta đâu

    Dù đôi khi ta lên núi Tà Dôn uống rượu

    Trời đất bao la ta chỉ một mình

    Nhưng làm sao quên cuộc đời dưới đó

    Quên những thằng người bôi bẩn kiếp nhân sinh

    Ngày hôm nay ta muốn chặt đi bàn tay trái

    Để được làm người theo ý riêng ta

    Ngày hôm nay ta muốn thọc mù con mắt phải

    Ngày hôm nay ta muốn bỏ đi xa

    Khi nâng chén lên cao ta cười lớn tiếng

    Cười lên đi cười những tiếng bi hùng

    Đời đã bắt kẻ làm thơ đi làm lính

    Chiếc mai rùa đã nặng ở trên lưng.


    Những điều cần nói khi thôi học năm 1963

     Khi ta thôi học

    Người khách trú bán ve chai già đã chết

    Y đã hát cho ta nghe

    Những buổi trưa buồn rầu

    Trong ngôi trường đầy vết tích chiến tranh

    Những bài hát làm nhớ hoài một nước Cổ Trung – Hoa

    Một nước Trung Hoa loạn lạc

    Thiếu cơm và thừa nước mắt

    Ôi giấc mộng anh hùng Lương – Sơn – Bạc

    Khi ta thôi học

    Các giáo – sư dạy cho lũ học trò những điều họ không tin

    Và chúng ta tin những điều họ không dạy

    Khi ta thôi học

    Ta không biết con người sinh ra để làm gì

    Và ta mải miết

    Đi tìm câu trả lời

    Để sống yên tâm.


    Căn bệnh thời chiến

     Một ngày chủ nhật phơi giày trận

    Ta bỗng tìm ra một vết thương

    Vết thương bàng bạc như là khói

    Ngưng đọng nhà ai ở cuối đường

    Mày gửi một chân ngoài trận mạc

    Mang về cho mẹ một bàn chân

    Mẹ già khóc đến mù hai con mắt

    Đời tàn trong lứa tuổi thanh xuân

    Chiều chiều ngồi nhà hút ống vố

    Cao giọng ngâm chơi khúc cổ văn

    Chiến tranh xa tít như là mộng

    Thôi kể ra mày cũng yên phần

    Ta may mắn tay chân lành lặn

    Nhưng tâm hồn trống rỗng, bơ vơ

    Mỗi ngày chữa bệnh bằng ly rượu

    Tối nằm đánh vật với cơn mơ

    Ta mắc bịnh ung thư thời chiến

    Thoi thóp còn một trái tim khô

    Sợ hãi con người hơn thú dữ

    Nhìn nơi nào cũng thấy hư vô

    Mai kia trong những ngày ngưng chiến

    Ta chắc rằng không thể yêu ai

    Nhà thương điên nếu còn chỗ trống

    Xin chiếc giường cho xác tàn phai

    Mai kia khi thành đồ phế thải

    Ta lên cao nguyên nằm dưỡng thương.

    Minh họa: Nguyễn Ngọc Thuần

    Hoa quỳ vàng lạnh Pleiku

     Ðứng trên núi thấy hàng đèn thị trấn

    Là thấy mình buốt lạnh mấy nghìn năm

    Vì đêm nay trời đất lạnh căm căm

    Nên chợt nhớ chút lửa hồng bếp cũ

    Nên phải nhớ mắt một người thiếu nữ

    Ðã nhìn mình rất ấm một ngày xưa

    Dù mai sau ngày nắng tiếp ngày mưa

    Nhưng vĩnh cửu chút mơ màng thuở đó

    Vì đêm nay tôi thèm nghe sóng vỗ

    Vỗ nhịp nhàng từng tiếng động bao dung

    Vỗ cho êm chuỗi hệ lụy vô cùng

    Ðời lang bạt của một người lính thú

    Sáng hôm qua tôi là người thiếp ngủ

    Ði một mình lên xuống phố mù sương

    Phố núi kia ơi, phố có con đường

    Lên xuống dốc tìm không ra bạn hữu

    Không có bạn tôi làm sao uống rượu

    Tôi làm sao sống nổi một ngày đây

    Phố núi kia ơi, kẻ lạ đông đầy

    Nhìn gã lính không khác gì gã lính

    Phố núi kia ơi, một đời phố lạnh

    Lạnh hoa vàng, núi đỏ, thác đèo cao

    Lạnh hàng cây, tửu quán, lạnh gần nhau

    Lạnh thiên cổ, lạnh vào tim máu cạn

    Tôi vận rủi làm một người lãng đãng

    Ngó mông hoài khuất bóng của người em

    Sáng hôm nay đời sống thật bình yên

    Sao phố lại đuổi đi người yểu điệu

    Vườn đá tảng bàn chân em huyền diệu

    In gót hồng lên lớp bụi đời tôi

    Là từ khi tôi hạnh phúc rong chơi

    Và quên lãng con thú mù phẫn nộ

    Ôi phố núi đêm nay là cổ mộ

    Một hàng đèn sáng lạnh cõi bi hoang.

    Source link

    BÌNH LUẬN

    Vui lòng nhập bình luận của bạn
    Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

    This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

    Subscribe to get notified of the latest Tin Tho updates.

    spot_img

    Up Next

    Discover

    Other Articles