Giới thiệu Diễn đàn thơ Tân hình thức Việt
www.thotanhinhthucviet.com
__________________________________

Chùm thơ Lê Hưng Tiến
____________________

 

 

BỨC TRANH ẢO

vẽ em lên đỉnh núi thì
em bờ cõi hư hư thực thực … thốc
vào ngọn nắng vô tình lảnh
cảnh thì con nước cũng dáo dác li

ti … vẽ em đồng điệu trên
sóng mắt thì dốc ngược hồn anh từ
phía chân trời khi định mệnh
là viền ruộng xa xa thẳm thẳm … nơi

dong dỏng bóng dáng nền mây,
lại vẽ em tóc mai lưng trời môi
hồng khe khe khẽ khẽ màu
nước, và ngực căng tròn chái núi thì

cảm anh lầm lụi hoài trong
sâu thẳm hồn em, có lẽ vì nét
mày chao nghiêng giữa miền thu
nên định mệnh em sương khói lòng anh…

 

CÁI TÔI CÓ THỂ

mở những khát vọng ra  từ cánh
cửa đập tan bờ sóng nên trái
tim không thể hú hớ nổi ngọn
gió thơ trên đồi hoang vu. Mênh

mông vỡ vụn rồi tự mất dần
bóng tối lung linh khi giấc khuya
vụt dậy tung hứng hàng hàng câu
trả lời vì sao và vì sao

trái tim không thể hú hớ nổi
ngọn gió thơ trên đồi hoang vu
khát vọng vẫn cô độc bởi dấu
chấm hỏi còn kìm kẹp phía sau mặt

trời đỏ lệ đang còn ẩn ngữ
những hoài niệm thông hành mà thế
giới con người luôn thức nhận chuỗi
chuỗi linh động linh động. Có thể

cái tôi cao trào nhưng bật khát
vọng ra thì cái tôi đã quá
vãng và chưa đủ cái tôi khát
vọng nên cái tôi không thể hú

hớ nổi ngọn gió thơ trên đồi
hoang vu hoang vu. Hoang và vu…

 

CHỮ KÝ

những giọt sương vắt kiệt mồ hôi
đến nỗi cơn mê bấn loạn nắng
mai đóng dấu bàn chân khô khốc
chú bé lượm mẫu chữ tàn canh

và gạch xiên con đường cô quạnh
cái hồ ao ước như là định
phận con kiến lận đận tìm quên
cái tên để mà nghe hơi đất

thở phào phào ngụ ngôn vòng vo
đường tinh khiết nên kiến con tận
tụy ký vào dấu lưng hỏi lửng …
nhiều khi chân lý buộc đường kẽ

tay đến nỗi những giọt sương vắt
kiệt mồ hôi từ hơi đất thở
phào phào ngụ ngôn ngụ ngôn thì
chú bé lại hâm hẩm dòng suy

tưởng bằng nước mắt mùa xanh xanh
con kiến con cũng leo vào giấc
mơ làm ù tai chú bé bé.

 

CHUYỆN CỦA MẤY NGƯỜI

cây bàng lổ đổ nắng với dấu vết
mốc meo lưng sóng bởi mỗi ngày chêm
chêm tí lửa nên vàng cánh gió làm
con tim hổn hển. Rồi có bà già

nọ dắt trưa lên đồng để đem câu
thơ gãy ngồi hong quê mùa, trong khi
đó thằng bé thì ngó đăm đẳm bầy
sẻ ngô  thổi trắng cái sáo diều đăm

chiêu cũng như cô gái nọ vắt vẻo
phần trong trắng của mình thổi hồn làm
tinh chất rồi bỏ vào lọ điểm trang…
bên kia cây bàng vẫn lổ đổ nắng

nên mấy tàn lá phủ xanh thời không
tuổi, có lẽ ai đó gọi tên mình
bằng cái nhìn khiếm thị nên chằm chằm
chăm chắm suy tư. Lẽ nào bà già

lên đồng giặt nắng, lẽ nào thằng bé
tắm trắng thời xanh, lẽ nào cô gái
hao hao hờ nhạy cảm, lẽ nào ai
đó ngồi chò hỏ cặm cụi ước ao…

 

LU LU

đêm qua con chó Lu Lu ru
rú ngọn gió độc mộc làm khối
âm thanh được đúc bằng ống khí
nhòn nhọn nhưng chẳng ai dám chĩa

vào khu bảo tồn đồng tiền tiếng
nói khi mặt trăng gối mộng Lu
Lu mang giấc khuya bên lề hoang
mang bằng âm thanh vữa ra từng

khối đá trắng dã như lời nói
khống hu hú những linh hồn bảo
tàng. Và đêm nay con chó Lu
Lu cũng ru rú ngọn gió độc

mộc khi chiếc mặt nạ bày biện
những hợp âm át giảm khiến Lu
Lu nhảy khỏi cái bóng nó rùng
rục linh cảm từ những sợi đêm

chằng bẵng rung lên nhưng chẳng ai
dám đóng cửa khu bảo tồn đồng
tiền tiếng nói …

 

MÁ TÔI

khói rơm thảy tro vào miệng đất
khi cò con vạt trắng giêng hai
thì Má tôi gánh mặt trời lên
núi để bán cánh chân con cò

người qua kẻ lại đói đồng không
ai mua ai bán cái lông bông
lần rồi Má tôi đong đếm ngày
và đêm để ủ từng lớp tinh

sương khi cò con lẩy bẩy thèm.
Và khi vệt sáng hấc linh tinh
những ngọn cỏ ngoai ngoải miền sám
hối thì Má tôi cùi cụi dệt

mảng khói rạ làm con cúi nhảy
tọt mồ hôi khi con cò bắt
đầu đói đồng chiêm Má tôi mới
thảy tro vào miệng đất.Mặt trời

vó ngựa thì những hạt hạt đắng
đót từ phận người người sinh sôi.

 

NGỤ NGÔN CỦA DẾ

Dế con đội gánh từng sợi
đêm treo ngược thời gian rao
rảo những bước cao vô vọng
đột nhiên khản cả vầng trăng

có nghe thút thít từ trong
lòng đất, tiếng xưa trở dạ
lót mềm bóng mây… Dế con
lốc vào lũ ăn mày rồi

vỡ lòng bài đồng ca khai
nhịp thời không gian nơi
tồn tại những ý nghĩ phù
du có thể nảy ra chân

chân cần mẫn, tay tay lùi
lụi trong tĩnh tĩnh động động
vêu vao mũi mũi mắt mắt
sự sống hình hài ngón ngón

thon thon be bé hòng họng,
cuộc chiến bản năng mất mất
còn còn chùng lên những linh
hồn vếu váo phù du treo

ngược sợi đêm Dế con lui
cui từ trái tim thoát hiểm
Khi bình minh đo đỏ Dế
con chưa nghĩ được điều tối

tăm tội vạ…

 

HÃY LÀ GIẤC MƠ HOANG

mở toang những giấc mơ mà thằng
bạn lỏng khỏng chìa ra chiếc khoá
nụ cười và cặp kính bâng quơ
rồi nó nghiền ngẫm mấy đoá tường

vi côi cút mùa xưa bỗng hồn
nó sâu lại chuỗi suy tư trần
truồng rét mướt. Mùa đông về người
ta thường buộc sợi chỉ vào giấc

hoang đàng để nằm nghe thời gian
qua từng kẽ tay duyên dáng đến
khi cơn mưa li ti cũng xâu
thành suối tóc nhớ nên nó ngồi

lụy người nhìn góc phố xơ xác
thương tiếc mùa yêu.Thế mới hiểu
được sự đời chỉ vỏn vẹn trong
gang tấc là đánh mất cả niềm

tin và lòng tự trọng đáng có
của mình.Ôi ! ma tuý là cái
nôi ám ảnh con người về nỗi
tuyệt vọng vui cùng hạnh phúc.Mênh

mông nào có thể tha hoá được
cô nàng tiên nâu với ma men
nó ảo ảnh. Cơn mưa ơi! hãy
để cảm thức nó trở về từ

giấc mơ hoang tìm lại nửa phần
hồn đã mất…

 

THỜI VỤ

bỏ vào khoảng trống cho mấy
vụ mùa thơ mảy may hạt ít ỏi
phù sa trên cánh đồng triển
hạn nên ai đó cầy xới lên sâu

thẳm làm con chuồn chuồn đói
những vầng thơ. Khi đường bay lấm tấm
vào sợi mưa ký ức bốc
hơi về đỉnh núi thì ai đó cũ

cái hồn nhiên và cái riêng
tư. Và những cái gọi trong thao thác
làm hư hao từng mớ cơ
thể rồi trái tim dong ruổi cũng làm

đủ ưu phiền. Bỏ vào khoảng
trống tháng ngày qua lỏng chỏng đôi vai
cày nên vụ mùa thơ gầy
guộc giống. Ném mồ hôi từ sóng mắt

cho chiều vật vã cho hồn
chữ cày cáy vụ mùa thơ chồi lên
tư lự rồi bỏ vào khoảng
trống bỏ vào khoảng rỗng khoảng không…

 

THƠ NHÌN NGHIÊNG

cái bóng đen bị đèn đỏ đỏ đỏ
chụp mũ những ngôn từ rỗng nắng và
bị vàng hớ những dấu chân xanh trùi
trụi không ai nên bài thơ chưa đủ

mày mạy làm tắt mắt. Có những mày
râu rẽ trái về sau họ đi đâu
đến đâu không ai biết nhưng chỉ biết
ngoài hiên gió ngổn ngang có khi họ
mang những câu thơ về rợp ngói hồng
người thiếu phụ dửng dưng rẽ phải với
cái bóng đen xâu xé mặt trưa rát
rạt đến khi đèn đỏ đỏ bỏ ngỏ

nhấp nháy và câu thơ rỉ tối tối
những cụ cao niên thăng thẳng một đường
thẳng câu thơ rù rì lên khói khi
đến ngã ba tam giác có cụ lung

lạc thơ mấy độ độ vuông chằn chặn
ngày cong đêm lối em mơ mớ thành
ý tứ con đường rất thèm bóng rao
vang như đèn đỏ đỏ bật câu thơ

điểm chỉ

 

Tranh bài: Claude Monet

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN