THƠ XUÂN THỦY

0
2971
4.1.2

THƠ XUÂN THỦY
_______________

TẬN CÙNG

Phận người y như những vần thơ
cũ chứa những nỗi cũ đau đau
mà đau tới tận cùng nếu như
tôi là một người đang ở tận

cùng mà mỗi người sinh ra cũng
đều có ít nhất một cái tận
cùng để rồi muốn thoát ra mà
không thể nào thoát ra được như

một nền thơ cũ cứ loay hoay
không thể nào thoát ra như cái
nghèo có làm người ta có đi
ăn cướp không tận cùng cái đói

người ta có đi xin ăn không
nếu tôi cũng có cái tận cùng
mà không ngôn từ nào nói ra
cái tận cùng không ai hiểu một

phận người y như những vần thơ
cũ chứa những nỗi cũ đau đau
mà đau tới tận cùng không hiểu
tại sao con người ta sinh ra

mà khổ đau đến thế còn tôi
thoát thai mà vẫn khổ đau khổ
đau không vì không thoát thai được
mà vì thoát thai rồi không làm

gì được trong một thế giới chưa
ai thoát thai hay đã thoát thai
như ai ai cũng đều có cái
tận cùng của riêng mình

 

MẤT CHÌA KHÓA

chiếc chìa khóa
số phận nó
phải chia lìa
như nàng … hay
hay … nỗi nhớ
có thể không
thể nào … bất
lực … hay vì
tôi quên chiếc
chìa khóa ví
như quên nàng
vì chiếc chìa
khóa nên phải
chia lìa còn
lại chỉ là nỗi
nhớ như mẩu
giấy nháp có
thể vứt hoặc
cất đâu đó
chiếc chìa khóa
mất đâu có
mở được cửa
chỉ còn lại
câu chuyện kể
mất chìa khóa
như nỗi nhớ
mất nàng … như
mẩu giấy nháp
có thể vứt
hoặc cất chứ
biết làm gì…
một câu chuyện …

31/01/2015

 

GIẤC MỘNG CON

dọn cái bàn lấy
cái giường đang nằm
làm cái bàn làm
việc cho những dự
định lớn hơn cái
bàn chật chật hẹp
làm chật chật hẹp
tay vì chuẩn bị
rước thêm em i7 (*)
7 triệu đồng nữa
về cho những dự
tính lớn hơn nhưng
sợ lại bị trộm …

26/01/2015

(*) 15 – 25 triệu /máy tính mới

 

BÀI THƠ CHÀO BUỔI SÁNG

Buổi sáng em giận anh rồi
Em biết không anh vừa ăn
Sáng nghĩ đến em anh chào
Em buổi sáng em không chào

Lại lặng im thôi cứ tưởng
Đêm rồi những cái ác bủa
Vây trên đôi môi màu tím
Đỏ như trái mọng trên cành

Của em chúng không làm em
Đau đấy chứ những đôi môi
Chín đỏ mọng trên cành cao
Cao cao mãi như ngôi sao

Màu lửa như ngôi nhà anh
Vừa mới cất xong ngày xưa
Nhưng đã xưa xưa rồi đã
Cũ cũ giờ tường vôi vữa

Không thơm mùi mới áo em
Bay tung trời lộng gió bên
Hồ Gươm xanh rêu rêu đá
Rêu rêu xanh cụ rùa già

Đã mệt với loài người dị
Dạng đôi chân ưỡn đôi vai
thời gian già cỗi tình yêu
Sói mòn trong nhau cái ác

Bủa vây tình yêu cũ không
Sao mới được không không cái
Thiện ngày xưa đây mà nhưng
Cái thiện bất lực bỏ đi

Như anh bỏ em đi khác
Nào cái ác bủa vây cái
Thiện bỏ đi màu vôi vữa
Cũ để xây ngôi nhà mới

Khu vườn mới đôi môi mới
Ngôi sao mới nhưng không
Có em vì em hoài niệm
Vì em vì em không bay

Theo làn gió thổi …

04/6/2015

 

ÔI TRỜI ÔI

trời lại làm mưa mưa
đi đâu đây trong gió
chiều lồng lộng một mình
một mình … lặng nghe gió

đi về tiếng chuông ngân
ngân mõ cóc cóc chùa
nghiêng nước đổ xe hơi
đỗ lại một người đi

đi cánh cò bay trên
tháp rùa kêu gõ nắng
bạc đầu keng keng kinh
kinh nhang trầm thắp khói

lan mờ mờ người mờ
mờ âm thanh lặng tiếng
mõ gõ đều đều đều
người người người này người

nọ người kia đi vào
chùa … người ăn xin ở
cổng xe hơi lăn bánh
lăn bánh trong mưa trong

gió bụi nhòa nhòa …

04/6/2015

 

ĐỨA TRẺ KHÔNG NHÀ

Đứa trẻ không nhà đi tìm
ngôi nhà không nhà làm
sao tìm được ngôi nhà
nơi nó cất tiếng hát
về ngôi nhà không nhà
làm sao trở về về
đâu trong nỗi khát khao
tan vỡ những ước mơ
tan vỡ trở về về
đâu trong mối tơ tình
rối tinh của đời của
người đang nhìn nó hát
về ngôi nhà không nhà
không ai trả lời không
ai không ai người đang
nhìn nó hát hát về
ngôi nhà không nhà.

29/4/2015

 

NHỮNG ĐỨA TRẺ GIÀ BÉ

Những đứa trẻ già và
bé bé những con chữ
bé bé trên văn bản
trên tường những dòng thơ

nguệch ngoạc xô lệch là
dòng đời kiếp phận nổi
trôi bao ngàn năm bao
ngàn mây đợi chờ đất

nước đứng đứng lên nào
hỡi lời ca vang vang
nào hát lên nghe hay
hay nghe mùi mùi ai

ai cũng hiểu những gì
đã trôi qua trôi qua
những khổ đau kiếp phận
con con đeo mang gánh

gồng từ sớm mai đến đêm
khuya nằm nghe những lời
ca như giọt nước mắt
rơi giọt mồ hôi đổ

rồi thiếp đi lúc nào
lúc nào cũng thế như
đã tự bao giờ bao
đời vẫn thế ngày ngày

trôi trên đôi vai trên
kiếp người làm và làm
những vì sao xa xăm
không thấy không mơ một

ngày sẽ đến đã và
đã đến nhưng không phải
ai cũng đã và đã
đến khi kể lại ngày

mai người lính từ vùng
chiếm đóng trở về những
dòng thơ nguệch ngoạc.

20/4/2015

 

NGÀY HÔM NAY

thức dậy anh và em
hay ai đó đánh thức
theo nhịp tách cà phê
ai uống những gánh gồng

tờ mờ sáng gánh gồng
trên đôi vai trĩu nặng
người đàn bà lo cho
lũ con nhốn nháo gánh

gồng cả buổi chiều và
tối gánh hủ tiếu đến
tận ba giờ sáng bán
cho đám công nhân tan

ca đến ba giờ sáng
dọn dẹp dọn dẹp đám
người ăn đêm và hằng
hà sa số những mảnh

đời không ai kể trong
bài thơ trong hơi thở
lờ mờ nghe như vẫn
đang thở than hôm qua

đến hôm nay đến ngày
mai không chán chiếc đồng
hồ vô tri biến con
người thành nô lệ ngày

hôm nay là ngày hôm
qua thức dậy là ngày
hôm nay là ngày mai
huyễn hoặc con người đến

rồi đi đến lời nói
cũng chẳng san sẻ được
cho nhau rồi chết đi
chết đi để lại những

lời vô căn vô cớ …

16/4/2015

 

CÓ NHỮNG ƯỚC MUỐN BÌNH THƯỜNG

Tôi không muốn đi làm
nhưng đi làm để mẹ
vui đôi khi đi chẳng
giải quyết được gì thế

rồi mong ở nhà về
nhà đi con đường vòng
xa nhưng vắng hơn có
những ước muốn bình thường

không nói ra cơn gió
nhẹ thổi qua không ồn
ào nhưng chợt buồn vì
trên con đường xa hơn

đó không còn em ở
bên kia con sông chỉ
còn ngôi nhà với kỷ
niệm đã cũ rồi giờ

em đi xa đi xa
như con đường cứ kéo
xa ra ngôi nhà tôi
ở phía bên này sông

rồi vòng lại mới tới
con đường xa hơn không
kẹt xe không khói bụi
không ồn ào có cơn

gió mong về nhà nhưng
không nói ra không nói
ra vì có nói ra
cũng vậy thôi chỉ thấy

con đường đầy gió buổi
sáng trong lành và chiều
về lại đầy những giấc
mơ hạnh phúc thấy mẹ

đang loay hoay lục đục
làm gì đánh vài bản
đàn nho nhỏ nhâm nhi
ly cà phê lẩm bẩm

ca còn tôi quanh tôi đầy
những việc chưa làm xong
loay hoay loay hoay mãi

02/4/2015

 

GẶP LẠI EM

Gặp lại em trên con
phố nhỏ lắm người qua
người đi qua nhau tất
nhiên đó không phải như

những lần anh đã gặp
em đến với nhau trong
bình an trong dòng đời
dòng người trôi hôm nay

không biết có phải em
không vì em đâu xấu
thế đằng sau cái khẩu
trang không quen không quen

màu xam xám của thành
phố những con đường anh
đang qua đang nhìn ngắm
tưởng như khi anh nghĩ

đến em nên em mới
hiện ra nhưng đôi bàn
chân nhỏ nhắn ừ gần
giống không đi tất đôi

giày vải tự may như
thường lệ đôi mắt anh
vẫn vậy vẫn khẽ nhìn
như em vẫn khẽ nhìn

có thể đã nhận ra
anh và đang nói về
anh như anh nhận ra
em nhưng vờ không nhận

ra không ai biết anh
đang buồn bực nhiều khi
giận em nhiều khi vui
được thấy em cười mà

chỉ giữ trong lòng nơi
đáy mắt vẫn là thành
phố màu xam xám đang
nói lời thì thầm hay

như em đang nghĩ về anh
không biết giờ này em
đã có gia đình chưa
anh chúc mừng em thôi

đó là điều cần làm
luôn luôn và lúc nào
cuộc đời này có gì
đâu là bất ngờ hãy

mời anh ngày cưới để
anh thấy em cười em
vui để anh cảm thấy
hạnh phúc trong lòng không

nói ra đâu không cho
ai hay biết đâu cơn
gió thổi đi mất tình
yêu em của anh nhưng

dù thế nào dù thế
nào đi nữa thì anh
cũng sẽ lại gặp lại
em vì đó là tình

yêu chúng ta.

6/12/2014

 

Paper Cover: “Silhouettes” by Tom Sierak
Limited Edition Print • Size: 24 X 18″
http://www.tomsierak.com/

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN