Chùm thơ nhiều người viết
_____________________

CHUYỆN GIẤC NGỦ KỂ

 

Biển Bắc
CHUYỆN GIẤC NGỦ KỂ

Em đến với anh mỗi đêm để
kể anh nghe chuyện một ngàn lẻ
một đêm mà anh chẳng buồn nghe
lại đi đọc mấy trang sách nhàm
nhạp khác đến nỗi anh phải ngáp

dài mấy hơi liền sau đó em
đè lên anh nhõng nhẽo bíu ríu
bờ vai đu nặng mí mắt kéo
anh vào vòng tay em để đưa
mình đến im lặng với những tiếng

thở lò bò càng lúc càng lơi
lạc trong tiềm thức giấc mơ đan
chéo nhau bao thứ chẳng có nghĩa
lý do đó anh hoang mang đến
nỗi anh sợ hãi hùng hổ thẹn

thùng thình lình anh vùng vẫy tay
xua đuổi em đi mặc dù (em
biết) anh thích em thậm chí nhiều
khi rất cần em lắm lúc ban
ngày em cũng đến với anh bất

cứ lúc nào chỗ nào anh muốn
em bởi vì (em biết) anh vẫn
thích em thậm chí rất cần có
em và sẽ một lần nào đó
đón em đến với anh mãi mãi …

(giữa 2, không 8) 

 

Bùi Đức Nguyên Vũ
VIẾT CHO NHỮNG NỖI BUỒN VIỄN CŨ

(tặng Tú Trinh)

ly cà fê cũng bắt đầu học
cách thơm ngậy hơn giữa một mưa
sài gòn để kéo chân nỗi buồn
ngồi lỳ nơi quán vắng có cỏ
và có cả gió máy lạnh thổi
buốt thay mùa đông câu chuyện mỗi
ngày đi vòng quanh nỗi buồn viễn
cũ và bất tận khói thuốc bất
tận ngả đầu nơi góc riêng, có
cọng tóc nào triết lý về sự
bạc màu của gốc đầu nơi sinh
ra những nơ-ron bạc nhược để
thay em thay ta nhắn tin cho
nỗi buồn ngày hôm qua và hẹn
nỗi buồn ngày mai ở một quán
vắng khác có cỏ và có cả
gió máy lạnh thổi buốt thay mùa
đông. Câu chuyện cứ thế mỗi ngày
đi vòng quanh nỗi buồn viễn cũ
và bất tận như sự học của
ly cà fê về cách thơm
ngậy hơn giữa một mưa sài gòn.

 

 

Cao Quảng Văn
BƯỚC MÙA TÔI

Nhịp đập của đời dội vào
thơ dội vào tim vào mắt
từng nhịp từng nhịp dội ngân
vang vang trong tôi tiềm thức

có gì đâu những giọt nắng
vàng nhảy nhót tung tăng cùng
lá cùng hoa cùng góc vườn
thong dong từng bước chân chim

sẻ chim sẻ ngước quanh nhìn
những đốm nắng vàng hoe ngẩn
ngơ ngơ ngác nghe nhịp đời
vang vang dội vào góc tim

ủ gió vàng hoe vàng hoa
mới nở tôi nghe nhịp rung
hối hả từng nhịp từng nhịp
dội vang tôi ơi tôi ơi

mùa đông qua rồi mùa xuân
đang đến lặng thầm từng bước
từng bước chân chim chân chim
dội khẽ vách đời hoe nắng …

1.4.2014, phú nhuận – sài gòn.

 

Chu Thụy Nguyên
BÓNG MÂY DƯỚI HIÊN

Những vụn nhỏ bánh mì từng ngày
từng ngày rơi xuống khúc trường ca
xao động lũ chim chóc xao động
tiếng cháo chát giục gọi bầy đàn

và ta đậu lại thật lâu trên
mùi hoàng lan ngày cũ ngày
em chưa ra đi mà mùi hoàng
lan khúc ca quan họ gợi nhớ

bóng người tình khi chim chóc vẫn
bay những đường bay tuổi thơ ôi
ta không sống chỉ để thở ta
vẫn thở chỉ để sống nhưng ta

cũng chưa từng thở chỉ để sống
mà không yêu bởi ta sống để
được uống từng ngụm thơ nữa chứ
như trẻ nít cần ngụm sữa từ

bầu sữa mẹ mênh mang là tình
để khi lớn lên hồn mênh mang
là thơ thơ như những giọt lạnh
lung linh trên lưng đá rỏ từng

tiếng kêu chảy xuống những bầu sữa
nẩy căng giọt thơ như những phím
guitar rảy vào mảnh xương hàm
cách điệu trữ tình và hãy uống

những nốt guitar huyền nhiệm từng
ngụm nhỏ trước khi bay bổng khúc
trường ca nơi phía vách núi đá
dựng những mảng rêu hàm hồ tự

thú và mùa thu bám chặt đợi người
tình khi bóng mây lạc đường vẫn
cúi vây vẫy tay chào ta đâu
ngờ những vụn nhỏ bánh mì của

chàng Petit Poucet lại
hóa thành những chiếc lông ngỗng Mị
Châu …

 

Dã Thảo
NỖI NHỚ

Nỗi nhớ theo em
vào ra nơi cửa
quẩn quanh phố xá
như vệt nắng nghiêng
nghiêng đầu hè như
con ong vò vẽ như
con ruồi nhẫn nha
giữa trưa tháng năm
như xe cút kít
vòng quanh siêu thị.

Nơi nhớ anh dịu
dàng da-ua ngọt
ngào sinh tố (xoài
dâu mãng cầu) nồng
nàn dấm đỏ (trộn
cá sardine) mặn
mà cá long tong
kho mặn quen thuộc
đến nỗi em đặt
tên “lẩn thẩn”. Nỗi

nhớ theo lên núi
qua dốc đồi bình
minh dốc đồi chưa
đủ nắng Aqua
Dulce xanh biếc
một màu phẳng lặng
nỗi nhớ nép mình …
xa xăm. Những hôm

trời gió nỗi nhớ
lăn vào tóc bối
rối pha chút hằn
học cùng lũ cuồng
phong vướng chân em

lao đao những lần
bão cát nỗi nhớ
chun vào mắt mắt
đỏ màu … Phượng xưa
và em khóc … rất

khẽ. Những ngày ngập
nắng nỗi nhớ nhẹ
và trong như thời
trang mùa hè lênh
đênh như sóng trắng
một màu Ngọc Anh
… trưa nào. Nỗi nhớ

theo vào sở on
off screensaver
lóc cóc keyboard
em không thể ngờ
anh không thể tưởng
có một nỗi nhớ
lâu lắc đợi em
từ ba mươi năm.

Nỗi nhớ không đầu
không đuôi (mà rất
thật). Em có nên
gọi nó là “chiêm
bao”?

 

Đinh Thị Như Thúy
SÁNG NAY

tôi đã nghĩ về một điều gì đó
rất quan trọng kiểu như tôi sẵn sàng
nuốt chửng cỏ cây hoặc tôi tự nguyện
để cỏ cây nuốt chửng tôi cũng tự

nguyện ngưng thở mỗi lúc nhìn những nụ
hoa ngơ ngác nứt ra từ nách lá
ồ lũ hoa hơn ai hết chúng biết
về những nỗi buồn cả nỗi buồn sinh

sôi cả nỗi buồn tàn lụi có lúc
tôi mơ hồ không rõ chúng cả lá
cả hoa cả cỏ dại cả gai xương
rồng cả xưa cũ cả tinh khôi mới

chúng biết gì về sự rơi của tôi
khi tôi tự buông tay cả sự rơi
của tôi  khi tôi bị xô đẩy điều
này tôi nghĩ có khi là quá sức

đối với chúng nên tôi đã lảng tránh
không chuyện trò gì mặc dù tôi vẫn
tự nguyện ngưng thở và để cỏ cây
nuốt chửng tôi khi tôi ngồi với tôi

và tách cà phê mỗi sáng và tôi
vẫn tin lũ hoa  chúng biết rõ những
nỗi buồn sáng nay tôi ngồi nhìn đóa
hồng màu vàng chanh lóe lên một đốm

sáng giữa bộn bề lá xanh lá úa
tôi nghĩ về tình yêu kiểu như tôi
sẵn sàng nuốt chửng tình yêu hoặc tự
nguyện để tình yêu nuốt chửng tôi cũng

tự nguyện ngưng thở chỉ với ý nghĩ
anh giá như anh có mặt bên tôi
lúc này …

9.10.2014

 

Du Nhiên
ẤN TƯỢNG PAKSE

Chuyến xe mệt rã đưa chúng tôi qua
biên giới phía nam gió hiu hiu mùa
lạnh Pakse đón chúng tôi bằng lời
chào: “Tuk-tuk tu-ten”* chàng tuk-tuk

băng băng lao tới tôi ngỡ mình gặp
cao bồi viễn đông nụ cười hân hoan
gió thổi nét hoang sơ anh hùng bản
địa chàng trai tỉnh lẻ man dại xé

gió xuyên đêm đưa chúng tôi đến miền
đất lạ phố đêm tỉnh lẻ êm đềm
tuk-tuk vang vang nụ cười Pakse
mùa đông lưu tiếng chào nồng nàn cao

bồi tuk-tuk …

 

Đỗ Thư
GIẤC MƠ LÒNG ĐÁ

Khi em chạm phải lòng anh trong
giấc mơ hình đá giấc mơ lạnh
lòng đá trong nỗi buồn em vành
vạch niềm tin của con chiên hiền

lành có đủ không anh trái tim
em lành sao lòng đá lạnh đôi
mắt em xanh sao mắt anh ngoảnh
đi thờ ơ đến thế em đâu

có kể, tội tình gì đâu chỉ
là có một chút sầu đá lạnh
lòng em đau nhưng không máu giấc

mơ về nhau nhưng lòng thì lẻ
kẻ đến người về sao ngả vẫn
chia đôi giấc mơ lòng đá thế

thôi mà?

Ái Châu, hè 2009

 

Đài Sử
CHỈ LÀ 8 TIẾNG LÀM VIỆC CHO 1 NGÀY

Đi đều đều vào khu
nghĩa trang tám tiếng một
ngày mộ bia nhang khói
không chỉ những tiếng động
vô hồn tám tiếng một
ngày những câu thơ bị
chôn vùi tận đâu đâu
lấp lững bay về khi
thân thể đang vữa nát
cắn nửa con chữ trên
đỉnh dốc thở bằng mang
tai tám tiếng một ngày.

Cơn ác mộng đời sống
hằng ngày nói những âm
thanh vô vị lạc vào
tiền kiếp tám tiếng một
ngày đêm hóa thạch câu
thơ đen làm đường viền
đôi mắt thấp thỏm trong
đêm ký ức sục tìm
tiếng đồng hồ báothức
tám tiếng một ngày những
gìa nua về khi công
việc trở thành thân quen
một nửa thân thể lưu
vong còn một nửa phản
bội một nửa kia bằng
một đất nước khác tám

tiếng một ngày những hồn
ma trở về thành phố
cằn cỗi và chờ ngày
ra đi thật sự tám
tiếng một ngày.

 

Đặng Xuân Hường
BỖNG DƯNG BUỒN

Khi không bỗng dưng buồn giận một
cái gì như mơ hồ như ghen
tuông như chán chường như chẳng là
gì cả bỗng dưng buồn bỗng dưng
giận rồi cũng bỗng dưng buồn chán
như cái thế giới này hầu như
cái gì cũng buồn cũng chán thế
rồi bỗng dưng muốn trút cơn buồn
giận lên một cái gì một ai
đó mà cũng chẳng biết cái gì
hay ai đó ở đâu thế rồi
khi không bỗng dưng cắp nón vác
ô đi vội vàng mà cũng chẳng
biết đi đâu!

 

tranh Vincent van Gogh

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN