Thơ Nguyễn Thánh Ngã 1

0
996

THƠ NGUYỄN THÁNH NGÃ
_______________________

 

LỖI HẸN DÃ QUỲ

người ta bảo đó là
hoa báo nắng thế mà
mưa vẫn té tát khi
những ngọn đồi nở vàng

hoa dã quỳ em ngơ
ngác bảo miền Trung lũ
lụt tơi bời sao hoa
có thể nở mà không

nức nở trong lòng người
mẹ một mình sinh con
trong đêm bão bùng người
cha bị lũ cuốn khi

liều chết chống chèo qua
dòng xiết mẹ già lom
khom bò trên nóc nhà
em bé thương con chó

con cho vào thau đội
trên đầu mà lội nước
ngập tới mang tai hai
con gà con không hiểu

vì sao đứng trên chiếc
dép lật ngược trôi lềnh
bềnh tiếng kêu chim chíp
đói meo không có mẹ

tìm mồi em bé chẳng
hiểu vì sao con chó
vì sao chẳng hiểu con
gà cũng không hiểu nốt

chỉ có anh lỗi hẹn
với em mùa dã quỳ
chẳng thể cùng nhau về
hái hoa thắp mộ chị …

 

KOGI

buổi sáng thức dậy thấy
người Kogi bình thản
không nỗi lo không hoài
nghi không chán chường họ

sống như đã sống trong
rừng hàng ngàn năm ăn
trái cây và rau cỏ
không hề giết hại bất

kỳ sinh vật nào thế
mà sống thọ không bệnh
tật thuốc men kể cả
không chiếm hữu kể cả

không tôn giáo không giáo
điều họ sống tự nhiên
như nhiên mà hiểu hết
cái đau của nhân loại

và những điều xảy ra
trong vũ trụ tối tăm
có phải ai giết chóc
sẽ bị giết chóc có

phải không tranh giành kẻ
thù tự tiêu tan có
phải không tôn giáo sẽ
không có ma quỷ có

phải “không có phải” người
Kogi không phải người
Kogi vậy họ là
ai chúng ta là ai …

 

HỒN NHIÊN

Sủa là âm thanh phát ra từ
cái mõm loài chó và như thế
chó vẫn sủa và người ta vẫn

Đi để thế giới được sinh ra
những lãnh thổ có tiếng sủa canh
giữ những ảo tưởng an lành những

Giấc mơ dai dẳng về đời sống
tạm bợ gọi là cuộc sống con
người thật ra cuộc sống cứ thế

Mà mọc lông những ngôn từ cứ
thế mà đi bằng bốn chân không
ngại từ đó tiếng chó cứ hồn

Nhiên sủa lên tiếng người tiếng chó
lẫn lộn không phân biệt được như
một phản xạ có điều kiện dần

Dà người ta không kiêng cữ sủa
không kiêng cữ nói như sủa vào
mặt nhân gian cắn vào mặt những

Công dân hạng bét của hành tinh
đau khổ và bất lực này dù
đau khổ chẳng ảnh hưởng gì đến

Hòa bình thế giới và bất lực
cũng vậy cứ thế mà thành tiếng
sủa biểu cảm nghìn cung bậc đời

Sống …

 

VIẾT TRONG NHÀ HÀNG CUA MỘT CÀNG

Người ta đến thế giới này bằng
nhiều cách anh bạn tôi đến thế
giới này bằng một cuộc nhậu tơi

Bời hoa lá lên bờ xuống ruộng
anh là cua không gãy một càng
mới là chuyện lạ nhưng còn

Một càng cũng là chuyện lạ rồi
nên vô tình hay hữu ý không
biết anh rủ tôi ngồi trong quán

Cua một càng Sài Gòn mà thật
ra Sài Gòn làm gì có cua
hai càng bởi càng dài càng ngắn

Càng nhiều càng ít càng có càng
không càng giàu càng nghèo càng to
càng nhỏ càng uống càng say càng

Say càng tỉnh và ngược lại càng
mê càng đắm mà không ai biết
mình mê đắm như cua một càng

giữa cuộc đời bá đạo và vô
đối này ư …

 

NĂNG LƯỢNG

Tôi bắt đầu lấy năng lượng từ
em để viết để dịu dàng trở
nên quyết liệt để ngây thơ trở
nên tàn nhẫn để dị thường trở

Thành nhiệt hạch phản ứng lời hạt
nhân của ý phiêu bồng câu chữ
của tứ thành cơn lũ ống cuồn
cuộn trào năng lượng cuốn phăng dãy

Lâu đài hoang phế đổ nát những
thành trì tuyệt đỉnh cổ điển truyền
thống quan niệm ngự trị lâu đời
trong không gian thời gian ước lệ

Của ngày hôm qua ngày nay và
ngày mai ôi cơn mưa lượng tử
và gió vật lý thổi bay qua
vùng ảo giác của trục thời gian

Ngang tàng bám vào mê lầm keo
kiệt bám vào thế giới qui chiếu
để trăm năm rõ một chỗ ngồi
khi tôi bắt đầu chết điếng khi …

 

O CHUỘT

ngày xưa Tô Hoài viết O chuột đọc
hoài vẫn không thấy O chuột nào giống
O chuột mình đã đọc thì nay có

O chuột nhắt trong tủ sách gặm vài
từ xé vài tờ rồi lót ổ nằm
trên đống chữ rách nát lâu ngày bỗng

nhiên O thông minh dữ dội O bèn
nghĩ ra cách đối phó với lão mèo
đen luôn kêu “meo meo” hù dọa cháu

con nhà họ chuột một hôm O chuột
âm thầm tự chui vào cái bẫy lão
mèo đen hí hửng thò tay vào định

chộp O chuột bỗng cái bẫy sập dính
chặt móng sắt vào tay mèo đen lão
giãy giụa trong tiếng cười nhạo của O

chuột càng giãy giụa tay lão mèo càng
đau đớn tợn lão nhận ra cái kế
dụ khị thâm độc của O chuột nên

lão xuống giọng xin xỏ hãy thả ta
ra ta sẽ tha cho con cháu nhà
chuột nhưng O chuột chỉ kêu “chít chít”

nhờ ăn cái chữ đã thành tinh khôn …

 

ĐÀN VỊT TRỜI

mưa xuân như cơn mộng giăng
giăng ngoài bờ rào đàn vịt
trời bay qua bờ rào “rào
rào” như vỡ mộng mưa giăng

lão K’De mang nỏ vào rừng
gặp đàn vịt trời tìm nơi
đẻ trứng những quả trứng tròn
trĩnh đẹp như những viên ngọc

lấp lánh dưới mặt trời lão
K’De bốc trứng bỏ vào túi
chẳng phải túi ba gang chẳng
phải túi “dạng vừa đâu” mà

đó là chiếc túi đựng mũi
tên bịt đồng khi chiếc túi
trứng vừa đầy một con rắn
to cũng vừa xuất hiện nó

há mồm le lưỡi định mổ
vào tay K’De … ôi lão già
một đời đi săn nhưng chưa
bao giờ chưa bao giờ lão

trở tay không kịp như thế
này vì như thế này là
không kịp trở tay nếu lão
rút mũi tên bịt đồng bắn

con rắn to thì những quả
trứng sẽ vỡ tan còn nếu
không lão sẽ bị rắn độc
cắn may thay đàn vịt trời

đã về vịt trống vịt mái
sà cánh xuống chiếc tổ con
rắn vội chuồn đi lão thợ
săn K’De cũng bỏ đi nhưng

vợ chồng vịt trời cứ bay
theo kêu “quắp quắp quắp” tự
nhiên lão thợ săn thấy mình
là “kẻ cắp” nên lão quay

lại bỏ những quả trứng tròn
trĩnh như những viên ngọc vào
chiếc tổ xinh xắn rồi quay
đi lão đâu biết con rắn

độc đang chờ lão ven đường
để dành lại những quả trứng
và con rắn cũng đâu biết
lão già đã lắp sẵn mũi

tên vào chiếc nỏ cầm tay …

 

TẶC LƯỠI

tặc lưỡi một cô gái xa
lạ là cái tặc lưỡi tôn
vinh hay cái tặc lưỡi thèm
muốn cũng đều là cái tặc

lưỡi quấy rối tình dục nơi
công sở cũng đều là sai
với qui tắc ứng xử của
một người nghiêm chỉnh hay một

người đàng hoàng khi một cô
gái có vẻ “ngon hẳn” thì
anh không nên tặc lưỡi mà
anh chỉ nên nói một câu

“rất tuyệt rất tuyệt em rất
tuyệt!” hẳn nhiên đôi mắt xa
lạ sẽ nhìn anh và anh
nhìn đôi mắt xa lạ nhìn

anh …

 

NHUẬN GIÂY

có thể chỉ là một giây
mà chúng ta xa nhau mãi
mãi có thể chỉ là một

giây mà chúng ta ngoảnh mặt
làm ngơ từ chối thấy nhau
bởi tình yêu man trá dại

khờ đã đến hồi kết thúc
nhưng thời gian thì được bù
đắp bằng cách nhuận giây vào

[… 30/6/15]
thời gian được ngưng lại một
giây thị trường tài chính thế

giới tìm cách tránh né tê
liệt vì giây nhuận “khủng khiếp”
ấy, còn em tìm cách tránh

né anh cũng chỉ trong một
giây “khủng khiếp” đó thôi! thị
trường tài chính hay thị trường

tình yêu anh chẳng biết chỉ
biết em chính là một giây
“khủng khiếp” hơn mọi “khủng khiếp”

“giây nhuận” kia trái đất có
thêm một giây để chậm lại
còn anh có thêm một giây

để “lại chậm” một nỗi đau
đời trong khi trái đất được
bù đắp còn anh lại bị
“tước đoạt” chỉ trong một giây …

 

BÀI THƠ RÁC

những người giàu xả rác những người
nghèo ném rác những chiếc xe chở
rác những hố rác bốc mùi giữa
lòng thành phố những đứa trẻ bới

rác đã là cuộc sống ai cũng
có rác vì rác và rác đã
làm nên cuộc sống và cuộc sống
phế thải rác đó là điều dĩ

nhiên hẳn nhiên và tự nhiên mà
ai cũng biết giống như tôi vò
một tờ giấy nháp vứt vào sọt
rác tôi biết trong đó một bài

thơ rác vừa ra đời vừa bị
vứt đi trong cái sọt đầy rác
một bài thơ rác không hề biết
mình là rác nó cứ ngang nhiên

không coi mình là rác trong cái
sọt chật chội đầy rác mà tự
xưng mình là vua (các loài rác)
cho đến khi ngọn lửa bén hơi

thì tất cả cùng thét lên bản
hài ca “là tro bụi hãy trở
về tro bụi” và cứ thế bản
hài ca cứ lặp đi lặp lại

trong khi bài thơ rác của tôi
cứ làm vua xứ sở rác vì
những người giàu xả rác và những
đứa trẻ lang thang vẫn còn bới

rác …

 

Page Cover: Small Bottle with Peonies and Blue Delphiniums (detail) by Vincent van Gogh
http://www.lonequixote.com/blog/category/all/37

 

 

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN