Nguyễn Tất Độ

Vào lúc không–khi–nào, tôi đang đứng
gần chỗ không–nơi–nào, tôi đã gặp
và làm quen với một người tên là
Không-Ai-Cả. Hai chúng tôi chào hỏi

nhau bằng không–câu–gì, rồi bắt đầu
chuyện trò với nhau nhiều thứ, đại loại
như về việc không–vấn–đề–gì. Rồi
tôi phải đi, người đó cũng phải đi.

Chia tay, đọng lại trong tôi không–một
–ý–nghĩ. Tôi về viết một bài thơ
trong đó không–có–một–ký–tự–nào,
để chia sẻ với không–một–người–nào

một câu chuyện không– (*)có–nội–dung–gì.

__________________

(*) hẳn-không

Tranh kèm bài: Không đề 2, Dương Đình Sang

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN