XÂU CHUỖI THƠ
_______________

CHUYỆN KỂ TRƯỚC CỔNG TRƯỜNG

Nguyễn Văn Vũ

 

CHUYỆN MỞ ĐẦU

cô muốn nở nụ cười
và nói lời yêu mến
với lũ trẻ đang xúm
xít như những chiếc nấm

sắp dài những dãy chồng
chất sắp dài từng lớp
chờ đợi nhưng thật lòng
cái vẻ mặt dàu dàu

xơ mướp đang dính vào
góc bàn cuối lớp làm
cô hụt hẫng thật lòng
cô ước gì nó không

có mặt trong buổi học
đầu năm này ước gì
nó không có thật trong
tập giấy quăn queo trên

tay này ôi thôi đọc
nó cuối cùng may ra
còn dễ thở từng tờ
từng tờ rồi cũng đến

tờ cuối cùng nó đây
nó đây qua từng năm
đứa trẻ hiền ngoan có
nụ cười tỏa nắng bạn

mến thầy yêu lớn lên
theo những tháng ngày sa
sút tháng ngày mẹ mất
cha biệt tăm phương xa

nỗi ám ảnh kéo dài
tuổi thơ sa sút nó
đây năm học mới dàu
dàu xơ mướp dính vào

góc bàn cuối lớp cô
lặng lẽ vài giây và
thêm vài giây tự trách
sao không đọc tập giấy

quăn queo này sớm hơn
một chút chỉ một chút
thôi để cô có thể kịp
nhận ra cái chồi non

tội nghiệp đang oằn mình
dưới lớp cỏ vàng úa
không đủ sức ngoi lên
tìm lại chút hơi ấm

đã lụi tàn và lúc
này đây cô biết chắc
cô có thể nói thật
lòng những lời yêu mến

 

MÓN QUÀ

những đứa trẻ phập phồng như
đàn chim dấu trong cánh những
món quà chất chồng niềm vui
xoáy xoay chiếc nơ buộc vào

niềm vui buộc vào những xoáy
xoay xanh vàng đỏ tím lặng
lẽ món quà trong lặng lẽ
chẳng dám đưa ra nó rụt

rè chẳng dám đưa ra chiếc
vòng cẩm thạch sứt sẹo và
chai nước hoa lửng lưng một
nửa cô kêu lên món quà

đẹp quá chiếc vòng đẹp quá
rồi dừng lại vài giây và
xức một chút nước hoa lên
cổ tay vài giây cô hỏi thầm có ai

không có ai nhìn thấu nỗi
xót xa trong lòng cô không
không không có ai ngoài nó
ngoài nó nấn ná bên cô

lóng ngóng hụt hơi cô ơi
cô ơi cô có mùi hương
giống mẹ em rồi bỏ chạy
bỏ cô ngồi lại một mình

khóc một mình thấm đẫm ý
nghĩa của món quà vô giá
về lòng tốt và sự cảm
thông món quà ấp ủ trong

lòng cô thành bài học thấm
đẫm tình người bài học dìu
dắt nó về với cuôc đời
thường với nụ cười tỏa nắng

 

DÒNG NHẬT KÝ

tôi đã đứng lên tháng ngày
đen tối thoát khỏi bủa vây tôi trái
tim nhỏ bé của đứa trẻ
mồ côi đứng lên từ trái tim bài

học về lòng tốt và sự
cảm thông không có bài học trong những
giáo trình mài mòn tuổi thơ
theo mùa chong chóng không báo

trước đổi chiều không cho lũ
trẻ kịp  nhận ra những trôi nhanh mùa
hoa trước cổng trường không cho
tôi kịp ghi chia lìa vào cảm xúc

trang nhật ký nhưng tôi biết
bao giờ quên không bao giờ quên bài
học dẫn dắt tôi đi vào
cuộc sống để cuộc sống vui vẻ trao

cho tôi món quà đẹp đẽ
hình bóng cô trong tôi hình bóng cô
trong buổi tiệc cưới của chàng
trai thấm đẫm nước mắt thành đạt đứng

bên tôi cô như người mẹ
thân yêu đứng bên đứa con trai bé
bỏng trong ngày cưới với chiếc
vòng cẩm thạch sứt sẹo trên cổ tay

với mùi không bao giờ phai
nước hoa của mẹ tôi nghẹn ngào rất
lâu cám ơn cô cám ơn
cô bài học lòng tốt và sự cảm

thông cô nước mắt em à
em mới là người dạy cô biết điều
đó và cô và tôi và
chúng tôi im lặng rất lâu cùng thấm

đẫm bài học làm nên một
cô giáo tuyệt vời và một chàng trai
thành đạt đứng bên nhau nhớ
về cái xơ mướp dính vào góc bàn

Tháng 7.2016

 

Artist Darren Reid: Rural scenes: A lone man with a backpack strolls down a country lane.

http://www.dailymail.co.uk/news/article-3594430/Can-believe-aren-t-photos-Self-taught-artist-creates-hyper-realistic-paintings-didn-t-pick-brush-middle-age.html

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN