Chùm thơ nhiều tác giả
___________________

MƯA VÔ SỰ

Hòang Huy Hùng
MƠ MỘNG

Tôi cần một giấc ngủ ngắn
để tìm lại giấc mơ dang

dở những giấc mơ truyền kỳ
nhiều tập những giấc mơ đủ

kéo dài đời tôi thành những
khu khai thác mỏ thành những

xâu chuỗi chuyện kể rất mơ
hồ mơ hồ rất vụn vặt

vụn vặt là tôi cần tĩnh
tâm nạp thêm năng lượng bằng

một giấc ngủ ngắn để nhìn
ra được một bầu trời mới

trong trẻo cao vời có tôi
đang tắm táp qua một đại

dương và tôi cần làm mới
bằng một giấc ngủ ngắn một

cái chợp mắt mơ màng khoan
khoái mơ màng để có một

giấc mộng đẹp giấc mộng đẹp.

 

Hòang Huy Hùng
KÝ ỨC QUE DIÊM

Đời chúng sinh ra để đốt, đốt
để cháy, cháy để nuôi dưỡng những
ký ức bình yên xưa cũ những
bình yên linh thiêng trong ngăn kéo

cái bàn trong căn phòng yên tĩnh
trong ngôi nhà yên tĩnh một nơi
bình yên cổ kính xưa cũ nâng
niu đời chúng sinh ra để đốt,

đốt để cháy, cháy chúng là những
que diêm trong hơi ấm của hộp
diêm cháy, cháy lên những ngọn lửa
nhỏ nhoi ấm cúng mang đến niềm

hy vọng, hy vọng linh thiêng từ
những que diêm trong hộp diêm xưa
cũ chúng là chứng nhân của những
thời khắc tìm lại bình yên.

 

Hồ Đăng Thanh Ngọc
MƯA VÔ SỰ

tiễn anh HTQ

Anh hãy ngồi lại đây một chút
để uống ly cà phê sáng và
hút với nhau một điếu thuốc con
ngựa hôm qua anh ghé lấy tờ

tạp chí và sau đó anh đi mãi
đã không kịp đến thăm anh ở
khoa tai mũi họng hay khoa ung
thư bởi anh đi quá nhanh như

một chiếc lá rụng chỉ rơi một
lần tôi cầm trên tay chiếc lá
và đi thắp một nén nhang thắp
một lần rồi sẽ mãi mãi bởi

chiếc lá chỉ rụng có một lần
rồi thôi để lại nụ cười hơi
sương hiền như lá hiền như trái
tim anh đôn hậu giữa mọi người

anh ngồi lại một chút rồi đi anh
nhé mùa mưa Huế đang bắt đầu
với những sợi mưa đan kết hoài
niệm với những con đường hun hút
mưa … mưa …

Vô sự mưa…

 

Hường Thanh
GẶP

Tôi đã mời anh đến
gặp tôi ở quận ba
tôi hẹn gặp anh như
hẹn gặp người bán vé
số tôi gặp anh cuối
buổi trưa một buổi trưa
tôi chưa ngủ sau bữa
ăn ngoài đường dưới trời
Sài Gòn chúng ta gặp
nhau và ngồi nói tiếng
nói trong lòng tôi nhìn
anh khuôn mặt anh già
dặn với thân thể gầy
gò nhưng có một nụ
cười với cái nướu rộng
anh nói những điều trong
lòng trong con tim chứ
không nói trong não bộ
để khiến tôi bối rối
tôi nói tôi muốn đăng
thơ sau ba tháng im
lìm giờ gặp anh như
tôi được yên lòng một
chút để khi tôi bắt
đầu ra khỏi cuộc nói
chuyện anh đã bắt tay
tôi và tôi đi.

19.9.2013 – Sài Gòn

 

Khánh Hà
ĐIỆU NHẠC NĂM GIỜ

Đêm thức trắng nghe tuyết tan nhỏ
giọt tong tong từ mái xuống thềm
nhớ những đêm nằm ở Sài gòn
nghe mưa nhỏ tong tong từ máng

xối căn nhà thuê trong con ngõ
hẹp vách ván mái tôn ngày nóng
hừng hực đêm có thể trèo lên
mái nằm ngắm sao trời cửa sổ

lúc nào cũng mở lồng lộng gió
mới năm giờ sáng có người dậy
đi lễ tiếng guốc lộc cộc tiếng
chuông beng beng điệu nhạc lúc năm

giờ bây giờ ba chục năm sau
Sài gòn có còn con ngõ hẹp
còn căn nhà vách ván mái tôn
còn tiếng mưa nhỏ tong tong tiếng

guốc lộc cộc tiếng chuông beng beng
điệu nhạc lúc năm giờ có còn
ai nghe thấy ai nghe thấy ai.

 

Lê Hưng Tiến
BỨC TRANH ẢO

vẽ em lên đỉnh núi thì
em bờ cõi hư hư thực thực … thốc
vào ngọn nắng vô tình lảnh
cảnh thì con nước cũng dáo dác li

ti … vẽ em đồng điệu trên
sóng mắt thì dốc ngược hồn anh từ
phía chân trời khi định mệnh
là viền ruộng xa xa thẳm thẳm… nơi

dong dỏng bóng dáng nền mây,
lại vẽ em tóc mai lưng trời môi
hồng khe khe khẽ khẽ màu
nước, và ngực căng tròn chái núi thì

cảm anh lầm lụi hoài trong
sâu thẳm hồn em, có lẽ vì nét
mày chao nghiêng giữa miền thu
nên định mệnh em sương khói lòng anh …

 

Lê Hưng Tiến
SẦU LÊN KHƠI

Con ve ve ve ve vãn
vãn tiếng mi cong gùi lòng đất gùi
giấc hoang cất lên cánh hồng
đòng đong đòng đong nghe hơi thở nặng

nợ phù sa như con tu
hú tu hú gọi í a í a
vào mùa nhấc lên mảng chữ
không thời gian của trái tim bạc màu

và trĩu nặng nỗi đau có
thể bài thơ hỏi chưa chấm nên cuộc
đời lẫm chẫm cái có có
không không và có thể là mùa mùa

lưng gánh nên ve ve gọi
bầy bay và tu hú gọi mảy may
về khi chủ ngữ khơi lên
sầu thì cửa trong lòng mất khoảnh khắc …

 

Khế Iêm
MẸ KHỔ

Mẹ già đã gìa ngồi
còng lưng bên gánh hàng
rong nơi góc phố bụi
mờ những bước chân qua
mẹ chờ gì và mẹ
chờ ai không mẹ không
chờ gì và mẹ không
chờ ai ngòai nỗi buồn
canh cánh từ thuở khai
sinh mẹ còn gì và
mẹ còn ai không mẹ
không còn gì mẹ không
còn ai ngòai lũ con
đứa lang bạt kỳ hồ
đầu đường xó chợ đứa
vợ bỏ đi hoang lặn
lội tìm trầm nơi rừng
sâu núi thẳm một sớm
tin về xảy chân đã
thành thiên cổ không ai
nuôi mẹ vậy mẹ nuôi
ai mẹ nuôi lũ cháu
còn thơ mồ côi mồ
cút bữa đói bữa no
trong vòng tay mẹ bà
ơi bà ơi mẹ như
chiếc lá đổi màu năm
cùng tháng tận ngồi đây
kẻ qua người lại không
ai thấy mẹ mẹ không
thấy ai rồi một hôm
mẹ nghe lũ chim non
quang quác đầu nhà kêu
trong hoang sơ mẹ
không kịp về cơn đau
ập đến mang xác mẹ
đi đi đâu về đâu
bà ơi bà ơi ngày
đi vào đêm mẹ không
kịp về mẹ không kịp
về mẹ ngồi bên đường
mẹ ngồi chết khô bên
gánh hàng rong người đi
kẻ ở phố vẫn như
xưa chỉ không còn cuộc
đời mẹ khổ bà ơi
bà ơi đi đâu về
đi.

 

Khế Iêm
TIẾNG HÁT TỪ CỔ XƯA

Chàng thất lạc tới ngôi nhà
hoang phế những con đừơng dẫn lối xưa
như cỏ dại và chàng đẩy
cửa vào như cánh cửa đẩy chàng vào
căn phòng lờ mờ tím than
và chàng đọc trên bức vách những con
chữ ngoằn ngòeo bay ra mùi
ẩm mốc của thứ thời gian đặc lại
và lõang tan trong lớp bụi
bậm tự thuở nào còn văng vẳng tiếng
cười đùa trong cơn huyên náo
của tình yêu như tiếng reo ca của
dục lạc tiếng nước chảy trong
chiều hè và dòng sông nước mắt và
nước mắt dòng sông … chàng vỗ
trán trong khoảng khắc rất nhanh của trí
nhớ cánh cửa sổ mở thoang
thỏang mùi hương thiên lý chàng thất lạc
chàng trong khỏanh khắc rất nhanh
ngôi nhà chừng như đang lung lay trong
gió những trang sách rã ra
bình nước tan biến chiếc máy chữ gõ
lọc cọc lọc cọc và cùng
lúc có tiếng chân bước của rất nhiều
người và chàng nhận ra những
khuôn mặt của thời xa vắng lặng câm
như đồ vật như những chiếc
bóng đang bước vào ngưỡng cửa luân lạc
và ngôi nhà tưởng như chỉ
là ý niệm trong chốc lát nảy sinh
nơi tâm trí chàng thực và
giả lẫn lộn và chàng chợt nhớ nàng
và không biết nàng có nhớ
chăng chàng nhớ chàng đã đội cho nàng
vòng gai và dắt nàng lách
qua khung cửa hẹp ôi cái thuở ban
đầu lưu luyến ấy nay đâu

“– Có lẽ con thuyền chẳng kịp
tới bến sông sớm mai – Chắc
hẳn – Và trên núi cao bình
minh – Chúng ta đã mất khá
nhiều hơi sức – Có bao giờ
và bao đời mỗi khoảng khắc
trong trái tim thanh xuân tiếng
đập của cô tịch – Thôi đừng
nói nữa chúng ta đã chẳng
còn nhiều thì giờ – Chúng ta
còn rất nhiều thì giờ mà –
Trong chiếc túi áo thủng những
giấc mơ rơi đâu. – Đừng nhắc
tới những cánh chim tha Hương
– Ôi những cánh chim muôn phương.”

Chàng dẫm lên cỏ khô lênh đênh như
cánh chim điêu linh và trong
nỗi khắc khoải chập chờn chuyến xe nhọc
nhằn của quá khứ chàng thấy
nàng đang trở về sau cuộc hành hương
tưởng chừng như hôm qua nàng
còn chải tóc và hong khô đôi môi
trong gió ấm và không có
gì đẹp hơn nụ hôn nàng trong đêm
ngọt như mật ong cứ như
thế chàng thức ngủ từng hồi nghe tiếng
nói đang kể về những bi
kịch dang dở và trong cõi chật hẹp
của chiều ngày chàng thì thầm
với vô vọng thấy lũ kiến đục khoét
cơ thể những trái cây mang
đầy độc tố những nụ hoa nhả ra
mùi hương mê chàng không thấy
nàng và chàng bước ra từ hầm lửa
nhập thành kẻ lưu dân rách
rưới chập choạng ở khoảng cùng trời cuối
đất cứ như thế chàng quanh
quất giữa những bờ tường còn nồng mùi
vôi mới cùng đám cư dân
nửa quê nửa tỉnh trôi nổi trong những
ngôi nhà được góp nhặt bởi
mảnh vụn của nền văn minh xa xưa
khắc họa nỗi ray rứt … chàng
đứng dậy xốc áo chàng đi tìm chàng
chàng là ai chàng là ai …
đừng tin điều gì về chàng hỡi những
kẻ có mặt trên thế gian
hãy gầy lại đốm lửa nghi hoặc nhưng

Nàng vẫn tin mọi điều về
chàng nàng đi tìm chàng chàng ra đi
và chẳng trở về như chàng
trở về rồi lại ra đi làm rộn
trí nàng đến nỗi nàng cứ
tưởng chàng chưa hề có mặt trên thế
gian này vả chăng thế gian
này là thế gian nào trong cơn bối
rối nàng ngợ ngợ nàng là
ai là ai giữa những cuộc đời khác
và những cuộc tình khác nàng
văng vẳng nghe tiếng thì thầm đã bao
lần của chàng rằng chàng mong
được sống trên một hòn đảo vô danh
lánh xa những phiền toái nghe
sóng vỗ kể về những số phần phiêu
bạt để mỗi đêm nằm mơ
thấy bầy sư tử bên bờ biển Phi
Châu mặc cho cảnh đời man
dã quyến rũ tâm hồn mình còn nàng
nàng chỉ là người tình buồn
mãi đứng bên lề của cuộc đời chàng

Nàng xót xa chợt nhớ đến
cha nàng đã bỏ nhà ra đi rất
sớm theo tiếng gọi của tình
yêu và mẹ nàng sau những năm tháng
khốn khó đến cuối đời trong
cái lầm lộn của tuổi già vẫn tin
người chồng của mình mỗi đêm
đều về rất khuya để nối lại mối
tình dang dở (ôi nỗi đời
ương dở) như điệp khúc thời gian rồi
một hôm có lẽ chán nản
với những câu chuyện cứ lập lại và
có thể cha nàng đã về
thật để rủ người bạn đời tham dự
vào một chuyến đi không bao
giờ trở lại bà đã đi một mình
trong đêm vội vã không kịp
trang điểm để đẹp như một hoàng hậu
đến nỗi nơi căn phòng trong
chiếc tủ còn chứa những loại nước hoa
phấn sáp và những kiểu quần
áo đã rất xưa thơm mùi long não
và nàng nhìn mẹ nàng nằm
tiều tụy và bất động nhìn những đồ
vật đã được chuẩn bị rất
lâu cho một giờ cuối cùng mà lòng
nàng se lại ôi sắc đẹp
mộng mị cũng chứa đầy mầm bội phản

“– Thế còn câu chuyện mùa xuân
– Quái – … Người ngồi bên sông kể
về thời dựng nước những cánh
chim bỏ ngàn – Những đứa con
xuống biển – Cảnh phân ly đã
có từ thời huyền thoại – Chẳng
lẽ – Cuộc ra đi là mãi
mãi như con nước xuôi – Mùa
xuân năm ấy những đứa con
cam đảm vượt qua đầm lầy
sông bãi tìm đường ra biển
hiện thực lời nguyền đã nằm
trong sách sử – Hà … Hà … – Mùa
xuân năm ấy có nguyệt thực
và đêm tối kéo dài bất
tận … – Những giấc mơ vỡ tan
và chia lìa … – Nhưng – Biển cả
đã gột rửa quá khứ – Và
hỡi những cánh chim phiêu lưu
cứ bay đi, bay mãi… “

Nàng ngã bịnh một căn bịnh
kỳ lạ nàng giả vờ sống như giả
vờ chết và trong tình trạng
nhập nhằng của tâm trí nàng không còn
nhận ra nổi con đường nàng
đang đi ngôi nhà nơi nàng ở và
chỉ trong đêm tối nàng mới
nhận ra được nhan sắc mình cứ như
thế hàng thế kỷ qua nàng
lang thang trong ngôi nhà rộng thênh ngạc
nhiên về sự vắng vẻ và
dịu mát nàng chập chờn ăn uống chập
chờn tắm rửa và hát ngợi
ca về những mối tình của cả ngàn
năm trước nàng nghĩ đến chàng
đằm thắm hơn nhưng là chàng của nhiều
hình dạng những cánh tay dài
ngoằng những bàn chân to bè và cho
chàng những khuôn mặt đủ kiểu
của phường tuồng chàng là tập hợp của
mọi giai cấp ở từng thời
kỳ cứ như thế trò chơi kéo dài
vô tận đã làm nàng quên
mất một chàng có thật chẳng còn nhớ
đến tên chàng và bóng dáng
chàng phai dần đã làm lành nỗi thương
nhớ nhưng lại làm nàng sa
vào tình trạng lẫn lộn những chiếc mặt
nạ chồng chất trong ký ức
nàng chẳng khắc họa đường nét rõ rệt
nào ngoài sự buồn cười rồi
nàng tâm sự và đùa bỡn với những
hình nộm ăn sâu vào thế
giới giả trang đánh mất cá tính xáo
trộn nếp sinh hoạt và không
biết mình là ai nàng quên cả chính
nàng ôi câu chuyện của chàng

“Và nàng còn dài nhưng người
kể không kể tiếp vì đến
đây câu chuyện chưa có thêm
tình tiết mới bởi cuộc đời
của chàng và nàng tự nó
đang diễn biến và kết cấu
để hòan tất câu chuyện và
mỗi câu chuyện hòan tất hoàn
tất khi đã cuối đời và
không ai có thể kể câu
chuyện không phải của mình ngòai
nhân vật đang kể và câu
chuyện không phải của mình nếu
kể đúng ra chỉ chứa nửa
phần sự thật nhằm giải trí
trong phút giây và câu chuyện
nhằm giải trí trong phút
giây thì có gì đáng kể
và như thế người kể còn phải
đợi chờ và đợi chờ không
biết đến bao giờ đợi chờ
và đợi chờ chàng và nàng
tiếp tục kể câu chuyện đời
mình và người kể sẽ thuật
lại và người đọc cứ đọc
lại những gì đã đọc trong
lúc đợi chờ … đợi chờ
gì và đợi chờ ai.”

Tranh: Patrick Kramer

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN