Chùm thơ nhiều tác giả
__________________

SẦU RIÊNG

 

Chu Thụy Nguyên
TRANH LẬP THỂ PICASSO

Người phụ nữ trong tranh lập thể của
Picasso bỗng bước ra khỏi khung
tranh đầu hình thang đáy lớn đáy nhỏ
là cằm trong tòa lâu đài cổ vắng

lặng bỗng vang động “echo” tiếng chân
ả nặng nề khô khốc vừa chạm xuống
nền nhà một tròng con mắt lộ hẳn
ra ngoài tô đậm nỗi hằn học con

mắt kia dẹp lép như chiếc đĩa phẳng
ngực hình tam giác không đều không cân
nhọn hoắt bụng bầu dục lỗ rốn hình
vuông hai cánh tay xoắn như cặp lò

xo khòng khoèo giống hai ổ bánh mì
baguettes ả bước khập khễnh chân thấp
chân cao một chân co lên đặt xuống
một chân kéo lê mỗi bước như một

dấu chấm phẩy ốm như hai ống nứa
một dài một ngắn vừa xuống đến tầng
trệt tòa lâu đài ả bứt hết quần
áo ném lại tung tóe thân thể trần

trụi nổi bật làn da màu gỗ gụ
hai bầu vú đen bóng nhọn cứng ù
chạy ra đường phố sầm uất về phía
ngôi mộ Picasso gọi giục giã

đánh thức lão dậy một lúc sau nắp
ngôi mộ mở ra xác một ông lão
gầy xọp tóc bạc phơ từ từ ngoi
đầu ngồi lên nhìn kỹ ả thều thào

“Nàng chẳng phải là nguyên bản của ta
nàng chỉ là tranh chép!” Nói rồi lão
biến đi như sợi khói! …

 

Biển Bắc
SẦU RIÊNG

Lần đầu tiên khi ăn phần
sầu riêng mẹ tôi tách ra trái sầu
riêng mang nặng ở chợ về
cho tôi cùng với câu chuyện về trái
gai góc này đêm nào rớt
xuống đầu người ở đợ để lại vết
thương nâu sậm để lại trong
tôi ấn tượng sâu đậm đà khi lần
nào yên ăn phần sầu riêng
cũng đều có hương vị của lần đầu
tiên pha lẫn lần này là
mùi vị đặc thù của mỗi lần mỗi
người ăn và như vậy là
tùy ấn tượng về sầu riêng nên có
người mê cũng có người chê
mùi trái gai góc này đấy bạn ạ …

(đầu 2, không 10)

 

Bỉm
TỦN MỦN

ở góc đó em ơi
những con mèo đang nghịch
và leo trèo trên cây
chúng không trò chuyện, không
có một bông Quỳnh trắng
ngây thơ nào hết anh
uống nước cà rốt ép
và hút thuốc lá ở
cái quán cafe chúng
mình đã ngồi quán ca –
fe mình anh ngồi cơn

mưa ngoài trời không đủ
ướt những con mèo lặng
lẽ im lìm giữa bốn
bề tường dựng em ơi
không một bông Quỳnh nào
nở bên anh và ly
nước cà rốt ép những
chiếc ghế lạnh những con
mèo không trò chuyện chúng
leo cây và nghịch những
chiếc lá khô.

Sàigòn chiều 11/08

 

Bỉm
CẠN ĐẦY VÒNG QUANH

năm hoặc hơn năm ly
trà đá hẻm bốn bảy
cạn rồi đầy rồi cạn
tới khi những cái miệng
ngậm chặt sự im lặng
bao quanh tiếng xe cộ
tiếng rì rầm người lố
nhố năm hoặc hơn năm
ly trà đá không thể
bốc hơi mà chỉ thể
cạn rồi đầy rồi cạn
tới khi những cái miệng
ngậm chặt sự im lặng

 

Đài Sử
NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ CUỐI CÙNG CỦA MỘT DÒNG HỌ

những người đàn bà cuối cùng của
một dòng họ họ xếp hàng theo
chiều ngang thời gian và nói bằng
ngôn ngữ lặng những đàn bà của
một dòng họ những người đàn bà
có là cuối cùng những người đàn
bà đi về theo cách riêng của
mỗi người đôi mắt mờ đục

người đàn bà thứ nhất
bà người đàn bà thứ nhất người
đàn bà lớn tuổi nhất tìm những
dấu vết rất cũ trên những người
đàn bà còn lại mang cùng một
họ những ý nghĩ đi từ người
này sang người khác và dừng lại
nơi ngôi mộ cổ hoang vắng lũ

soeur
chim về đậu nóc giáo đường tiếng
cù rúc trong chiều lặng lời nguyện
cầu âm vang người đàn bà thứ
nhì đôi mắt lòa vô hồn khoác
chiếc áo dòng tự hồi con gái
những giọt nước mắt những tiếng khóc
vô tình được chôn sâu và người
đàn bà thứ nhì thờ phụng chuá
cùng người bà thương yêu vô cùng
ông là cha của một dòng giáo
xứ người cuối đầu trước một mối
tình chân nguyên đã ra đi mãi
tự năm trước khi những bông tuyết
đầu mùa vừa nở chuông giáo đường
nghe nhẹ lênh thênh những cây nến
được thắp vào đêm sáp chảy dọc
thân nến và bám lại những hình
thù kỳ quái chập chờn trong ánh
đèn nhà thờ mờ vời vợi người
người đàn bà thứ ba
đàn bà đẫy cười vỡ tiếng cười
mang máng mùi lá uá điệu mozart
sâu rền khóc bằng tiếng cello lạc
thổ ngữ xứ người người đàn bà
thứ ba với hạnh phúc đếm bằng
đơn vị đêm đèn vàng rượu đàn
ông tiền và một cái họ mờ
trong tâm tưởng nhưng lúc nào cũng
như những ngọn roi quá khứ quất
vào hiện tại những tiếng thở than
quay về với người đàn bà thứ
ba khi đèn sân khấu tạm đóng
lại những chuyến bay đưa người đàn
bà thứ ba trở về ngôi mộ
cổ hoang vắng luôn có một ghế
trống không người đàn ông nào ngồi
vào để lấp cái trống vắng đó

người đã mất
vẫn còn con gái chưa một lần
lấy chồng người đàn bà nhoẻn miệng
cười âm thầm và đẹp mãi trong
khung hình trắng đen người đàn bà
với vóc dáng nhỏ chông chênh như
chiếc thuyền nhỏ ngày nào trên biển
chông chênh một lần rồi thôi người
đàn bà trẻ mãi với tháng với
năm những u ám của biển những
sự độc ác của con người không
hiện hữu trên khung hình trinh trắng
của người đàn bà mùa đông không
người đi về và người đi xa
như mọi năm đông năm nay cóng
lạnh hơn tuyết tan tác trắng đến
tận những vùng ký ức xa mù
những cọng nắng lập loè vương vất
những người đàn bà họ lại gặp
nhau bên kia bờ đại dương những
người đàn bà cuối của một dòng
họ họ tiễn đưa người đàn bà
thứ nhất đi về nơi sau cùng
cái nơi mà mọi người sẽ lại
gặp nhau cái nơi mà những xấu
xa không tồn tại hai khung hình
một gìa một trẻ hai người đàn
bà hai thế hệ chiếm một góc
khiêm tốn trên chiếc bàn thờ của
người đàn bà thứ nhì có tượng
chúa bị đóng đanh trên cây thập
tự thời gian làm rỉ máu họ

cầu nguyện
cầu nguyện họ đọc kinh của chính
họ những lời kinh lời đi về
của những người con lên núi và
xuống biển ngày nào họ mang chung
một dòng họ một dòng họ của
những chia cách một dòng họ của
những mất mát một dòng họ của
những hận thù cắng đắng và chính
họ những người đã viết ra những
lời nguyện ước những lời bội ước
vào thánh kinh của một dòng họ

người đàn bà cuối cùng
những dòng nước đổ dồn xuống mặt
đất trời mưa sùi sụt chồi xanh
bục ra từ những cành khô bật
thức dậy những sự sống nhỏ nhoi
người đàn bà nhìn xuyên qua khung
kính cửa sổ trong suốt bóng người
đàn bà vượt ra khỏi thân xác
băng qua khung cửa và tận hưởng
cái tinh khiết cái vô cùng của
đất trời của tạo hoá

 

Đòan Minh Hải
CHÂN GIÓ

Mỗi người chỉ có hai chân hai chân
bước đều hay hai chân đều bước có
khi chân này bước mà chân kia lui
và chân này lui nhưng chân kia bước

Nhiều lúc đang đi chân trái bỗng muốn
ngoặt về phải và chân phải quẹo hẳn
về trái cũng có lúc chân phải bước
sang chân trái và chân trái lại cứ

Bước sang phải có khi đang bước thì
chân phải bảo ngừng mà chân trái cứ
bước và khi chân trái đã ngừng lại
rồi mà chân phải không ngừng được …

Rồi cũng có lúc hai chân muốn ngừng
mà vẫn cứ bước rồi cùng bước đều
và đều bước và cũng chỉ có hai
chân thôi mà đôi khi chân này dẫm

Lên chân kia và chân kia đạp lên
chân này cứ thế mà nhào đầu chổng
đít lên trời …

Tặng anh Khế Iêm

 

Đòan Vương
NỤ CƯỜI ĐỂ LẠI

Tôi cũng có một câu
Chuyện về một người đàn
Bà nó không ồn ào
Lao xao như câu chuyện
Về người đàn bà mà
Các bạn vẫn kể người

Đàn bà tôi kể và
Chứng kiến rất thầm lặng
Sau mỗi nụ cười nụ
Cười vẫn tươi nhưng không
Thể làm tươi cuộc sống
Của người đàn bà tôi

Kể sự thầm lặng như
Những kệ hồ sơ vẫn
Im lìm mỗi ngày trên
Kệ gỗ trong căn phòng
Vẫn chật chỗ những kệ
Gỗ nối tiếp nhau ngày

Tháng vẫn trôi mau bút
Tích vẫn cứ lưu đày
Trên kệ gỗ và nỗi
Lòng không có chỗ
Chứa đựng những ước mơ
Bởi đồng lương nhà nước

Cứ chờ đến tháng nhận
Rồi là hết ngày lại
Ngày qua không kể hết
Những sự chi tiêu cũng
Làm trĩu nặng đôi điều
Hoài bão là sự hão

Huyền nặng lòng khi người
Đàn bà chợt nghĩ về
Hoài bão từ cái thời
Còn là thiếu nữ cứ
Tích tụ rồi lại im lìm
Im lìm như những dòng

Chữ trong những công văn
Quyết định … nằm trên kệ
Gỗ kia vẫn chung tình
Theo năm tháng đi qua
Với cuộc đời của người
Đàn bà làm công tác

Lưu trữ hồ sơ trong
Văn phòng nhà nước những
Mơ ước đời mình người
Đàn bà lại hy vọng
Đến đời các con làm
Mỏi lòng mong đợi trong

Thầm lặng cuộc đời người
Đàn bà tôi kể dẫu
Mỗi ngày làm việc không
Thể thiếu nụ cười nhưng
Nụ cười không thể làm
Tươi cuộc sống của người

Đàn bà mà tôi đã kể.

 

Đỗ Kh.
BÀ QUẢN GIA

Chào Khiêm đã nhận được hình và
điện thư thấy rất đẹp và buồn
Thật ra không có buồn nhưng rất
riêng tư thành thử chỉ có thể

là đọc giả nhưng người đọc bao
giờ cũng riêng có ý xem một
Truyện về confetti bị đánh
mất trên một con tàu biển tự

hỏi (không biết Cameron có
đánh cắp để dùng cho Tita
Nic) hôm nay mất một bức tường
tự hỏi (trong nhà có chăng thừa

nhiều vách) tự hỏi ở cửa hàng
bánh mì (sao bà hàng lại trông
Giống như một cái bánh ngọt vẽ
vời) tự hỏi mọi người đều có

thấy mọi thứ như là một loài
thông điệp mặc dù rất khó biết
Nó muốn nói gì tiến trình của
những kết luận hay: ai cũng có

thể nghĩ này nghĩ kia và nghĩ
thế nào cũng chẳng có gì đáng
Để ý “nhưng suy tư này không
trong tầm của bà quản gia và

do thế không được khai triển với
những thành quả gặt hái có thể”
Tôi tự hỏi là (nếu đời anh
là một tiểu thuyết thì đã đến

lúc bắt đầu nên viết) Bích Nga

10/12/00

 

Gỷang Anh Iên
QUẢ XOÀI ÂM MƯU RƠI VỠ MỘT (NĂM) LY TRÀ ĐÁ

Khi tôi ngồi ở hẻm
47 và gọi một
ly trà đá tôi nghe
tiếng nước sôi đang nguội
và tiếng chiếc xe hơi
to vừa đủ bắt chúng
tôi đứng lên nhường lối
để phải ngừng uống ly
trà đá giờ đây nghe
được tiếng đá tan trong
cái sắc vàng vọt của
bóng nước phản chiếu quả
xoài chín mục đang âm
mưu rơi vào đầu tôi
hay chúng tôi khi định
tiếp tục gọi thêm nhiều
hơn năm ly trà đá
giờ đây đã nghe tiếng
rạn vỡ từ sâu bên
trong lòng con hẻm 4
7 giữa tiếng bùng nổ
của những ùn tắc vởn
quanh trong lòng phố sài
gòn.

 

Hạc Thành Hoa
NHỮNG VIÊN KIM CƯƠNG CỦA BẦU TRỞI

bất ngờ rớt xuống từ
những đám mây màu chì
tích tụ khói đèn bao
nhiêu năm như sao rơi

sao rơi in trên cát
những đóa quỳnh không thực
tôi bàng hoàng khi chạm
vào những hạt mưa chạm

vào sức nóng đôi môi
chạm vào cái lạnh bầu
trời ôi những viên kim
cương bảy sắc cầu vồng

vừa chạm vào tay đã
vội tan thành nước chỉ
còn một bàn tay một
bàn tay đang khóc.

 

Cover paper: tranh Marka Batiashvili

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN