THƠ PHẠM QUYÊN CHI

0
545
A Young Lady's Adventure 1922 Paul Klee 1879-1940 Purchased 1946 http://www.tate.org.uk/art/work/N05659

THƠ PHẠM QUYÊN CHI
____________________

 

RỖNG 1

Buổi sáng trong ngày lễ
Tình nhân tôi đã lấy
Cây gậy đập chết một
Con mèo mù trái
Tim tôi lúc ấy bị che
Khuất bởi bóng mây
Trên bầu trời cao hơn

Tôi cắt tóc bỏ chung
Trong chiếc hòm đựng con
Mèo mù rồi ra đứng
Giữa đường xe cộ người
Đi qua đi lại nhòm
Ngó tôi như một con
Ó bị cháy đen lâu
Năm trên rừng mới xuống
Mà buồn nhất lúc đó
Người tôi yêu bỏ đi
Lấy vợ chở người mình
Cố yêu đi xuyên qua
Cuộc đời với nụ cười
Chua chát mà làm sao

Tôi nói nữa khi giữa
Đại lộ trông tôi như
Cô gái chưa dám qua
Đường dù bước một bước
Nữa là nhìn thấy góc
Sân nhà mình!

 

RỖNG 5

Gì chứ nhìn con kiến
bò đi lúc nhúc trên
bàn học giữa thành phố
kiếm sống tôi bắt đầu
nói thật ngay cả chiếc
kẹp tóc trên đầu bà
nội đã lâu rất lâu
kỉ niệm đau nỗi đau
chồng chất vẫn khuya khoắt
rơi đi như  hôm qua
ra biển ngắm bãi cát
vàng nghiêng qua bãi đậu
xe dưới hàng cây đã
không còn nắng ấm đã
không còn đủ sức nhớ
ra cột đèn rỉ tiếng
kêu sáng trưa để bọn
nhỏ đá trái bóng vào
câu hỏi nấp bởi gương
mặt kẻ thèm ăn mà
ngang bướng hàng giờ bên
tách cafe gì chứ nhìn
lũ kiến đi giữa trời
mưa to nơi cổ họng
bứt rách …

 

RỖNG 12

Tôi ngừng kể câu chuyện
lúc cô hàng xóm đặt
rổ rau ngót lên vai
và trở về nhà trong
cái nắng chiều buồn khô
có thêm tiếng hú loài
quạ khi mấy năm rồi
tôi không nghe lại hơi
thở ngột ngạt của chính
mình … tôi ngừng kể câu
chuyện tôi bước vào thế
giới của sự ghi chép

gặp một ông lão ông
dạy tôi cách ngậm những
nhánh cây mà không được
thả vào giấc mơ của
sự lười nhác … rồi hỏi
tôi về một người mà
khi tôi ngừng kể câu
chuyện người ấy chưa
được kể người mà tôi
gặp trong chiếc hũ đựng
những cột đèn với nỗi
buồn chông chênh làm gì

có người đàn bà nào
ngồi vá mặt trời bên
tia nắng khẳng khiu … tôi
trở về sau câu chuyện
ông chẳng muốn nghe thêm
lần nào gã điên rồ
phơi rong thân thể trên
manh chiếu rải trắng đóa
hồng và đưa tay khẽ
lắc nghe đâu đó đời
đời chẳng có gì?

 

RỖNG 15

Dưới bầu trời đầy sao
Bà ngoại cười cuồng giận
Bởi mẹ không biết yêu
Ba im lặng nghe con
Nhện đực kéo cọng lưới
Méo lệch ra khỏi nhà
Đúng lúc đó ngoài ngõ
Người con gái hiền từ
Ở cửa sau ngó bụi
Chuối xanh lất phất úp
Ngửa nửa thân tàu lá

Dưới ánh trăng hôm đó
Lũ chim dáo dác kìa
Mẹ kìa ba kìa sao
Lại như thế chứ mặc
Kệ là chúng ta không
Sống nữa từng đêm mặc
Kệ nhánh cây gầy lỡ
Bước quất mảnh khăn trắng
Bạc tình trong mưa mặc
Kệ mặc kệ đi dù
Có chụm đầu lại đến
Trăm thế kỉ quay đi
Quay lại trăm năm thì
Có ai hiểu ai …

 

RỖNG 47

Giấc mơ của Kiến
Dài như một con
Đường đi từ thân
Lá đến cuống lá
Ngắn như nhịp đập
Của chiếc kim đồng
Hồ nhảy từ chiến
Tranh đến hòa bình

Giấc mơ của Kiến
Bằng một viên thuốc
Làm đứt các dây
Thần kinh màu tím
Trong ước mơ vào
Những đêm khuya lắc
Khuya lơ ngồi kể
Câu chuyện bên cạnh
Cô gái bị đễnh
Tai vì chỉ thích
Nghĩ đến thế giới
Con cá mập cá
Sấu khủng long thế
Giới của cái ác
Độc quyền no nê

Giấc mơ của Kiến
Không phải sống bên
Lề phố đi trên
Chiếc xe cà tàng
Mà là sự chờ
Đợi trái tim hít
Vào thở ra vài
Con chữ a b
C d xếp thành
Hàng dọc và ai
Đó đọc ngược lại
“D c b a”

 

RỖNG 48

Sáng nay đáng lẽ tôi
Để anh đến với nỗi
buồn sáng chủ nhật như
Mọi hôm mọi ngày nhưng
Lúc thức dậy thì không
Biết nói sao cho phải
Tình phải nghĩa vợ chồng
Khi con đường đi và
Chiếc ghế ngồi biến mất
Điều đáng nói là làm
Sao anh có thể chịu
Đựng được cú sốc khi
Lâu rồi anh không thay
Đổi được cuộc đời mình
Xung quanh cuộc đời mọi
Người và làm sao anh
Ngồi ăn bữa ăn ngon
Lành khi chiếc ghế xuất
Thân từ gia đình anh
Thế giới đồ vật đâu
Thể cứ im lặng thuộc
Về những bức tranh vẽ
Vòng vòng của bà họa
Sĩ không có gì đáng
Nói bà cũng ngồi im
Không nói y như tất
Cả trốn vào trang sách
Không có gì đáng tin
Mà trò chơi các gã
Lừa đảo vẫn say mê
Bịa đặt đủ các món
Hàng còn rửa thêm vài
Chiếc cốc đựng nước lã
Ông bà xưa ngày trước
Bảo rằng gõ bum bum
Vài tiếng sẽ trở lại
Hai mươi tuổi rồi quên
Hết mọi phiền phức hiện
Tại luôn.

 

RỖNG 50

Hai lăm tuổi đi tới đâu
cũng bị làm phiền đủ thứ
chuyện trên trời dưới đất hồi
tối đang ngồi ngoài biển nói

Chuyện thì ông già xa lạ
có đôi mắt hút sâu và
thân hình mảnh khảnh ngồi theo
y như cuộc nói chuyện có

Liên quan đến cuộc đời ông
hôm qua rồi di chuyển cái
chỗ ngồi sang năm bước chân
thì đúng năm giây sau mọi

Thứ vẫn như cũ con bạn
ngồi say xưa kể quên cả
ngoài kia ba cô bé đang
chăm chăm múc nước lên đổ

Trên mặt đất tạo ra một
điều ước bằng chính sức lao
động của mình bà mẹ mãi
mê lướt web lướt facebook

Đến lúc cái ghế tôi đang
ngồi gãy một cái rầm phát
ra tiếng động kinh hoàng trong
mười năm qua kể từ khi

Tôi chính thức không giao tiếp
với âm thanh thì pháo hoa
người ta khai mạc hội hè
2017 chính thức

Bắn lên trời bùm bùm tất
cả không ai còn nhìn thử
tôi đang làm gì với cái
ghế gãy mọi người thích thú

Nhìn hết lên la hét kẻ
bán hàng nhân cơ hội đổi
cho tôi chiếc ghế khác cùng
loại sự ái ngại trong tôi

Hiện rõ to lên khuôn mặt
đáng thương và khi gượng ngồi
lên và hít thở lại câu
chuyện lại bắt đầu tiếp tôi

Nhìn vào chỗ mà lúc nãy
ai cũng hân hoan đón chào
thấy có hai mươi mấy vết thương
bay lên giữa trời …

 

RỖNG 59

Một buổi sáng tốt lành
Như sáng hôm nay đây
Ngồi một mình bên bà
Bán nước mắm tôi hỏi
Thì bà chửi tổ cha
Bọn nhỏ tụi bay thích
Đi trái cuộc đời sống
Thì quá vô tư nhiệt
Tình với hoài bão ước
Mơ sao không nhìn mặt
Trời đi qua ngọn cây
Ngày ngày để biết cách
Đi qua con đường phía

Trước một buổi sáng tốt
Lành nhận cuộc điện thoại
Chia tay của người mình
Yêu thật ra trái tim
Con người có lối đi
Riêng thôi thì hôm nay
Trời đẹp tôi ngồi cầu
Cho những người muốn tìm
Đến hạnh phúc mới thì
Hãy mạnh tay vứt bỏ
Đi tất cả thề với lòng
Mình rằng kẻ phản bội
Là kẻ phải gánh lấy
Hạnh phúc còn tôi đây
Ngồi ngắm bà bán nước
Mắm duỗi đôi chân đong
Cho đầy hàng chai sớm
Mai trong đôi mắt long
Lanh nháy nháy cười

 

BUỔI SÁNG

Thật sự khiến tôi quên
Cảm giác đang là mùng
Hai tết theo lịch âm
Dân gian ngày này năm
Trước không nhớ rõ lắm
Hình như tôi đang đi
Chơi với người mà lúc
Nãy đòi chia tay và
Tôi đồng ý bằng cách
“Ừ, cút cho lẹ đi ”
Thô lỗ quá không nhỉ
Khi nhành mai khẽ rơi
Vài cánh xuống mặt đất
Và chúng tôi nhặt lên
Ép vào bàn tay ngọn
Gió tình thổi nhẹ ba
Trăm sáu lăm ngày không
Mau lắm để ý làm
Gì thời gian của quá
Khứ nhìn kìa chiếc xe
Đèo người tình đi ngang
Qua như em bé đẩy
Chiếc xe đồ hàng ngang
Qua chiếc giỏ đựng đồ
Hàng!

 

Tranh bài: Paul Klee, A Young Lady’s Adventure (1922)

 

 

 

 

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN