Chùm Thơ

Vương Ngọc Minh
______________

 

 

LẶNG LẼ

tôi đang ngó ngang vì
ngỡ vướng vào một mạng
nhện chữ trong vô thức
nhưng thực ra không đúng

chữ trong vô thức không
hề là một mạng nhện
chúng nằm xếp đặt có
thứ tự lớp lang mặc

dù các lớp lang giờ
đã cũ kĩ thú thực
bao lâu rồi tôi cứ
ngồi ngồi đến độ không

buồn đứng dậy động đậy
thì chuyện chồm tới dù
chỉ để nhặt tuổi tên
lên lau chùi là không
hề và như mọi khi

như mọi khi tôi vẫn
tự hỏi “mà tại sao
phải đứng dậy chồm
tới? tại sao kêu con

chữ mà không kêu thằng
chữ!” tôi đang tự hỏi
rằng tại sao lại ngỡ
vướng vào một mạng nhện

chữ trong vô thức và
đồng thời cảm thấy là
mình sắp sửa sầu khổ
thì đột nhiên vụt đứng

dậy một hành động hoàn
toàn mang tính tự phát
tôi đứng im lặng nhìn
thẳng vào các mặt chữ

và như vậy tôi đứng
im lặng nhìn các mặt
chữ hằng mấy tiếng đồng
hồ rốt cùng vì chỉ

muốn lắng nghe ý nghĩ
câu “con cá sống nhờ
nước!” tôi tách từng
chữ ra cầm lên lau

chùi cho tới láng lẩy
cho đến khi đấy rồi
thực kì dị tôi cứ
tiếp tục tự hỏi “tại

sao kêu con chữ mà
không kêu thằng chữ – nhỉ!”

 

 

BIỂN CẠN CỢT

tôi hỏi con chim bói cá
mày có thấy tao ở đây
hôm qua nó đáp hôm qua
chả có đám mây nào ở

đây hết mẹ rượt cái cọc
nhọn tôi nói hừm có lẽ
nào mày quên rồi ư nó
đáp suýt nữa tôi té nhào

lộn cổ từ cái cọc nhọn
đấy tôi hỏi lại gằn từng
chữ mày có thấy tao ở
đây hôm qua con chim bói

cá ra vẻ nghĩ ngợi nó
đáp hôm qua anh có muốn
như vậy đâu anh mơ thì
có mẹ rượt cái cọc nhọn

tôi nói có lẽ nào mày
quên rồi ư nó đáp có
một thằng điên cắm cái cọc
nhọn kêu tôi đứng trên đó

suýt nữa tôi té nhào lộn
cổ tôi đưa mắt nhìn con
chim bói cá hỏi gằn từng
chữ hôm qua mày có thấy

tao ở đây ra vẻ nghĩ
ngợi con chim bói cá đáp
hôm qua có cái gì đáng
để nhớ lại chứ suýt nữa

tôi té nhào lộn cổ từ
cái cọc nhọn đấy tôi đảo
mắt nhìn quanh mẹ rượt
cái cọc nhọn con chim bói

cá cứ chực đổ nhào tôi
nói mày chưa bao giờ chú
ý đến điều gì cả cuộc
đời có bao giờ hết chuyện

chứ tốt hơn mày trả lời
tao là mày có thấy tao
ở đây nghĩa là trên đời
này hôm qua con chim bói

cá hết còn ra vẻ nghĩ
ngợi nó lưỡng lự đáp tôi
đã nhìn lên đầu thấy mây
nhiều vô kể có phải hôm

qua anh là mây suýt nữa
tôi té nhào lộn cổ đấy!

 

 

NGỒI BÊN ĐƯỜNG CHỜ MỘT NGỪƠI

đang thở dài thườn thượt
tôi nghĩ mình chả chú
ý hoặc chú tâm đến
gì nhưng tôi lầm bởi

tôi có phải người ở
tận đâu đâu đâu và
tất nhiên sau khi thở
dài thườn thượt có thể

tôi sẽ thở hổn hển
và nghĩ là mình không
chú ý hoặc chú tâm
đến gì nhưng thực ra

tôi đã lầm hết sức
trầm trọng hai mắt tôi
có thể lòi bất cứ
lúc nào bởi đơn giản

tôi có phải người ở
tận đâu đâu đâu đường
có phải của riêng ai
mọi thứ trên đời cũng

phù phiếm à không rồi
cũng trời đất và giờ
đây tôi chẳng còn mấy
tin tưởng vào chính sự

chú tâm của mình nữa
sắc sắc không không việc
thở dài thườn thượt hay
thở hổn hển cũng hết

còn ý nghĩa cho dẫu
sau đó tôi có đi
hết sai lầm này tới
sai lầm khác!

 

BÀI CHO BUỔI SÁNG

… và, hoài phương

Khi ánh ngày ùa thơ
vào phòng tôi vẫn chưa
có quyết định đúng hơn
chả rõ ràng  mục đích

gì sất cứ nằm đảo
mắt ngó từ góc phải
căn buồng sang góc trái
căn buồng ngó góc trên

cùng căn buồng xuống dưới
chân căn buồng ý nghĩ
nảy ra chỉ duy nhất
một ý nghĩ là tránh

ngó bốn vách buồng và
làm sao để đừng ngó
cái trần buồng rõ ràng
thơ sống với tôi mỗi

ngày chung chạ với các
vách buồng chẳng nhất thời
chút nào sất vòng hai
tay gối dưới gáy tôi

tập trung vào hai con
người một bằng xương bằng
thịt một người như ảo
như thực hết sức thơ

mộng nhưng quái (! ) ánh mắt
lại đảo ngó từ góc
trái căn buồng sang góc
phải căn buồng đoạn ngó

từ phía dưới chân căn
buồng lên phía trên cùng
căn buồng quái (!) phát nhận
ra rằng tôi đã không

hề ngó một cách thực
sự ngó bất kì gì
kể từ lúc ánh ngày
ùa thơ vào căn phòng

để đó một người như
ảo như thực hết sức
thơ mộng cùng các miếng
buồng – vách!

 

CHỮ HIẾU

mỗi lần bị tôi cấu
mông i rằng thực thần
sầu thị kêu tôi “đồ
già dịch!” quả tình tôi

không hiểu trong ba chữ
“đồ già dịch!” có hàm
chứa thêm nghĩa gì khác
tuy nhiên thấy thị cứ

đứng im thở dốc tất
nhiên sau lưng thị không
tài nào tôi có thể
đứng im cho đến khi

trong đầu tôi lóe lên
một ý tưởng và trong
lòng thị lóe lên niềm
thương cảm vâng niềm thương

cảm vô bờ bến chúng
tôi ngồi xuống phần tôi
từ đó thực thần sầu
cứ mặc kệ cho thị

liền miệng kêu “đồ già
dịch … đồ già dịch!” tôi
chỉ việc dò sao cho
đúng mạch câu chuyện – là

được!

 

ÔI!

với ta đàn bà hừm
phải gợi cảm bạo liệt
phải dữ dằn ngày tối
luôn mở miệng thở nói

nhỏ nhẹ “em sẽ mang
tương lai hạnh phúc lại
cho người” được vậy ngày
tối hả họng táp táp

ta sống đúng kiểu “con
cá sống nhờ nước” đàn
bà với ta hừm! phải
giảo quyệt đậm son phấn

không vớ vẩn luôn mở
miệng thở ngày tối thỏ
thẻ “tới đây kề bên
em sẽ đem tương lai

hạnh phúc lại cho người”
được thế ta rũ hết
những mùa đau đeo bám
từ địa ngục ngoi lên

cứ thế sống đời sống
cực hùng dũng tên tuổi
ta (om!) đại đa số
quần chúng hiện vẫn còn

khá xa lạ ngày tối
họ suy đoán tuổi đời
ta quá quắt chỉ dạng
u năm mươi đương giữa

chợ chơi tới chết thở
nói đúng nghĩa của từ
tự do hoàn toàn (chuyện
bao lâu nay ngày tối

đã chẳng màng tới quá
khứ kịch liệt thì sá
chi tương lai sống với
một đời sống thuần – con

cá sống nhờ nước!) bố
khỉ.

 

HỒI NÀY ƯA KHÓC CƯỜI LÃNG NHÁCH

cứ giấc 12 giờ
quí vị (thánh thần) cầm
ống kiếng vạn hoa lên
lắc độ vài chục lần

đoạn kê tai sẽ nghe
tiếng bấc tiếng chì của
chính tôi ở trỏng vang
ra còn giả như quí

vị (thánh thần) dám chui
vô trong sẽ thấy tôi
tự động ép xác vào
vạn hoa và khi đã

ở hẳn trong ống kiếng
sống đời quí  vị (thánh
thần) cứ tự tiện đứng
hay nằm ngồi tùy thích

nhưng nói trước việc đầu
tiên quí vị (thánh thần)
phải chặt bớt tay bớt
chân bẻ bớt răng (quên

mình đi) ăn nói thực
nhỏ nhẹ sao cho giống
lũ vạn hoa chả cần
giống tôi bởi không phải

trông nồi trông hướng nên
không việc gì quí vị
(thánh thần) sợ làm kinh
động bọn ảo giác ác

hoa còn muốn sống đời
đời trong ống kiếng vạn
hoa như tôi đã sống
bao năm qua quí vị

(thánh thần) nhớ luôn tâm
niệm đám trí nhớ chẳng
khác thứ kẻ thù truyền
kiếp (hồi tưởng về quá

vãng sẽ khiến người ta
sầu khổ) giả như có
thể bóp nát trí nhớ
thì bóp hệt bóp bánh

tráng nhá! phần tôi o –
kay tự nguyện nhắm lúc
nào ép xác vào vạn
hoa lúc nào không hòng

cho quí vị (thánh thần)
được tự do tự tung
tự tác từ bây giờ
trở đi chuyện công/ tư

của quí vị (thánh thần)
có dễ chịu chả dễ
chịu phải ráng làm sao
giết tôi chết!

 

ĐÔI CO

tôi không biết chuyện gì
sẽ xảy ra giữa tôi
và cái ngáp vặt của
chú sóc nhỏ nhưng rõ

ràng khi đó tôi thấy
một vạt nắng bóng bẩy
đổ lên mối sầu tôi
đìu hiu bao năm ròng chú

sóc nhỏ thì câm nín
chả nói làm gì nhưng
phần tôi tôi phải nói
không sẽ quên mất bị

vì giữa tôi và cái
ngáp vặt của chú sóc
nhỏ chả biết chuyện gì
sẽ xảy ra tôi muốn

nói do sự câm nín
của chú sóc nhỏ cũng
chả phải nói làm gì
phần tôi tôi phải nói

chao ôi không sẽ quên
mất trước mắt tôi khi
đấy một vạt nắng bóng
bẩy đổ lên mối sầu

tôi bao năm ròng nom
thực đìu hiu!

 

CHUYỆN

trong thâm tâm tôi (dân
chơi) vẫn luôn ao ước
ra đời hễ nom thấy
cô nào làm thơ thường

trực thì kiếm cách làm
cho cô ta có một
đứa con gặp trăm cô
làm trăm con (dứt khoát

không để có kiểu – năm
mươi con lên núi/ năm
mươi con xuống biển) cứ
tưởng tượng nội việc đứa

trẻ lớn khôn trong mỗi
ý nghĩ thơ của một
người mẹ làm thơ thường
trực niềm ao ước trong

thâm tâm tôi (dân chơi)
như được hun đúc lớn
thêm ra đời hễ nom
thấy cô nào làm thơ

một cách thường trực lập
tức niềm ao ước làm
cho cô ta có một
đứa con trổi dậy mạnh

mẽ nghĩa là tôi rất
muốn kiếm cách làm cho
cô ta có một đứa
con chao ôi tưởng tượng

mỗi đứa con chúng lớn
khôn nơi mỗi ý nghĩ
thơ của người mẹ làm
thơ một cách thường trực

thì tôi thấy cùng lắm
ngày/ tối chúng thơ thơ
thẩn thẩn cỡ tôi là
cùng!

 

SỰ ĐA CẢM

Còn biết phải làm gì chứ!
Tôi rất ham muốn gần gũi
Xác thịt với cô ta mỗi
Lần cô ta ghé chơi tôi

Mừng phát điên lên chuyện ham
Muốn gần gũi xác thịt với
Cô ta đã như một nhu
Cầu khao khát ngay lập tức

Được lên giường với cô ta
Khiến không sao chờ đợi – dẫu
Chỉ khoảnh khắc! nhưng thử nghĩ
Mỗi lần ghé chơi cô ta

Muốn phải xem tivi một
Chút – thư giản một chút – làm
Quen chỗ tôi trọ (cũ kĩ)
Một chút – thậm chí cô ta

Còn muốn tôi chạy ra chợ
Mua bao gạo – chai nước mắm
Ghé hàng quán gần đấy một
Chút – nếu có thể tạt vô

museums xem tranh! quả tình
Có lẽ – do cô quạnh quá
Lâu ngày tôi nghe theo chạy
Hộc tốc ra chợ mua bao

Gạo- mua chai nước mắm thậm
Chí còn tạt vô museums
Xem tranh! thú thực – làm tốt
Những sự việc như thế vẫn

Không sao giập tắt nổi chuyện
Ham muốn gần gũi xác thịt
Với cô ta phải nói tôi
Đã hồ hỡi hoàn thành dẫu

Mỗi việc một chút nhưng hết
Sức mau chóng vẻ vang và
Vội vã trở lui lại phòng
Trọ – giời ạ! tới nơi trăm

Bận như một cô ta ngủ
Khì – trên tay luôn nắm chắc
Tờ giấy  viết sẵn dòng chữ
“Để cho em ngủ một chút

Nhá!” tôi còn biết phải làm
Gì chứ!

 

MƯỜI PHÚT

Nghĩ. để mọi chuyện êm
thắm. nhưng. không giống bao
kẻ. với các lí lẽ
riêng. tôi chèn chữ chật

Cổ họng. chả ai đâu
gánh được nỗi khổ riêng
của ai. vậy rồi. tôi
chẳng cách chi ngậm họng

Nổi. thôi. để mọi chuyện
êm thắm. không giống như
bao người khác. tôi lèn
chữ. đã thành câu. đại

Khái: trăm năm trong cõi
người ta. chữ tài chữ
mệnh khéo là ghét nhau*
sâu xuống đóc họng. hòng

Đếch phải suy tính nọ.
kia. vì. nói cho cùng
ai đâu gánh được nỗi
khổ riêng của ai. vậy

Rồi. tôi nói. liên tu
bất tận (!) lạ một điều.
giọng nói giờ ngập màu.
sắc. cùng với tuyền những

Lí lẽ riêng.

*kiều, nguyễn du.

 

SÁNG THỨ TƯ

sáng nay trong đầu
giai điệu “ballet
suite từ – the nut –
cracker”của tchai –

kovsky cứ dợn
qua/ lại vào buổi
sáng nay như những
ngày này thiệt – tôi

chỉ việc ăn không
ngồi rồi! và vì
sự ăn không ngồi
rồi hắn đã khiến

cho thân – tâm luôn
cảm thấy tưng– một
cách hưng phấn hết
sức. đừng ai nói

việc ăn không ngồi
rồi sẽ không có
cửa cho hạng – kẻ
như tôi nghen. vào

những ngày này phải
như buổi sáng nay
khi mà giai điệu
“ballet suite từ –

the nutcracker”
của tchaikovsky
cứ dợn qua/ lại
trong đầu khiến tưng

hết sức – thiệt! chỉ
muốn ăn không ngồi
rồi miết – anh iêm
ạ!

 

THÁNG MƯỜI MỘT SURPRISE

tôi thức khá sớm ngày
nào cũng vậy sáng nay
ngồi đối diện bóng mình
dáng bóng chả khác khúc

đường cái trong đầu tôi
hiện nhiều ổ bánh mì
nổi trôi hình hài mỗi
ổ bánh mì dài khác

nhau mà quả chỉ mỗi
cái bóng biết tường tận
mỗi ổ bánh mì hình
hài dài tới đâu thôi

trong khi còn đương xác
định hình hài ổ bánh
mì nào dài còn vẹn
nguyên sống được nhờ ấp

tuyền hơi hướm đời thường
thì cái bóng luôn miệng
thúc giục tôi mỗi ngày
đắp bồi hừng đông vừa

rạng sao cho em luôn
đỏ da thắm thịt hãy
gánh lấy mối sầu kiếp
nạn lẫn nỗi đau đáu

em trông vời  ôi chao
hình hài mỗi ổ bánh
mì dài một cách cực
mang mang giả mà

thật thật mà hệt cổ
tích những ngày đầu tháng
mười một dẫu thức khá
sớm mỗi ngày tôi vẫn

hàm ơn em chuỗi tiếng
cười luôn lấp lánh từng
ổ bánh mì thịt nguội
thế nào rồi cũng rời

đây còn xuống phố tôi
không quên xách cái bóng
theo cùng với mày mặt
tươi tỉnh thơ tình ra

thơ tình nửa ổ bánh
mì vẫn chỉ nửa ổ
bánh mì nửa sự thật
không thể nào sự thật

vậy nhá! ở đây vẫn
chỉ riêng mỗi bóng biết
được hình hài mỗi ổ
bánh mì dài tới đâu

thôi!

 

 

Page cover: Alex Alemany 1943 ~ Hyperrealist / Symbolist painter
http://www.tuttartpitturasculturapoesiamusica.com/2012/04/alex-alemany-1943-spanish-hyperrealist.html

 

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN